Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trong một tĩnh thất ở trong tây hiên, người ta thấy Vệ Ánh Hà đang cau mày lại, mặt mũi rầu rĩ khôn tả, không hiểu nàng đang lo âu việc gì. Nàng rất yêu Lạc Dương và đã làm lễ thành hôn với chàng rồi nhưng chỉ lễ trời đất với nhau xong, hai người nói chuyện với nhau đôi ba lời thì Lạc Dương bỏ đi ngay chứ không hiệp cẩn với nàng, và từ đó tới nay không thấy chàng ta đâu nữa. Đồng thời, nàng lại thấy Tố Lan với tám thị nữ như ẩn như hiện coi chừng mình nên nàng không tiện ra ngoài phòng tìm kiếm người chồng mới cưới ấy.

Quả thật nàng không biết tại sao Lạc Dương lại không quay trở lại gặp nàng mà nàng chỉ nghe thấy mọi người nói Lạc Dương đang bận luyện tập võ công nhưng nàng tin sao được.

Nàng có hỏi Tố Lan, ngờ đâu Tố Lan lại mỉm cười chứ không cho nàng hay.

Điều làm cho nàng phân vân nhất là thấy Bách Thành nói:

- Nàng không phải con của Phi Long, trái lại Phi Long còn là kẻ thù của mình.

Sau cùng nàng quyết định gặp lại Lạc Dương, lúc ấy sẽ hỏi lại Lạc Dương đầu đuôi câu chuyện ra sao.

Vì vậy nàng càng đau lòng và buồn rầu thêm, không sao nhịn được liền thở dài một tiếng.

Lúc ấy bỗng có tiếng chân người đi và đến trước cửa phòng thì ngừng lại, tiếp theo đó nàng thấy cửa phòng mở toang và có hai người bước vào, nàng đã nhận ra người đi sau là Vệ Phi Long mừng rỡ vô cùng, nàng vội đứng dậy mồm định gọi y là cha nhưng không hiểu tại sao không gọi được.

Phi Long thấy Ánh Hà trố mắt nhìn mình và hình như đang suy nghĩ gì vậy, y ngạc nhiên vô cùng hỏi:

- Hà nhi, con không nhận ra cha ư? Ánh Hà tỏ vẻ u oán tủm tỉm cười một cái rồi hỏi lại:

- Sao lại không nhận được, nhưng tôi muốn hỏi cha một việc năm xưa.

Phi Long lại tưởng con gái mình bị người ta ám hại nên thần trí mới ngẩn ngơ như thế, y lo âu vô cùng sau nghe thấy Ánh Hà lên tiếng nói và có vẻ thiếu lễ độ nên kinh hãi vội lùi về phía sau một bước và hỏi lại:

- Hà nhi, con muốn hỏi gì thế? Ánh Hà thở dài một tiếng rồi hỏi tiếp:

- Năm xưa một đêm tháng chạp vào lúc gần tết, trời u ám, tuyết xuống rất lớn, cha có ra tay giết hại tám người ở trong làng họ Tô tại huyện Nhật Chiếu tỉnh Sơn Đông không? Phi Long nghe thấy nàng ta hỏi như vậy, mặt biến sắc, vội nhảy lui ngay ra ngoài phòng. Ánh Hà không sao nhịn được vội gọi một tiếng:

- Cha.

Phi Long đã bước chân ra ngoài phòng rồi bỗng nghe thấy Phi Hà gọi như vậy, rùng mình một cái, gượng cười đáp:

- Năm xưa cha đã lỡ tay giết lầm, đến giờ lúc nào cũng ăn năn trong lòng hối hận vô cùng, bây giờ con muốn coi ta là người có ơn hay là kẻ thù thì tùy ở nơi con.

Nói xong, y đi mất dạng ngay.

Ánh Hà khóc òa ra, nước mắt trào ra như mưa.

Bằng Cách đứng cạnh đó khuyên bảo rằng:

- Cô nương khỏi đau lòng như vậy, lão phu cũng không rõ việc này đâu. Cô nương muốn biết rõ chuyện, hỏi Trần đại hiệp sẽ biết hết, rồi lúc ấy nghĩ cách đối phó sau.

Ngoài cửa sổ có bóng người thấp thoáng một cái Lạc Dương đã hiện thân ở trong phòng liền. Chàng ngắm nhìn hai người một hồi rồi ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, Vệ Phi Long đâu? Bằng Cách đáp:

- Y đã rời khỏi đây rồi nhưng chưa đi xa đâu.

Lạc Dương nói tiếp:

- Không thể để cho y bỏ đi một cách dễ dàng như vậy được, để tôi đuổi theo bắt y ngay.

Ánh Hà vội xen lời nói:

- Dương đệ để cho y đi thôi, vì ân oán còn chưa phân minh. Hơn nữa, dù sao y cũng có ơn nuôi tôi từ hồi nhỏ đến giờ.

Lạc Dương thở dài một tiếng, yên lặng không nói năng gì nhưng chàng ân hận là không làm xong việc này cô phụ lòng Tàn Tú, bây giờ đành chỉ có để chờ sau này đợi cơ hội khác vậy chứ biết làm sao bây giờ...

Bách Thành bước vào nói:

- Người mà chúng ta phái đi núi Nội Phương đã về, theo y nói Tiền Ninh đã nhận lệnh của thiếu hiệp rồi. Trần mỗ đã táo gan ra lệnh thay. Chúng chịu ẩn núp không xuất động vội, chờ thiếu hiệp tới chúng mới dám thi hành.

Lạc Dương cười vẻ rất thành thật lên tiếng hỏi:

- Tại hạ trẻ người non dạ, tất cả mọi việc xin Trần lão sư làm chủ cho, hà tất lão sư phải nói hai chữ táo gan làm chi. Mong từ giờ trở đi, Trần lão sư đừng có khách khứa như thế nữa. Chẳng hay bọn chúng đã điều tra ra những hành động của Mộc Long chủ trương? Bách Thành mỉm cười đáp:

- Môn hạ chúng phái đi đối phó phân đường của Cái Bang ở Tương Dương đã bị tiêu diệt hết, như vậy Mộc Long Tử không biết chuyện sao được. Chúng ta đi phen này, nếu không phải đấu một trận kịch liệt thì chúng ta sẽ không thấy hình bóng của chúng ở đâu.

- Lão sư nói có thể Mộc Long Tử dọn cả sào huyệt đi nơi khác hay sao?

- Trần mỗ đoán như vậy thôi chứ chưa dám chắc, nên tốt hơn hết chúng ta phải đi ngay Nội Phương Sơn.

Nhưng nhân số trên cù lao đó rất đông đảo. Đi toàn đội đông đảo như vậy thể nào cũng bị người ngoài chú ý nên mới chia ra hai ba người một tổ, như vậy mới đỡ chướng mắt, và không ai để ý tới.

Trải qua trận đó, thủ lãnh của Tam Nguyên, Hắc Kỳ hai bang đều bị chặt cụt một cánh tay. Tin đó làm náo động cả giang hồ, kinh chấn võ lâm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.