***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Phía đông ngôi miếu hoang trong khu rừng rậm đang có ba nam một nữ đứng ở trên sườn núi cao chót vót. Nơi đó bốn chung quanh đều có sương mù bốc lên trông rất rùng rợn.

Ba nam ấy đều là những người có tuổi ngoài ba mươi mặt lạnh lùng, duy có thiếu nữ tuổi chừng hai bốn, hai mươi lăm mặt rất xinh đẹp.

Thiếu nữ ấy thở dài một tiếng, tỏ vẻ oán thán nói:

- Có lẽ cha tôi vẫn chưa giác ngộ lại còn muốn tái xuất võ lâm tác quái tác ác. Ông ta đem theo những con bò cạp khổng lồ ấy đi chắc để hại người thôi, tội nghiệp cho mẹ tôi phải chết một cách oan uổng.

Một người đàn ông đứng cạnh đáp:

- Chỉ có một mình sư muội dám nói lời này thôi. Nếu chúng tôi mà nói như thế thể nào cũng mang tội xúc phạm sư tôn. Hình phạt của sư phụ có thể nói người sắt đá cũng không sao chịu nổi. Người ta sống ở trên đời chỉ vài chục năm là cùng, nếu không làm một việc gì oanh liệt thì thật là sống cho uổng đời.

Thiếu nữ cười nhạt nói tiếp:

- Cổ nhân có câu, quân nhân tránh sao khỏi chết trên mặt trận, người làm nhiều việc bất nghĩa thế nào cũng mang họa diệt thân, chẳng lẽ mấy vị sư huynh còn không hiểu thấu ý nghĩa của lời nói ấy hay sao.

Người nọ vừa cười vừa đỡ lời:

- Thảo nào sư phụ bảo sư muội hay nghĩ quanh nghĩ quẩn, đàn bà có lòng nhân từ như vậy khó mà làm nên đại sự được.

Thiếu nữ dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng, rồi nói tiếp:

- Đại sự các ngươi là cái quái gì, chẳng qua là những trò đốt nhà giết người, để bị những người chánh phái chê bai, chứ có hay hớm gì đâu.

Còn hai người kia chỉ tỏ vẻ lạnh lùng chứ không trả lời gì hết.

Người lên tiếng nói lắc đầu thở dài nói tiếp:

- Nếu không hợp chuyện nói nhiều cũng vô ích. Thôi đừng nói nữa, sao sư phụ đi mãi đến giờ mà chưa về, không biết sư phụ đã lấy được song kiếm chưa. Sư phụ có võ công cái thế, muốn cướp song kiếm dễ như trở bàn tay, tại sao đến giờ nửa ngày rồi mà vẫn chưa thấy về.

Y vừa nói tới đó một tiếng cười nhạt đằng xa vọng tới. Tiếp theo đó có một luồng gió lạnh thổi tới. Không hiểu tại sao bốn người đều bị giá lạnh đến chân tay cứng đờ. Lúc ấy, chúng mới biết là đã bị người ta đánh lén nên cả bốn đều kinh hoàng vô cùng, ngẩng đầu lên nhìn thấy một cái bóng đen từ từ đi tới, dùng khăn đen bịt mặt chỉ để lộ hai mắt mà thôi, trông không khác gì sơn tinh quỷ sứ.

Người đó đứng ở chỗ cách chừng mười trượng, cười khỉnh một tiếng rồi hỏi:

- Sư phụ các ngươi đã lâu không xuất hiện võ lâm, lần này xuất hiện ở Tứ Xuyên, ắt phải có nguyên nhân gì, chứ không phải vì song kiếm mà tới đây đâu, phải không? Một người trong bọn đáp:

- Chúng tôi thừa lệnh đi theo, còn không biết gì hết, lão tiền bối với chúng tôi không thù oán gì cả, sao bỗng dưng lại tấn công lên như vậy, không sợ võ lâm thiên hạ chê cười hay sao. Nếu tiền bối không sợ gia sư quay trở lại thì cứ hạ độc thủ đi.

Người bịt mặt cười khì nói tiếp:

- Năm xưa lệnh sư hai bàn tay dính đầy máu hôi, có không biết bao nhiêu cao thủ của võ lâm bị y giết chết. Lối đánh lén này cũng là do y sáng chế ra, lão phu chỉ bắt chước đó thôi. Các ngươi hãy tạm đứng ở đây một lát, để lão phu gặp lệnh sư đã rồi hãy nói chuyện sau.

Nói xong, y ngắm thiếu nữ một hồi, rồi nói tiếp:

- Ồ, thế ra cô bé này là con gái của Ô Phùng đây, hay lắm, hay lắm.

Nói xong y tung mình đi luôn nhanh như điện chớp, chỉ thoáng cái đã mất dạng.

Thiếu nữ nọ đưa mắt nhìn ba người kia, mồm mấp máy định nói nhưng lại thôi.

Nàng bỗng u oán thở dài một tiếng nước mắt nhỏ ra như mưa ngay.

Đại hán đứng bên trái cũng thở dài một tiếng và hỏi:

- Sư muội khóc làm chi, lão quỷ ấy thế nào cũng bị báo ứng cho mà xem.

Thiếu nữ khẽ lắc đầu, nói tiếp:

- Đó là sự nghiệp oanh liệt mà các người đã nói phải không? Hứ, giở những trò thủ đoạn ác độc ra giết hại người để cầu lấy cái tiếng hung ác nhất thời phải không? Bỗng có một cái bóng đen phi tới, nhanh như một luồng gió giơ tay ra cắp thiếu nữ ấy vào ngang hông rồi đi luôn. Chỉ thoáng cái đã mất dạng trong rừng u ám kia liền.

Thiếu nữ bị người bắt cóc đi, hai tai chỉ nghe thấy tiếng gió kêu ù ù. Thoạt tiên nàng kinh hoảng, sau mới thấy mình bị người đàn ông ôm chặt vào lòng, hổ thẹn và tức giận muốn kháng cự, nhưng khốn nỗi bị người ta điểm huyệt rồi. Nàng hổ thẹn quá hóa giận quát bảo:

- Có mau đặt cô nương xuống không? Ngươi muốn làm gì thế? Người đó lớn tiếng đáp:

- Cô nương khỏi lo âu, tại hạ không có ác ý gì đâu, cô nương bị Âm Phong Chế Huyệt Thủ Pháp của Khúc Tỉnh Bình điểm trúng, nếu không kịp thời giải cứu ngay, sau này thế nào cũng còn dư độc di hại vô cùng.

Nói xong, chàng ta đặt thiếu nữ ngồi lên trên một tảng đá.

Lúc ấy, thiếu nữ mới thấy chàng là một thiếu niên đẹp trai. Nàng hổ thẹn vô cùng, hai má đỏ bừng, quay mặt nhìn đi nơi khác.

Thiếu niên nọ lại nói tiếp:

- Cô nương này, vừa rồi tại hạ đã nghe rõ những lời nói của ba vị sư huynh cô nương, đủ thấy cô nương là người hiền lành lương thiện như thế nào, không khác gì một hoa sen trồng ở đất bùn mà không dính bùn. Lát nữa Khúc Tỉnh Bình thế nào cũng lấy cô nương để uy hiếp lệnh tôn cho nên tại hạ mới cứu cô nương ra đây để Khúc Tỉnh Bình không giở được trò uy hiếp ra nữa. Như thế lệnh tôn mới ung dung đối địch được.

Thiếu nữ u oán thở dài một tiếng, rồi hỏi tiếp:

- Chẳng hay thiếu hiệp có biết cha tôi là ai không?

- Lệnh tôn là Thiên Khiết Cung Chúa Ô Phùng, một trong Hoàn Vũ Tam Tuyệt ai mà chả hay biết.

- Nhưng tiếc thay thiếu hiệp chưa biết cha tôi là người ác độc nham hiểm như thế nào rồi và đã giết bao nhiêu người rồi. Chi bằng để cho Tỉnh Bình uy hiếp ông ta, như vậy ông ta mới bớt kiêu ngạo, bằng không sau này còn không biết bao nhiêu người bị ông ta giết hại nữa.

Người trên thiên hạ ai chả có cha mẹ nhưng không hiểu sao tôi lại không ưa ông ta đến như thế?

- Cô nương nói rất có lý, nhưng cô nương có biết, nếu nhất đáng cô nương bị Tỉnh Bình kiềm chế thì sẽ bị y cướp mất trinh tiết và còn làm cho đau khổ không thể tưởng tượng được.

Thiếu nữ nghe thấy chàng ta nói như vậy, giật mình kinh hãi, vội hỏi lại gã:

- Có thật không?

- Tại hạ nói dối cô nương làm chi.

- Chẳng hay quý tính đại danh là gì?

- Tại hạ Lạc Dương, còn cô nương?

- Tôi là Ô Ngọc Trân.

Nhân lúc Ngọc Trân nói chuyện, Lạc Dương nhanh tay đề luôn vào Bách hối huyệt trên đầu Ngọc Trân.

Ngọc Trân liền cảm thấy một luồng hơi nóng từ trên đỉnh đầu dồn xuống, chạy tới Lôi Cung Tỳ Phủ và vận hành bách huyệt dễ chịu vô cùng. Một lát sau, nàng đã thấy chân tay cử động được rồi, Lạc Dương rụt bàn tay phải ra và nói tiếp:

- Cô nương bây giờ có thể đạo khí thổ nạp khiến chân khí chuyển vận tự do được rồi và cũng có thể đi lại được, một lát nữa thế nào Tỉnh Bình với lệnh tôn cũng đi khắp nơi tìm kiếm cô nương. Cô nương đừng có lên tiếng cho họ biết.

Ngọc Trân gật đầu nhắm mắt vận hơi điều thức.

Lạc Dương khoanh tay đứng nhìn lên trời, trong lòng băn khoăn vô cùng.

Đức Luân đã cầm song kiếm đem về Lư Toàn Cốc, Lạc Dương không biết hiện giờ Tố Lan các người ra sao, trong lòng nhớ nhung mới buồn rất thở dài một tiếng, nghĩ lại chuyện cũ, việc gì cũng hiện ra trước mặt như những bức tranh vậy. Chàng nhận thấy trách nhiệm của mình còn nặng nề lắm, hơn nữa thù lớn chưa trả xong nên nước mắt nhỏ ra lúc nào không hay.

Đột nhiên nghe hai tiếng rú rất đinh tai. Lạc Dương đang ngẫm nghĩ bị tiếng rú ấy làm cho giật mình. Chàng cho hai người ẩn núp rất bí mật, trong một khe núi cây cối um tùm, không sợ song hung tìm tới.

Chàng bỗng thấy Ngọc Trân tung mình nhảy lên, vội gọi:

- Ô cô nương...

Ngọc Trân lắc đầu mỉm cười đáp:

- Tôi hoàn toàn khỏi rồi. Trong hai tiếng rú vừa rồi, có một tiếng là của cha tôi nên tôi muốn ra ngoài nhòm ngó xem Khúc lão ma với cha tôi định làm gì.

Lạc Dương thở dài một tiếng hỏi lại:

- Cô nương đi ra như vậy, có khác gì là đâm đầu vào lưới không? Ngọc Trân gượng cười đáp:

- Tôi biết nếu không có tôi ở cạnh, cha tôi sẽ làm nhiều điều tàn ác bất nhân.

- Nếu vậy cô nương có cách gì khiến lệnh tôn miễn làm những việc tàn ác ấy không?

- Tuy tôi không có cách gì hết, nhưng cha tôi rất nể tôi, có mẹ tôi ở đó ông ta làm việc xấu thế nào cũng phải giấu giếm và lén lút. Từ khi mẹ tôi chết, cha tôi như được sổ lồng, từ đó đến giờ không còn ai cai quản nữa.

- Như vậy cô nương không còn cách gì khuyên bảo lệnh tôn hay sao?

- Vẫn biết tôi không có cách làm gì cho cha tôi đừng làm những việc tàn ác ấy, nhưng có tôi ở cạnh khuyên bảo còn hơn là không?

- Cô nương muốn làm như vậy, tại hạ không dám khuyên ngăn, nhưng theo tại hạ thì cô nương hãy tạm lánh mặt để chờ tôi giở một kế nho nhỏ ra làm cho lệnh tôn hối cải hướng thiện đã.

Ngọc Trân có vẻ hớn hở vội hỏi:

- Có thật không?

- Xưa nay tại hạ không bao giờ nói dối ai cả.

Tiếng rú quái dị và chọc tai kia nổi lên. Lạc Dương đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Ngọc Trân và nói tiếp:

- Tôi với cô nương đi ra ngoài đó xem sao.

Nói xong, chàng dắt Ngọc Trân đi luôn. Hai người đứng trên một tảng đá cao hàng trăm trượng nhìn xuống bên dưới. Thấy có hai cái bóng người phi tới. Hai người đó là Ô Phùng và Khúc Tỉnh Bình.

Khi tới chỗ dưới tảng đá của Ngọc Trân và Lạc Dương đứng, Ô Phùng liền cười nhạt một tiếng, mặt lộ sát khí, nhìn thẳng vào mặt Tỉnh Bình và quát hỏi:

- Khúc lão quỷ, tại sao không thấy con gái của lão, rõ ràng ngươi đã giở trò quỷ quái.

Ngươi biết Ô Phùng ta với ngươi tên tuổi ngang nhau, võ công cũng không ai hơn ai kém.

Ngày hôm nay, nếu ngươi không kiếm ra được con gái của lão thì... hừ ngươi sẽ khổ với ta.

Tỉnh Bình tìm mãi không thấy Ngọc Trân cũng kêu khổ thầm và trầm giọng:

- Rõ ràng con của bạn bị người bắt cóc đi, chứ có việc gì đến Khúc mỗ đâu.

- Nếu ngươi không điểm huyệt trộm thì khi nào tiểu nữ lại chịu để yên cho người ta bắt đi như thế. Lời thoái thác của ngươi thật vô lý và cũng khi người quá nỗi.

Nói xong, y xông lên tấn công Tỉnh Bình hai chưởng luôn.

Chưởng phong của y mạnh khôn tả và cũng huyền ảo vô cùng.

Tỉnh Bình đã sớm phòng bị đối phương trở mặt nên tay tra song bảo kiếm, dùng hữu chưởng đỡ chưởng thế của đối phương.

Hai người đều khét tiếng hung ác nhất thời, võ công trác tuyệt đứng đầu hắc đạo quần tà, chưởng thức của chúng cũng kỳ ảo khôn lường. Nhất là nội lực lại thâm hậu vô cùng nên chàng càng đấu càng mạnh, chưởng phong càng kêu như sấm động. Cát dưới chân bay mù mịt. Dưới ánh trăng lờ mờ không sao phân biệt ra được ai Tỉnh Bình, ai là Ô Phùng hết.

Cao thủ đấu với nhau trong nháy mắt đã có thể phân biệt được thắng bại sống chết ngay. Nhưng cả hai công lực ngang nhau nên trận đấu mới kéo dài được như vậy.

Lạc Dương với Ngọc Trân đứng ở trong một bụi rậm cách trận đấu chừng hơn năm trượng dòm ngó. Tuy thế võ của hai lão tà nhanh kỳ lạ nhưng mắt của Lạc Dương rất sắc bén trông thấy rõ ràng lắm. Thế võ ảo diệu của song hung có thể nói dung hợp tất cả những thế võ công kỳ lạ của thiên hạ mà thành, càng xem càng khoái chí vì không có một thế võ nào của song hung là lọt được qua mắt chàng cả, vì vậy mà chàng càng xem càng ngẩn người ra.

Còn Ngọc Trân càng lo âu, chỉ sợ cha mình bị thua đối phương. Đột nhiên, hai người song hung, mỗi người mỗi chân nhảy sang một bên đứng cách nhau hơn trượng và thấy trên vai của Tỉnh Bình đã có một con bò cạp khổng lồ bám chắc rồi. Còn Ô Phùng thì cười lầm lì và nói:

- Khúc lão quỷ, tuy ngươi kịp thời phong bế huyệt đạo và da thịt của ngươi đã vận cứng như gang thép thật nhưng ngươi nên biết nọc độc của con bò cạp của ta độc vô cùng, nó đã nằm ở trong da thịt thế nào cũng vào trong huyết mạch, hễ ngươi sơ suất một chút là nó chạy theo vào trong tim ngay, lúc đó ngươi sẽ biết nó lợi hại như thế nào.

Tinh Bình trầm giọng đáp:

- Lão già họ Ô kia, ngươi đừng có đắc chí vội, hai mươi bốn chiếc đoạt hồn trâm của Khúc mỗ đã cắm vào hai mươi bốn huyệt đạo của ngươi rồi, chất độc của những trâm ấy, bất cứ lúc nào cũng có thể chạy vào nội phủ của ngươi. Nếu ngươi không tin thì cứ vận khí xem biết liền.

Ô Phùng nghe nói ngẩn người ra mặt tỏ vẻ không tin, nhưng lại không dám không tin, liền vận khí thử xem trong người có gì khác lạ không.

Đột nhiên, Ô Phùng biến sắc mặt, hai mắt lộ hung quang, nhìn thẳng vào hai mắt của Tinh Bình.

Tinh Bình thấy vậy, ngẩng mặt lên trời cười ha hả. Tiếng cười của y làm rung động cả sơn cốc và làm cho tai mọi người hầu như bị điếc vậy.

Ô Phùng cứ sầm mặt lại chả nói chả rằng. Ngọc Trân thấy vậy càng lo âu thêm, khẽ nói:

- Nguy tai, cha tôi trúng phải trâm độc rồi, biết làm sao bây giờ đây? Lạc Dương khẽ khuyên nàng rằng:

- Cô nương chớ lo, lưỡng hùng tương tranh làm gì có chuyện bị thương dễ dàng như thế, chắc bên trong còn có bí ẩn gì đây.

Quả nhiên Tỉnh Bình cười một hồi rồi quát lớn:

- Lão già họ Ô kia, ngươi đã mắc hỡm rồi, ngươi không vận khí thì không sao, ngươi vận khí một cái thì đoạt hồn trâm nó đã vào trong người rồi. Ngươi phải biết đoạt hồn trâm là ám khí độc đáo của Khúc mỗ lợi hại khôn tả. Người công lực càng cao siêu bao nhiêu thì bị hại càng nặng bấy nhiêu.

Y vừa nói, mặt vừa tỏ vẻ đắc chí khôn tả và hình như y không sợ hãi gì con bọ cạp đang đậu trên vai vậy.

Ô Phùng yên lặng giây lát, bỗng lạnh lùng nói tiếp:

- Khúc Tỉnh Bình, ngươi đừng tưởng Ô mỗ phải cầu khẩn ngươi đâu, cùng lắm cả hai đều bị thương, cùng tận diệt là cùng nhưng tiếc thay ngươi đã quên một việc tối quan trọng.

Tỉnh Bình thấy Ô Phùng nói như vậy, ngẩn người ra hỏi lại:

- Khúc mỗ đã quên việc gì nào? Ô Phùng cười, lầm lì đáp:

- Bây giờ ngươi là một tên tà ma bị tất cả các giới trong võ lâm chú ý nhất, vì ngươi có ý muốn làm bá chủ giang hồ, không ngờ công việc của ngươi chưa hoàn thành đã bị Ô mỗ kiềm chế, thử xem ngươi còn mặt mũi nào đi gặp các đồng đạo nữa. Trái lại Ô mỗ khác hẳn ngươi, tuy chết vẫn còn vinh quang là đã được tiếng tiêu diệt một tên đại ác của thiên hạ và được đồng đạo kính ngưỡng.

Tỉnh Bình nghe thấy Ô Phùng nói như vậy, đầu óc bối rối khôn tả, bụng bảo dạ rằng: "Lời nói của y rất phải, công việc làm bá chủ của võ lâm chưa xong mà ta đã gây cho một kẻ địch mạnh như vậy thật không nên, nhưng khi nào Khúc mỗ lại chịu để cho con bò cạp của y kiềm chế nổi." Nghĩ đoạn y tỏ vẻ chần chừ.

Hình như Ô Phùng đã biết rõ ý của Tỉnh Bình rồi liền rú lên một tiếng rất đinh tai.

Tinh Bình bỗng cảm thấy nơi mạch môn ở phía sau lưng bị đau nhức thấu tận xương tủy, bắt buộc y phải khẽ rên một tiếng, mình mẩy chân tay run lẩy bẩy mấy cái.

Ô Phùng lại trợn mắt nhìn thẳng vào mặt Tỉnh Bình, cười khỉnh nói tiếp:

- Ta biết ngươi không tin con bò cạp khổng lồ của ta có thể kiềm chế được ngươi, ngươi phải biết đuôi nó có gắn một miếng sắt lạnh, rất cứng rắn và sắc bén khôn tả, nó có thể phá tất cả các cương khí hộ thân, đồng thời nọc độc của nó đã chạy vào trong thân người, thuốc gì chữa cũng không khỏi, dần dần xương thịt thối nát mà chết, chỉ có thuốc giải độc đáo của Ô mỗ mới giải được thôi.

Nói xong, ông ta ngẩng mặt lên trời cười như điên như khùng.

Có miếng vải che mặt, nên người ta không trông thấy sắc mặt của Tinh Bình ra sao, nhưng thấy hai chân y run lẩy bẩy, cũng đủ biết trong lòng y hoảng sợ như thế nào rồi.

Một lát sau Tỉnh Bình khẽ cười một tiếng và nói tiếp:

- Khúc mỗ đã sớm nói rồi, hai chúng ta hợp thì có lợi, chia rẽ nhau thế nào cũng bị thất bại cả, câu chuyện tối nay mà đồn ra bên ngoài chưa chắc bạn đã được vẻ vang chút nào.

Ô Phùng mặt vẫn tỏ vẻ đắc chí, cười khỉnh đáp:

- Tình thế bắt buộc, bạn không thay tâm đổi tính không được. Thôi được Ô mỗ hiện giờ có ba điều kiện, bạn nhận hay không thì tùy nơi bạn.

Tỉnh Bình cau mày lại hỏi:

- Ô huynh có điều kiện gì xin nói ra để Khúc mỗ châm chước nghĩ xem? Ô Phùng cười nhạt đáp:

- Điều kiện thứ nhất, việc tiểu nữ mất tích là do bạn mà nên, vậy hạn trong ba tháng bạn phải tìm cho ra tung tích của tiểu nữ và cứu nó đem về cho Ô mỗ nhưng phải bình yên vô sự mới được, bằng không đừng trách Ô mỗ sao trở mặt.

Tuy Tỉnh Bình cảm thấy việc này rất khó xử nhưng y đã nghĩ ra một kế khác và ba tháng sau cũng đủ để cho y làm kinh thiên động địa, khiến cả võ lâm chấn động rồi. Lúc ấy Ô Phùng bị sa lầy rồi, muốn rút chân lên cũng không kịp nữa cho nên y nhận lời ngay. Ô Phùng lại nói tiếp:

- Việc thứ hai bất cứ việc ta hay việc nhỏ, bạn cũng phải bàn với Ô mỗ trước rồi mới được tiến hành.

Tỉnh Bình vừa cười vừa đáp:

- Việc này Khúc mỗ rất tán thành, không cần Ô huynh phải nói nhiều.

- Sau khi công việc đã thành chúng ta chia nhau ra điều khiển võ lâm, nếu việc gì không được hai chúng ta đồng ý thì lệnh đó có phát ra cũng không công hiệu.

- Việc gì mỗ cũng nghe theo hết, vậy Ô huynh còn nói gì nữa không.

Ô Phùng cười nhạt một tiếng đi tới phía sau Tinh Bình giơ năm ngón tay ra nhanh như điện chớp chộp con bò cạp lên rồi cười lầm lì và nói tiếp:

- Người không có ý hại hổ, nhưng hổ có lòng vồ người, bạn với mỗ ai cũng không tin ai cả, tuy mỗ đã bắt con bò cạp lên rồi nhưng ở mạch môn huyệt của bạn vẫn còn dính cái nọc con bò cạp.

Tinh Bình cũng biết đối phương thể nào cũng làm trò gì để đề phòng mình nên y tức hận Ô Phùng vô cùng, nhưng cố ý làm ra vẻ đàng hoàng mỉm cười đáp:

- Ô huynh chớ có quên hai mươi bốn mũi kim đoạt hồn trâm của mỗ, tại sao chúng ta không thành thật đối với nhau, như vậy thì làm thế nào gây nên đại sự được.

- Bạn được xưng là Nhất Tuyệt của Hoàn Vũ không những nội ngoại võ công đã luyện tới mức tuyệt đỉnh mà về mưu trí cùng tâm địa ác độc cũng tuyệt đỉnh hơn người, nên mới được người ta ban cho biệt hiệu như vậy, bên ngoài của bạn tuy rất đường hoàng, như trong thâm tâm của bạn, lúc nào cũng muốn giết chết Ô mỗ mới hả dạ.

- Đâu có, cãi cũng vô ích, thức đêm mới biết đêm dài, phải ở với nhau lâu mới biết lòng nhau được, đến lúc đó Ô huynh mới biết Khúc mỗ đối với Ô huynh như thế nào.

- Nếu vậy thì hay lắm, bạn được hai thanh bảo kiếm, trước hết hãy chia một thanh cho đệ đã.

Tỉnh Bình không chần chờ chia ngay thanh bảo kiếm Thanh Hồng cho Ô Phùng.

Cầm lấy thanh bảo kiếm, dùng hai ngón tay bấm chốt, Ô Phùng đang định rút kiếm ra xem xét, thì ở đằng xa có tiếng người niệm Phật hiệu vọng tới.

Lưỡng tà nghe thấy tiếng phật hiệu đó đều ngẩn người ra nhìn lên thì thấy một tăng nhân, râu tóc bạc phơ đi tới nhanh như gió.

Chỉ trong nháy mắt lão hòa thượng đã tới chỗ cách hai người hơn trượng ngừng chân lại và chăm chú nhìn vào hai thanh bảo kiếm chắp tay vái chào và hỏi:

- Dám hỏi hai vị thí chủ hai thanh bảo kiếm ở trong tay hai vị là bảo kiếm gì thế? Ô Phùng quắc mắt trầm giọng hỏi:

- Hòa thượng tu ở chùa nào thế? Lão hòa thượng chắp tay chào đáp:

- Lão tăng là Pháp Bổn của chùa Thiếu Lâm.

Ô Phùng cười nhạt hỏi tiếp:

- Có phải hòa thượng tưởng song kiếm này của anh em mỗ là lấy trộm của chùa Thiếu Lâm hay sao? Pháp Bổn đáp:

- Lão tăng không dám nói như thế, vật nào cũng có chủ riêng của nó, chỉ mong cho biết lai lịch của hai thanh kiếm này thôi.

Ô Phùng nhìn Tỉnh Bình một cái và trả lời tiếp:

- Nghe người ta đồn, chư tăng của Thiếu Lâm hay thị tài hà hiếp người, hay can thiệp việc của thiên hạ, ngày hôm nay mỗ mới chứng thật lời đồn đại đó là phải.

Nói xong, y rút kiếm ra khỏi bao, múa kiếm tấn công luôn.

Kiếm thế của y vừa theo tay đưa ra, đã có một luồng hơi lạnh lấn át sang bên của đối phương và mũi kiếm của y chuyên nhằm những yếu huyệt quan trọng của Pháp Bổn đại sư mà tấn công, thật là lợi hại khôn tả.

Pháp Bổn đại sư không biết hai người này là Tỉnh Bình và Ô Phùng bằng không ông ta cũng không dám đường đột như thế. Bây giờ đột nhiên thấy Ô Phùng ra tay kiếm thanh nhanh như điện, lão hòa thượng mới cả kinh một mặt niệm A di đà Phật, rồi múa song chưởng giở Vô Tướng Kim Cương Chưởng tuyệt học của Thiếu Lâm ra.

Chưởng lực âm nhu của lão hòa thượng đẩy kiếm thế của Ô Phùng ra ngoài xa hơn thước nhưng kiếm của đối phương lại ở bốn phương tấn công tới liên miên bất tuyệt rồi.

Nội gia kiếm học của Ô Phùng đã luyện tới xuất thần nhập hóa, thân pháp lại nhanh, kiếm thế biến ảo vô cùng, thanh Thanh Hồng kiếm của y bị rung động và bỗng một cái, lưỡi kiếm của y bỗng biến thành trăm nghìn bóng kiếm bay vây chặt lấy thân hình của Pháp Bổn đại sư.

Pháp Bổn đại sư không hổ thẹn là cao tăng của Thiếu Lâm, lão luyện và trầm tĩnh, giở hết pho Vô Tướng Kim Cương Chưởng ra chống đỡ vừa đấu, bụng vừa nghĩ thầm: "Không hiểu lai lịch của hai quái nhân này là ai? Và hình như kiếm ở trong tay của địch đây không phải là thanh Thanh Hồng kiếm." Chỉ trong nháy mắt đôi bên đã đấu được mười mấy hiệp. Ô Phùng đột nhiên thay đổi thủ pháp, bóng kiếm biến thành muôn vạn ảo ảnh cứ lấn át đại sư dần. Quả nhiên Pháp Bổn đại sư càng thấy áp lực của đối phương càng mạnh hơn trước, khiến chưởng pháp của mình đã chậm và tản mác dần.

Ô Phùng nói với Tỉnh Bình rằng:

- Huynh thử xem kiếm pháp của đệ có hơn được Thất Xảo Mê Hồn và Chân Tiên Bát Kiếm của Nga Mi không? Tỉnh Bình đáp:

- Kiếm pháp của huynh hơn nhiều.

Ô Phùng bỗng cười khì một tiếng, kiếm pháp của y càng nhanh hơn trước mồm thì quát hỏi:

- Pháp Bổn ngươi còn không thúc thủ chịu để cho ta đâm chém hay sao? Lúc ấy đại sư đã toát mồ hôi như mưa, lẳng lặng không nói năng gì cả, chỉ dụng tâm đỡ những kiếm pháp của đối phương thôi.

Ô Phùng đang đắc chí, thấy sắp thắng đến nơi thì bỗng có một tiềm lực vô hình hút chặt lấy thân kiếm. Y kinh ngạc vô cùng, quát lớn một tiếng dồn hết chân lực vào thân kiếm để đẩy ra. Quả nhiên sức hút đó đã tiêu tán nhưng thân hình của đại sư bỗng bắn ra ngoài xa mười mấy trượng.

Thân hình của Pháp Bổn bị một sức lực đẩy đi, chứ không phải là bổn thân ông ta nhảy được như thế. Hai tên hung tà thấy vậy đều ngạc nhiên vô cùng? Và chỉ thoáng cái thân hình của Pháp Bổn đã mất dạng trong bóng tối liền.

Ô Phùng thâu thế kiếm lại, bỗng trên không có một tờ giấy trắng bay phất phơ xuống, tung mình nhảy lên chộp tờ giấy đó. Thấy giấy có viết chữ như sau: "Người giỏi còn có người giỏi hơn.

Kẻ ác lại có kẻ khác giỏi hơn.

Cổ nhân đã dạy: "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn", không sai chút nào và khi thú dữ hết thì chủ nhân giết đến chó săn ngay." Song tà đọc xong tờ giấy ấy đều rùng mình kinh hãi, toát mồ hôi lạnh ra không nói nửa lời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.