Chu Luân ngạc nhiên hỏi tại sao? Lạc Dương liền nói tiếp:
- Việc này nói ra thì dài lắm, lúc này chưa đúng lúc.
Tiếp theo đó, chàng hỏi thêm lão ăn mày già. Lão ăn mày già đáp:
- Sau khi hai nàng vội đi luôn, ăn mày già này ngấm ngầm theo dõi Đường Linh, lão thấy Đường Linh cứ ngơ ngác đi vòng quanh Chu lăng, mãi đến canh tư mới quay lại mộ Thái Công Vọng, y không dám tới gần vội, lúc ấy người bịt mặt thần bí bỗng xuất hiện trước mộ, y ra lệnh cho các thủ hạ ở chung quanh ngôi mộ đó năm trượng, bố trí một cái thành chết, rồi y vội rời khỏi nơi đó đi luôn. Nhưng trước sau, lão không hề trông thấy hai cô nương hiện thân ra.
Lạc Dương nghe thấy người ăn mày già nói xong, vẻ mặt rầu rĩ cau mày lại, cúi đầu nghĩ ngợi, hồi lâu mới nói tiếp:
- Cám ơn hai vị đã cho hay như vậy, khiến tại hạ được biết rõ câu chuyện đó. Hiện giờ mời hai vị cứ ở lại nhà đi, nếu có việc gì phiền tới, tại hạ sẽ tới nhờ vả sau.
Hai người đồng thanh đáp:
- Không dám, thiếu hiệp đã thi hành hộ chức quyền của Trưởng lão, thiếu hiệp cũng như Trưởng lão của ăn mày già này, thiếu hiệp có việc gì xin sai bảo, anh em chúng tôi sẽ hết sức thực hiện.
Nói xong, cả hai chắp tay chào Lạc Dương một cái rồi đi luôn.
Dưới ánh sáng trăng lờ mờ, cách lúc mặt trời mọc không xa, tiếng chuông chùa Từ Ân đã nổi lên, Lạc Dương thở dài một tiếng, trong lòng rối ren vô cùng, đi đi lại lại trong phòng.
Chu Luân với Mai Nhi thấy vậy khẽ nói:
- Hiện giờ Lạc hiền đệ đang rối trí không tiện mạo hiểm, tại hạ thay thiếu hiệp đi Chu lăng một phen, chỉ trong chốc lát sẽ trở về ngay.
Chàng ta chưa nói dứt đã tung mình đi luôn, chỉ thoáng cái đã mất dạng.
Mai Nhi muốn ngăn cản nhưng đã không kịp, vội chạy vào trong phòng, thấy Lạc Dương đang ngồi trước bàn suy nghĩ. Nàng liền hô hoán hỏi:
- Dương đệ bảo hai cô nương sẽ nguy hiểm đến tính mạng, chẳng hay hiền đệ căn cứ vào đâu mà nói như thế? Lạc Dương vẫn cứ rầu rĩ đáp:
- Chị Mai có nghe nói Ngọc Trân cô nương sai bọn Đường Linh năm người tự sát hại lẫn nhau không? Mai Nhi ngẩn người ra đáp:
- Có nghe thấy rồi nhưng ta không hiểu nguyên nhân tại sao?
- Việc này rất khác thường, nguy hiểm là ở chỗ đó.
- Việc gì thế, hiền đệ nói rõ cho ta nghe đi.
- Chị Mai còn nhớ cô Ngọc Trân đột nhiên mang bệnh nặng không? Sau Trần đại hiệp sai Nghiêu đại thúc mời tôi về cứu chữa mới hay. Thì ra Cốc cô nương đã lén luyện tập Cửu Thiên Ma Kinh mà bị bệnh, vì môn võ công đó là bàng môn tà học, phương pháp luyện nội công của nó trái hẳn với phương pháp của nội gia chính tông nên chân khí mới đảo ngược mà nhất là môn Câu Hồn Nhiếp Phách Ma Pháp mà nàng luyện tập đó lại rất hao tổn nguyên thần, nếu không tới lúc thật nguy cấp thì không nên dùng, nay vừa ra tay nàng đã giở ma pháp ấy ra khiến năm người nọ tự tàn sát lẫn nhau. Nửa tiếng đồng hồ sau, nàng thế nào cũng cảm thấy khí huyết đảo lộn lục mạch tán loạn, chết giấc tại chỗ ngay...
Mai Nhi nghe nói tới đó hoảng sợ đến biến sắc mặt vội hỏi tiếp:
- Nếu vậy hai người đó hiện giờ đang ở đâu? Lạc Dương cười nhạt nói tiếp:
- Nếu không bị bắt thì chị Hà vì nàng mà cả hai đang bị giam giữ trong trận.
- Cứu binh như cứu hỏa, hiền đệ cứ ngồi yên đây là gì, Chu thiếu hiệp đã đi Chu lăng rồi.
Lạc Dương nghe nói Chu Luân đi Chu lăng, kinh hãi nhảy bắn người lên, rồi lại uể oải ngồi xuống thở dài thôi.
Mai Nhi thấy thế, hờn giận nói:
- Sao hiền đệ lại ngồi như thế này, hiền đệ có thái độ như vậy làm thế nào được đại sự, mau đi cứu người đi chứ.
Lạc Dương gượng cười đáp:
- Chị Mai có biết đâu nơi đó hung hiểm như thế nào, chỉ sợ chúng ta chưa tới nơi cứu kịp thì người của mình đã bị bắt giữ rồi.
- Hiền đệ cứ ngẩn người ra không đi cứu người thì phải nghĩ cách đối phó chứ?
- Hai nàng tới đây làm cho tiểu đệ càng phiền phức thêm, kế hoạch đã hỏng và sẽ ảnh hưởng đến tai kiếp của võ lâm sau này rất lớn.
- Hiền đệ cứ oán thán như thế thì có ích lợi gì, chẳng hay hiền đệ có đi không.
Nàng đã nổi giận thực sự, Lạc Dương thấy vậy liền đứng dậy và nói:
- Bây giờ chị Mai muốn thế nào, tiểu đệ cũng xin tuân theo, chứ tiểu đệ không biết cách nào nữa.
- Thôi được, tôi xin nghe theo hiền đệ, thử xem trước mặt chị Lan, hiền đệ có dám tác oai tác phúc như thế không? Lạc Dương tủm tỉm cười rỉ tai nàng dặn mấy câu, chỉ thấy nàng hổ thẹn mặt đỏ bừng, đấm chàng hai cái, rồi hờn giận nói:
- Hiền đệ dám nói...
Lạc Dương cười ha hả dắt tay nàng đi ra ngoài phòng.