Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lạc Dương rời khỏi quán xá ấy rồi, Mai Nhi cùng với vợ người canh gác chuyện trò, nhưng ông già lái xe vội chạy vào đưa tay điểm huyệt một cái, người vợ của người canh gác bỗng cảm thấy sau lưng tê tái rồi ngã lăn ra chết giấc luôn.

Mai Nhi với người lái xe cùng đi ra bên ngoài tức thì.

Trong phòng yên lặng như tờ, đột nhiên ngoài cửa có một bóng người thấp thoáng, một đại hán trung niên mặc áo đen, hai má gồ lên, đôi mắt trông rất đểu cáng. Y tay cầm trường kiếm, vừa vào tới nơi thấy vợ người canh gác nằm chết giấc trên ghế, ngạc nhiên vô cùng, y đưa mắt nhìn một vòng rồi mặt biến sắc, vội quay mình đi ra. Không ngờ y chưa kịp quay ra, thì sau lưng đã bị một thanh kiếm sắt dí vào, cả cổ cũng bị một ngón tay điểm vào yếu huyệt, nên không dám nói nửa lời, chỉ trong nháy mắt y đã ngã ngửa người ra chết, xác thịt hóa thành một đống nước vàng.

Một lát sau, bên ngoài lại có một ông già tuổi trạc năm mươi, mặc áo vải trong người gi u một vật gì gò lên rất cao, hai mắt lóng lánh, nhìn chung quanh, bỗng thấy dưới đất có một bộ quần áo đen và một đống nước vàng, liền biến sắc mặc. Bỗng phía sau y có một tiếng thỏ thẻ cười và hỏi:

- Đường Nhất Hạ.

Ông già nọ cảnh giác rất nhanh, vội lướt về phía trước, rồi quay người giơ chưởng ra tấn công luôn, nhanh như điện chớp.

Y đã nhanh nhưng còn có người nhanh hơn y, chỉ thấy ánh sáng vàng thấp thoáng như một con Kim Xà vĩ, một lưỡi kiếm ngắn đã hiện ra đi chặt vào giữa ngực y và yếu huyệt ở cổ tay của y cũng bị một bàn tay nho nhỏ nắm chặt lấy.

Y ngẩng đầu nhìn thấy một thiếu nữ tuyệt đẹp mặt lạnh lùng cười nhạt nói:

- Đường Nhất Hạ ngươi thị ám khí độc, tung hoành giang hồ, không ngờ ngày hôm nay người chưa kịp ra tay đã bị cô nương này kiềm chế rồi.

Tây Xuyên Đường Môn Tam Độc thị những ám khí tuyệt độc dương oai nên người giang hồ vừa thấy chúng đã hoảng sợ mà tránh xa ngay. Nhưng ngày hôm nay Nhất Hạ thật là hổ xuống đồng bằng bị chó bắt nạt, y bị Mai Nhi kiềm chế trong lòng đau đớn khôn tả.

Nhất Hạ không thể nào bướng bỉnh được nữa, đang đứng yên nghĩ cách: "Quý hồ ta tránh ra khỏi ba thước thì con tiện tì này sẽ chết với lão phu ngay." Mai Nhi đã biết dụng ý của đối phương, cười khanh khách nói:

- Ngươi đừng có nghĩ mưu mô xảo quyệt nữa, cô nương muốn lấy tính mạng của ngươi thật dễ như trở bàn tay.

Nói xong, nàng bóp chặt tay một cái. Nhất Hạ bèn cảm thấy mình mẩy tê tái khí huyết rạo rực, mặt biến sắc, hoảng sợ vô cùng, vội đáp:

- Lão không quen biết cô nương bao giờ, chúng ta lại không thù oán gì với nhau, hà tất cô nương phải đối phó như thế, cô nương không sợ mang tiếng là thiếu đạo nghĩa hay sao? Mai Nhi phì cười đáp:

- Đường Môn Tam Độc mà lại biết nói hai chữ đạo nghĩa hay sao, cô nương thật chưa nghe nói bao giờ.

Nhất Hạ nghe nói hổ thẹn, mặt đỏ bừng, Mai Nhi lại nói:

- Đường lão sư vào trong quan xá này làm chi?

- Lão đến kiếm Trần đạo nhân người canh gác lăng tẩm, chứ không phải đến tầm thù cô nương đâu.

- Nếu vậy hãy phiền lão sư đợi Trần đại nhân trở về rồi đối diện nói rõ.

- Cô nương làm như thế là tự mang phiền phức vào người đấy thôi, Đường Môn Tam Độc chúng tôi còn hai người nữa, chúng thấy tôi vào mãi không ra, thì khi nào chúng chịu để yên.

Mai Nhi liền sầm nét mặt lại lạnh lùng đáp:

- Nếu bổn cô nương sợ Đường Môn Tam Độc các ngươi thì không khi nào ra tay với ngươi như thế này. Đường Môn Tam Độc xưa nay hành vi độc ác như thế nào ai cũng biết hết, có thể nói là cả người lẩn thần cũng ghét hận các ngươi, cô nương đang định diệt trừ các ngươi, chỉ sợ các ngươi không tự đâm đầu vào lưới thôi.

Nói xong, nàng điểm luôn ba nơi yếu huyệt tàn phế của y.

Nhất Hạ bị điểm trúng ba nơi yếu huyệt tàn phế mồ hôi lạnh toát ra như mưa.

Mai Nhi liền lôi y đem ra bên ngoài. Trong quan xá lại yên lặng như trước. Lúc ấy trong văn võ lăng chỉ có tiếng gió thổi ào ào thôi chứ không có một tiếng động nào hết, Lạc Dương đỡ ông già chống gậy và người canh gác từ từ đi về phía quan xá.

Ông già chông gậy mặt biến sắc, người lảo đảo như suýt ngã, mồm không nói được nửa lời.

Lạc Dương với người canh gác cả kinh thất sắc, vội vào trong quan xá. Nhưng vừa vào tới cửa, người canh gác đã thấy sau lưng lạnh buốt và chết giấc, ngã người ra phía sau ngay.

Chiếc xe ngựa vẫn đậu ở ngoài cửa, và trong quan xá vẫn yên lặng như tờ.

Một lát sau, trong bụi cây bỗng xuất hiện năm cái bóng người, chạy thẳng về phía quan xá, khi tới trước cửa, chúng rỉ tai dặn nhau rồi chia thành mấy đi vào trong nhà.

Một lát sau, năm tên cao thủ lần lượt ra khỏi quan xá, vẻ mặt rầu rĩ cùng tụ họp lại một nơi không biết bàn tính gì, giây phút sau, chúng lại quay trở về đường cũ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.