Tất cả mọi việc xảy ra đó đều là do Lạc Thiên lập qủy kế, thiếu nữ bị Vĩnh Hoa bắt cóc đó không phải Ô Ngọc Chân mà là một kỹ nữ mướn ở nơi khác về để dụ Vĩnh Hoa vào tròng.
Lúc Ô Phùng theo Vĩnh Hoa vào trong Thất Tinh Trang thì Ngọc Châu giả hiệu đã được Trà Độn dắt ra ngoài rồi.
Những người áo đen bịt mặt mà Ô Phùng lẫn Trà Độn gặp giữa đường cũng là quỷ kế của Lạc Thiên muốn làm cho họ bị cản trở.
Hãy nói Tỉnh Bình rất kính trọng tài ba của Lạc Thiên, dẫn y đi gặp các thuộc hạ. Ba tháng liền, y đã đưa lạc Thiên đi xem hết mọi sự bố trí trong núi nhưng không hề thố lộ đến trận A Tu La gì cả.
Lạc Thiên biết Tỉnh Bình hãy còn hơi nghi ngờ mình, nếu đối với mình cũng vậy cho nên y càng cẩn thận thêm, rất ít ăn nói và lúc nào cũng khiêm tốn hết sức.
Khi về đến mật thất, Tỉnh Bình mỉm cười nói:
- Lão rất mừng rỡ được hiền đệ trợ giúp cho như vậy, trong hai tháng trời nữa lão cần tham luyện một môn võ công nên không thể để cho những sự việc bên ngoài quấy nhiễu mình được.
Nói tới đó y lại nói sang chuyện khác rồi từ biệt đi luôn.
Lạc Thiên đoán thế nào Tỉnh Bình cũng ngấm ngầm dò xét cử chỉ của mình nên mấy ngày liền y không ra khỏi cửa phòng một bước, suốt ngày chỉ ngâm thơ uống rượu thôi.
Một chiều nọ, Lạc Thiên đang ngâm nga thì bỗng nghe thấy Tỉnh Bình ở ngoài cửa sổ lớn tiếng cười và nói:
- Nghe nói Hạ hiền đệ mấy ngày hôm nay cứ ở trong phòng hoài không sợ buồn bực hay sao? Lạc Thiên vội đứng dậy nghinh đón, lớn tiếng cười và đáp:
- Việc gì cũng đã có Sơn chủ xếp đặt đâu vào đấy, tại hạ cứ theo đó mà thi hành nên tại hạ mới được an nhàn như vậy.
Nói xong y nhìn Tỉnh Bình một cái và nói tiếp:
- Sơn chủ đã luyện thành công môn võ công kia chưa? Tỉnh Bình mỉm cười lắc đầu đáp:
- Chưa, mãi mới được rỗi giây lát nên đến đây để thăm Hạ hiền đệ.
Nói xong bên ngoài phòng bỗng có tiếng người thưa rằng:
- Thưa Sơn chủ, Tuyết Liên Giáo chủ Vệ Phi Long bái sơn cầu kiến, hiện ở ngoài núi, xin Sơn chủ định đoạt.
Tỉnh Bình đáp:
- Biết rồi, để Hạ đàn chủ ra nghênh đón.
Lạc Thiên cau mày lại đáp:
- Sao y lại đến đây xin nhập với Sơn chủ? Tỉnh Bình ngẩn người ra và hỏi lại:
- Thế ra Hạ hiền đệ quen biết Vệ Phi Long ấy à?
- Không quen biết nhưng nghe nói người này ám sát sư phụ, giết anh, tâm thuật không được đoan chính cho lắm, Sơn chủ phải đề phòng mới được.
- Việc này lão đã phong thanh từ lâu rồi, Hạ hiền đệ cứ việc ra nghênh đón đi, làm cho y mất tính kiêu ngạo trước và cảnh cáo y không được phản trắc.
Lạc Thiên mỉm cười đứng dậy đi ra luôn nhưng chưa ra khỏi cửa phòng hình như y nghĩ đến một việc gì, vội quay đầu lại nói:
- Tại hạ suýt quên việc này chưa thưa cùng Sơn chủ hay, hôm qua La Cao mật báo cho tại hạ hay, nghe nói những nhân vật hắc đạo gần đây về đầu hàng Sơn chủ có hành vi lén lút. Hình như chúng muốn dò thám những sự bí ẩn của bổn sơn vậy.
- Hạ hiền đệ nếu thấy tên nào khả nghi cứ việc xử tử ngay.
- Việc này tại hạ là khách thì không tiện thi hành những việc đó, thôi để tại hạ giao lại cho Hình đường vậy.
- Hiền đệ đã có Diêm Vương Lệnh thì hiền đệ muốn làm gì thì làm chứ không nên khiêm tốn.
Lạc Thiên vâng lời, quay mình đi luôn.
Vệ Phi Long với mấy chục người phi ngựa tới sơn khẩu đã có hai hàng đại hán bồng đao đứng nghinh đón.
Phi Long ngẩng đầu lên thấy dãy núi cao chọc trời, chỉ có một con đường vào được mà thôi. Thật là một người canh gác, muôn người cũng không sao vào nổi nên y kinh hãi thầm và lớn tiếng nói:
- Phiền các anh em vào thông báo hộ, bảo Tuyết Liên Giáo Chủ Vệ Phi Long đến cầu kiến Sơn chủ.
Một đại hán liền chạy vào sơn khẩu, giây lát sau ra trả lời rằng:
- Sơn chủ đi vắng, do Hạ đàn chủ nghinh đón, xin Giáo chủ đợi giây lát.
Vệ Phi Long đợi chờ mãi không thấy Lạc Thiên ra nghênh đón, tức giận vô cùng, lạnh lùng nói:
- Hừ, một tên tiểu Đàn chủ mà cũng làm bộ làm tịch như vậy.
Một tên đại hán áo xanh của bên Đại Lượng nghe Vệ Phi Long nói như thế liền trợn mắt lên, trầm giọng đáp:
- Vệ giáo chủ không nên khinh thị Hạ đàn chủ, Đàn chủ là người tài hoa cái thế, võ công trác tuyệt. Sơn chủ cũng phải tin cậy ông ta như tay phải, tay trái nên ai cũng phải phục tùng ông. Vệ giáo chủ nên kính trọng ông ta phần nào, như vậy sẽ có ích lợi cho Giáo chủ đấy.
Phi Long nghe nói càng tức giận thêm, đang định nổi khùng nhưng nghĩ lại mình là tôn trưởng một môn phái, hà tất phải giận một tên tiểu bối vô danh như thế, cho nên y chỉ cười nhạt một tiếng rồi ngẩng mặt lên nhìn trời xanh.
Bỗng chỗ sơn khẩu có tiếng vó ngựa vọng tới rất nhộn nhịp. Phi Long liền thấy mấy chục người ngựa phi tới, người đi sau trông rất hung ác, bộ mặt vừa xấu xí vừa lạnh lùng, trên trán lại có một vết sẹo rộng chừng ba ngón tay, đôi ngươi lóng lánh tia ra hai luồng ánh sáng chói lọi. Vừa ra tới nơi, người đó phi ngựa tới lạnh lùng hỏi:
- Vị nào là Vệ Phi Long, Vệ lão sư thế? Phi Long thấy người ấy không những táo bạo, không gọi mình là Giáo chủ, như vậy là cố ý khinh khi. Ông ta tức giận vô cùng, trầm giọng đáp:
- Bổn Giáo chủ đây, ngươi là ai?
- Lão phu họ Hạ, phong thanh Giáo chủ có cánh tay vàng vô địch trời Nam Hạ, mỗ đã muốn được quen biết. Giáo chủ có định chỉ giáo cho hay không?
- Không dám, chúng ta nên thân mật với nhau thì hơn.
Nói xong, y giơ tay phải ra nắm lấy tay của Lạc Thiên nhưng thân pháp của Lạc Thiên rất kỳ ảo, chỉ né người một cái đã tránh được liền, trái lại y còn đưa hữu chưởng ra nắm lấy bàn tay của Phi Long. Chỉ nghe thấy kêu bộp một tiếng, chưởng của hai người nắm vào nhau và ai nấy ngấm ngầm vận chân lực xem ai mạnh ai yếu.
Lạc Thiên vừa cười vừa đáp:
- Không dám.
Phi Long thấy vậy mặt biến sắc, năm ngón tay như gãy.
Lạc Thiên cả cười bỗng buông tay ra.