***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ở ngoài Hình Đường có treo hai cái đầu lâu của Vũ Bảo Long với Hạ Vạn Truyền, tội của chúng là người của Tuyết Sơn Nhân Ma phái đến nằm vùng, mới vừa phát giác ra, bị xử tử như vậy! Nước cờ ấy của Lạc Thiên đi rất cao, bề mặt là tận lực giúp sức cho Tỉnh Bình nhưng sự thực đã gây thù địch cho y, khiến cho các bộ hạ của y chán nản, không ai dám trung thành với y nữa! Trên đường núi, người ta thấy có một cái bóng đen đi nhanh như điện chớp, cái bóng đen ấy đang lướt xuống thung lũng, lúc tới lưng chừng đã giở khinh công tuyệt mức ra mà nhẹ nhàng hạ xuống dưới đáy.

Đang lúc ấy bỗng có một giọng nói rất âm trầm kêu gọi:

- Có phải là Lạc thiếu hiệp đấy hay không? Cái bóng đen nọ nghe mấy tiếng kêu gọi đó rất quen thuộc liền đáp:

- Vị nào gọi tại hạ đấy?

- Tôi đây! Miêu Tích Thọ đây mà!

- Miêu đại thúc đấy à? Đại thúc ở đâu tới thế? Có phải ở trong Lư Toàn Cốc có việc gì xảy ra đấy không? Vì chàng biết không khi nào Độc Tý Phong Vân Cái Miêu Tích Thọ lại vô cớ tới Đại Lượng như vậy và Tích Thọ thế nào cũng được gặp Cái Bang trưởng lão Hồng Hoàn rồi, bằng không sao y lại biết mình rời khỏi Đại Lượng trong lúc này? Tích Thọ liền đáp:

- Trong Lư Toàn Cốc được Trần đại hiệp xếp đặt nên bây giờ đã biến thành đào nguyên ở ngoài đời và luôn luôn được người của bổn bang phi báo cho hay là thiếu hiệp giở tài hoa của mình ra và bây giờ đã được Tỉnh Bình tin cậy, Lan cô nương mừng rỡ vô cùng nhưng...

Lạc Thiên nghe tới đó giật mình kinh hãi, mặt biến sắc liền hỏi lại:

- Có phải Lan cô nương bị chuyện gì không hay? Tích Thọ thở dài một tiếng bụng bảo dạ rằng: "Có ngờ đâu hai thầy trò y cũng đều đi vào một con đường, chữ tình thật là hại người vô cùng", nên y vội đáp:

- Lan cô nương vẫn được bình yên xin thiếu hiệp đừng có lo âu nhưng ông cháu Cốc cô nương với Điền Trì Điếu Tú các người khi giáng lâm Lư Toàn Cốc vì không được kín đáo nên giữa đường bị kẻ địch đánh lén, khi tới Lư Toàn Cốc, Cốc cô nương đột nhiên bị bệnh nặng sắp chết đến nơi, may nhờ có miếng Thiên Niên Hà Thủ Ô của Điếu Tú mới thoát chết, cho nên Lan cô nương mới sai kẻ ăn mày này tới đây mời thiếu hiệp mau mau về cứu chữa cho.

Nói xong y bấm đốt ngón tay tính toán giây lát rồi nói tiếp:

- Chỉ còn bảy ngày nữa thôi, nếu thiếu hiệp không về kịp thì không sao cứu được cô ta thoát chết.

Lạc Thiên rất khó xử, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi ngẩng mặt lên gượng cười nói:

- Nếu vậy kế hoạch của tại hạ phải thay đổi hết.

Chàng lại cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu mới nghĩ ra được một cách hộ cứu rồi nói tiếp:

- Miêu đại hiệp làm ơn đi thưa với Hồng trưởng lão mau cho năm người tới đây ngay.

Tích Thọ vâng lời, vội vàng đi luôn.

Một lát sau, y dẫn năm tay cao thủ của Cái Bang tới. Lạc Thiên dặn bảo từng người một. Năm người đó vâng lời đi luôn.

Rồi chàng cùng Tích Thọ quay trở về Lư Toàn Cốc ngay.

Trong khi đi đường chàng có kể chuyện cho Tích Thọ hay và chàng mới biết trên giang hồ đồn đại những chuyện của Ô Phùng, Đại Lượng và Nga Mi khác hẳn sự thực rất nhiều! Hai người cũng không muốn nhiễu sự nên suốt dọc đường cứ dặn bảo việc làm cho các đệ tử của Cái Bang thi hành rồi cả hai cùng giơ hết tốc lực khinh công ra đi. Chỉ một ngày, một đêm hai người đã tới Tam Giáp của Trường Giang. Lúc ấy trống canh vừa gõ canh ba, Lạc Thiên với Tích Thọ đã đi tới Vu Sấm động, Tích Thọ vừa cười vừa nói:

- Thiếu hiệp, chúng ta đi một ngày một đêm rồi, cũng phải tìm chỗ nghỉ chân đã, tại hạ có một hũ rượu, một gói thịt khô, chúng ta cùng nhậu nhẹt một bữa rồi hãy tiếp tục đi, chẳng hay thiếu hiệp nghĩ sao? Lạc Thiên gật đầu đáp:

- Tạ hạ cũng thấy mỏi mệt rồi.

Thế rồi hai người đưa mắt nhìn về phía trước thấy nơi cách đó không xa có một ngôi miếu, miếu đó là Thần Nữ Miếu, Lạc Thiên đột nhiên kinh hãi kêu ủa một tiếng và nói:

- Lạ thật! Không ngờ Thần Nữ miếu này lai là nơi tàng long ngọa hổ, xem như vậy chúng ta cũng không có thì giờ mà nghỉ ngơi và nhậu nhẹt nữa đâu! Lạc Thiên đi nhanh như điện chớp, tiến thẳng tới Thần Nữ Miếu để xem ba người kia là ai.

Tích Thọ cũng vội theo sau, khi tới nơi hai người liền nhảy lên trên cây cao ở phía sau miếu, liền trông thấy miếng đất trống ở phía sau có mười mấy người đang đứng nơi đó.

Nhờ có ánh trăng, hai người trông thấy rõ mặt của bọn người ấy.

Thì ra bọn người đó là Khương Huân Tổ, Bang chủ của Tam Nguyên Bang, cánh tay phải bị gãy đã nối lại, con y là Khương Thiệu Nghiệp đang đứng ở bên cạnh.

Người đứng đối diện Khương Huân Tổ là Tam Tài Cát Chủ ở hậu sơn núi Nga Mi, còn ba người nữa đứng cạnh Cát chủ, chúng đang trò chuyện với nhau, Lạc Thiên thấy vậy liền ngẩn người ra, vì ba người đó chính là Hỏa Nhãn Kim Châu Lâm Mộc, thủ lãnh của Tam Diêm Hội với một đôi thiếu niên nam nữ mà chàng đã từng gặp ở trên bờ sông Bành Trạch rồi.

Thiếu nữ ăn mặc quần áo y như lần chàng đã trông thấy, da nàng trắng như tuyết, cử chỉ rất tao nhã và đàng hoàng còn thanh niên thì gương mặt rất anh tuấn nhưng trông rất gian giảo.

Những người đứng quanh đó là Lữ Nguyên Cực của phái Ngũ Đài, Hỏa Kỳ Luân Gia Hiếu của phái Hoa Sơn, Đồ Long Đao Lý Thế Hoài, anh em La Long, La Phùng của phái Điểm Thương và mấy nhân vật không tên tuổi.

Tam Tài Cát Chủ lên tiếng nói:

- Nghe nói Khúc Tỉnh Bình đã dẫn người đi Khang Lư để so tài với Hách Liên Yến Hầu rồi, còn Ô Phùng vì tìm kiếm con gái cưng của mình đã xung đột với phái Thiếu Lâm. Bây giờ trong võ lâm là lúc đa sự, ý của lão là muốn đợi cho bọn họ, hai bên bị tơi bời rồi mình mới ra tay, như vậy có phải là chúng ta đã thu lợi một cách vẻ vang như ngư ông đắc lợi không? Huân Tổ liền đáp:

- Tuy chúng ta muốn như vậy thật nhưng chưa chắc chúng ta được toại nguyện đâu, vừa rồi Khương mỗ phát hiện có người đang ngấm ngầm theo dõi chúng ta.

Tam Tài Cát Chủ nghe nói vậy liền trầm giọng hỏi:

- Ai thế? Lâm Mộc cười nhạt đáp:

- Bất cứ là ai, điều này chúng ta không cần để ý tới, chúng có tới đây chỉ là tự dấn thân vào chỗ chết mà thôi! Tại sao tới giờ này Từ lão tiền bối chưa thấy tới nhỉ? Đôi thiếu niên nam nữ kia đưa mắt nhìn nhau một cái, rồi thiếu niên ngẩng mặt lên trời cười nhạt một tiếng xen lời hỏi:

- Chỉ sợ tối hôm nay chúng ta chưa chắc được bình yên mà rời khỏi Thần Nữ Miếu này thôi! Thấy y nói như vậy. Quần tà đều giật mình kinh hãi, mấy chục người đều trố mắt lên nhìn y, y vẫn tỏ vẻ lạnh lùng như thường.

Thiệu Nghiệp trợn ngược đôi lông mày lên kêu hừ một tiếng vẻ mặt tức giận, đang định nổi khùng thì bỗng thấy thiếu nữ nọ liếc mắt nhìn y, nên y không dám nổi khùng nữa, chỉ ho khan một tiếng và hỏi:

- Cao huynh nói như thế là có ý gì? Thiếu niên ấy đưa mắt nhìn Thiệu Nghiệp một cái, rồi hỏi lại:

- Xin hỏi Thiếu bang chủ, mục đích chuyến đi này của chúng ta là gì? Thiệu Nghiệp ngạc nhiên đáp:

- Mục đích chuyến đi này của chúng ta là tìm bọn giặc đã dùng kiếm đả thương gia phụ để trả thù.

- Nợ máu phải trả bằng máu, đó là luật lệ chính đáng của võ lâm, nhưng bữa nọ thiếu bang chủ giết chết bao nhiêu người như vậy, chẳng lẽ Thiếu bang chủ lại cấm những người đó tới kiếm mình để trả thù hay sao? Bỗng có một giọng nói rất lạnh lùng từ trong bóng tối vọng ra hỏi:

- Ai dám tới đây tầm thù? Tiếng nói đó vừa chấm dứt, mọi người đã trông thấy hai bóng người nhanh như chim cắt ở trên không lướt xuống.

Mọi người nhìn kỹ mới hay đó là Bạch Y Tú Sĩ Lý Như Uyên và một ông già gầy gò trông như một con hạc vậy.

Hai mắt của ông già đó rất sáng, cổ dài, trán nhỏ và bóng nhoáng, mồm vẩu răng lộ, mình mặc một cái áo bào lớn trắng rộng, lưng đeo một đôi trường kiếm.

Lạc Thiên đã nhận ra ông già đó chính là Tuyết Sơn Nhân Ma, đôi kiếm đeo ở trên vai của ông ta chính là Can Tương và Mạc Tà mà y đã cướp được của Tỉnh Bình.

Tuyết Sơn Nhân Ma vừa hiện thân, quần tà đều chắp tay chào, chỉ riêng đôi thanh niên nam nữ kia vẫn đứng yên, hình như không coi ông ta vào đâu cả vậy! Nhân Ma đưa mắt nhìn hai thiếu niên nam nữ ấy hồi lâu. Thiệu Nghiệp thấy vậy liền cười nhạt một tiếng rồi xen lời nói:

- Cao huynh, Cao cô nương, tại hạ xin giới thiệu cho hai vị biết, đây là Tuyết Sơn Từ lão tiền bối! Thiếu niên vội chắp tay vái chào và khẽ nói:

- Hân hạnh.

Nhưng mặt y vẫn có vẻ khinh khỉnh không thèm nhìn Nhân Ma.

Nhân Ma dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng rồi với giọng thật lạnh lùng nói:

- Chắc hai vị là môn hạ của một cao nhân cái thế nào thì phải, lão phu rất lấy làm hân hạnh được gặp hai vị, xin hai vị cho biết lai lịch! Giọng nói tuy ôn tồn, nhưng thật sự y đã chuẩn bị sẵn, nếu biết hai người không phải là môn đệ của một nhân vật nào thì y sẽ ra tay giết chết họ ngay tức thì.

Thiếu niên họ Cao tủm tỉm cười đáp:

- Lai lịch sư môn của tại hạ không thế nào nói cho ai biết được, xin lão tiền bối lượng thứ cho! Nhân Ma nghe nói ngẩn người ra không biết xử trí như thế nào cho phải, ra tay giết chúng cũng không phải mà không ra tay giết chúng cũng không nên.

Tam Tài Cát Chủ thấy tình thế như vậy liền cười ha hả nói:

- Từ lão sư, chuyến đi Đại Lượng của lão sư đã làm cho võ lâm chấn động, khiến Khúc Tỉnh Bình mất hết hồn vía, nghe nói lão sư đã lấy được hai thanh bảo kiếm Can Tương và Mạc Tà, song kiếm này Tỉnh Bình coi như là tính mạng của y vậy, chuyến đi này của lão sư thực sự là có kết quả rất lớn lao.

Nhắc tới việc đi Đại Lượng, Tuyết Sơn Nhân Ma tỏ vẻ đắc chí vô cùng, liền quay nhìn Tam Tài Cát Chủ mà đáp:

- Không những cướp được song kiếm mà thôi, lão phu lại còn lấy được bản đồ bí mật của A Ta La trận thức nữa.

Nói xong, y lớn tiếng cả cười. Tiếng cười của y nghe rất chướng tai.

Thiếu niên họ Cao cười nhạt một tiếng và nói:

- Chưa chắc đã dễ như thế đâu! Tuyết Sơn Nhân Ma liền biến sắc mặt, vội quát hỏi:

- Ngươi nói gì? Thiếu nữ áo xanh đột nhiên tủm tỉm cười và đỡ lời:

- Đó là gia huynh có lòng tốt với ông, tại sao ông lại giận dữ như thế? Như vậy thật là không xứng là một cao nhân nổi tiếng trong võ lâm, Tỉnh Bình đã đùa giỡn với ông mà ông cũng không hay, nếu để chuyện này đồn ra bên ngoài thì ông không những bị hổ thẹn khôn cùng mà còn mất hết uy danh! Tiếng nói của nàng rất dịu dàng nghe rất bùi tai.

Nhân Ma liền biến sắc mặt, nhất thời y không biết lời nói của thiếu nữ áo xanh kia là giả hay là thực? Quần tà nghe nói như vậy cũng ngạc nhiên, ngẩn người ra mà nhìn nhau.

Thiếu nữ lại nói tiếp:

- Ông thử xem song kiếm của ông có phải là Can Tương và Mạc Tà thật hay không đã? Nhân Ma nghe nói vột rút hai thanh kiếm ra xem.

Thiếu nữ thấy vậy vừa cười vừa nói tiếp:

- Nghe đồn Can Tương, Mạc Tà sắc bén vô cùng, chém sắt chặt đá như chém vào đậu hủ vậy, ông không tin lời tôi thì hãy thử đi mà xem, sẽ biết thật hư liền! Nhân Ma cười nhạt một tiếng, giơ kiếm bên tay phải lên chém luôn vào thân cây cổ thụ ở cạnh đó một nhát, chỉ nghe thấy kêu "bộp" một tiếng, thân kiếm đã cắm ngập vào thân cây cổ thụ, Nhân Ma cảm thấy cánh tay tê tái, mặt tỏ vẻ kinh hãi vô cùng.

Cảm giác này chỉ có một mình Tuyết Sơn Nhân Ma mới thể hội ra mà thôi, y càng tức giận thêm rút thanh bảo kiếm Can Tương ấy ra, giơ lên gần mắt đẻ nhìn kỹ xem, quả thực lưỡi kiếm đã sứt mẻ như răng cưa.

Sự thực đã như lời nói của thiếu nữ áo xanh, như vậy thanh kiếm Mạc Tà cũng là kiếm giả nốt.

Tuyết Sơn Nhân Ma tức giận đến râu dựng ngược và ném hai thanh kiếm vào thân cây cổ thụ cùng một lúc, cả hai thanh kiếm ấy đều bị cắm ngập cán.

Lạc Thiên thấy vậy lắc đầu thở dài và bụng bảo dạ rằng: "Khúc Tỉnh Bình quả thật là một tên đại gian giảo, thảo nào mà thanh kiếm bị mất trộm y giả bộ làm như tức giận vô cùng nhưng sau khi mình khuyên bảo y vài câu thì y lại nguôi ngoai ngay, và cũng không cần truy cứu tại sao Tuyết Sơn Nhân Ma lại lẻn được vào trong núi Đại Lượng." Nghĩ tới đó chàng toát mồ hôi lạnh ra và nghĩ tiếp: "Ta đã nói khoác với Tỉnh Bình là thế nào ta cũng sẽ lấy lại được hai thanh kiếm và dụ Tuyết Sơn Nhân Ma lao đầu vào lưới.

Nhưng bây giờ kế hoạch đó của ta phải thay đổi mới được." Lúc ấy Tuyết Sơn Nhân Ma đã nguôi cơn giận, quay đầu lại nói với anh em họ Cao rằng:

- Nếu không được hiền huynh muội cho hay thì lão suýt nữa là mắc hỡm lão tặc Khúc Tỉnh Bình nhưng tại sao hiền huynh muội lại biết hai thanh kiếm này là kiếm giả.

Thanh niên họ Cao chỉ mỉm cười chứ không trả lời.

Thiếu nữ đưa mắt nhìn Tuyết Sơn Nhân Ma một cái rồi đáp:

- Lý do này rất giản dị nhưng vì người trong cuộc bao giờ cũng mê man nên không hay biết đó thôi. Tỉnh Bình là một nhân vật rất quan trọng của đương kim võ lâm và cũng là hoàn vũ nhất tuyệt, y là người rất nham hiểm, núi Đại Lượng bố trí đầy những cạm bẫy như vậy, khi nào người ngoài tới nơi mà y lại không hay biết...

Tuyết Sơn Nhân Ma vội đỡ lời và hỏi:

- Cô nương bảo Khúc lão tặc đã biết trước lão phu thế nào cũng tới núi Đại Lượng nhưng y lập mưu kế như thế này để làm chi? Thiếu nữ tủm tỉm cười đáp:

- Ai chả biết lệnh cao túc đã bị con bò cạp của Ô Phùng cắn, tuy bây giờ chưa nguy hiểm nhưng dư độc vẫn còn lại...

Bạch Y Tú Sĩ Lý Như Uyên nghe nói càng hoảng sợ thêm liền bụng bảo dạ rằng: "Đôi mắt của thiếu nữ này lợi hại thật! Trước mặt mọi người mà y thị đem chuyện này nói ra, thật là sỉ nhục khôn tả..." Nghĩ tới đó y cảm thấy hổ thẹn vô cùng, y lại nghe thiếu nữ nọ nói tiếp:

- Hiển nhiên kẻ thù chính của các hạ không phải là Tỉnh Bình mà là Ô Phùng! Ô Phùng hiện giờ không có ở Đại Lượng dù các hạ có muốn trở mặt với Khúc Tỉnh Bình cũng không có lý do gì, sau đó các hạ nhận thấy là đã trộm được đôi bảo kiếm và bản đồ của A Tu La Trận nên tưởng là không phụ chuyến đi này nên mới quyết tâm rút lui như thế, ngờ đâu tất cả các hành vi của các hạ đều không qua được tai mắt của y! Tuyết Sơn Nhân Ma thấy thiếu nữ đoán việc đúng như vậy, y cũng phải kinh hoảng và cũng phục tài nàng nọ là khác.

Thiếu nữ lại nói tiếp:

- Tỉnh Bình lại đoán biết các hạ được song kiếm này rồi thế nào cũng đi Tung Sơn để tìm kiếm Ô Phùng mà trả thù, y định mượn sức của các hạ diệt trừ Ô Phùng hay là các hạ bị Ô Phùng giết chết, một trong hai người nào chết y cũng thỏa mãn hết, vì mục đích của y chỉ muốn mượn đao giết người để bớt cường địch thôi.

Nhân Ma vừa nghe vừa biến sắc luôn. Y căm hờn Tỉnh Bình khôn tả liền cười nhạt một tiếng và trả lời:

- Không ngờ lão ra giang hồ lâu nay, mà bây giờ lại bị vấp ngã như thế, cô nương đoán việc thật tinh tường lão phu rất lấy làm khâm phục! Đang lúc ấy trên cây cổ thụ bỗng có mấy tiếng cười nhạt vọng xuống, rồi tiếp theo đó có ba cái thân hình đồ sộ, nhanh như chim cắt nhảy xuống.

Ba người ấy đều dùng khăn đen bịt mặt, khi nhảy tới đất không hề gây ra một tiếng động nào hết.

Cả ba đứng xếp hàng ngang chẳng nói chẳng rằng không khác gì ba con quỷ nhập tràng, khiến ai trông thấy cùng phải rùng rợn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.