Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trong Lư Toàn Cốc vẫn yên lặng như tờ. Lạc Dương và Tích Thọ vừa về tới cốc khẩu đã có người phi báo lên ngay.

Bách Thành và quần hùng vội ra nghênh đón liền.

Lạc Dương thấy mọi người vội cúi đầu vái chào rồi định lên tiếng nói chuyện với Bách Thành nhưng Bách Thành đã mỉm cười nói trước:

- Thiếu hiệp đi xa như vậy chắc mỏi mệt lắm, có việc gì hãy đợi lát nữa hãy nói sau, Lan cô nương đang đợi chờ thiếu hiệp đấy.

Lạc Dương mặt đỏ bừng ngượng nghịu đáp:

- Nếu vậy tại hạ xin phép vào trong sơn cốc trước.

Nói xong, chàng chắp tay chào mọi người rồi đi vào thung lũng ngay.

Tố Lan đã cùng các tỳ nữ đứng ngoài nghênh đón rồi.

Lạc Dương vội chạy lại hỏi:

- Chị Lan với các chị vẫn mạnh giỏi chứ? Tố Lan mỉm cười nói:

- Chắc Dương đệ mệt nhọc lắm thì phải? Lạc Dương đáp:

- Cám ơn chị Lan! Miêu đại thúc thừa lệnh chị đi kiếm tiểu đệ và bảo chị Lan có việc muốn gặp đệ? Việc này thật hay hư? Tố Lan mặt đỏ bừng, nửa nũng nịu nửa hờn giận đáp:

- Gọi hiền đệ về tất phải có việc chứ! Hiện giờ Cốc Dự Luật lão tiền bối nóng lòng vô cùng, cháu ông ta đã ba ngày ba đêm không uống được một giọt nước đấy!

- Cốc Dự Luật nào?

- Là ông của Ngọc Trân cô nương.

Lúc này Lạc Dương mới nhớ ra hỏi tiếp:

- Cốc cô nương bị bệnh gì thế? Mai Nhi nũng nịu cười đáp:

- Lo lắng thành bệnh, uất ức lắm cũng thành bệnh chứ sao.

Lạc Dương nghe thấy lời nói của Mai Nhi có vẻ nói cạnh mình, hổ thẹn vô cùng, mặt đỏ bừng.

Tố Lan vội nói:

- Không được nói bậy, theo ý ngu tỷ thì vì Cốc cô nương hành công không cẩn thận nên chân khí mới chạy vào trong huyệt đạo, tích tụ ở phủ tạng nên mới thành bệnh, chỉ vài ngày nữa, nội tạng sẽ thối nát không thể nào cứu. Cốc Dự Luật, Cốc Hàm Thanh, Trương Nhân Chân ba vị lão tiền bối đã dùng hết phương pháp để cứu chữa nhưng may nhờ có một miếng Thiên Niên Hà Thủ Ô của Điền Trì Điếu Tú lão tiền bối, cho nên mới sống sót tới bây giờ, thôi hiền đệ mau vào cứu người đi, đừng nói lôi thôi nữa.

Lạc Dương thở dài đáp:

- Nếu số Cốc cô nương đến ngày tận thì tiểu đệ tài ba đến đâu cũng không cứu nổi.

Tố Lan mỉm cười khẽ nói tiếp:

- Việc gì không chính tay nhúng vào không biết là khó, hiện giờ hiền đệ nói như thế là quá sớm, hiền đệ không sợ Cốc lão tiền bối nghe thấy đau lòng hay sao? Chúng ta đi thôi.

Hai người đi sát cánh nhau tiến về phía đông, xuyên qua một bụi cây đã thấy một căn nhà nhỏ ở trong bụi trúc rồi.

Tố Lan với Lạc Dương vừa đi vừa chuyện trò, sau khi chia tay, tình hình của hai người ra sao, Lạc Dương giấu chuyện Phẩm Nhi bị bắt không nói cho nàng nghe, nàng bỗng thấy trên vai Lạc Dương có thanh Cự Khuyết, liền chăm chú nhìn vì trong khi đi đường Lạc Dương đã kiếm được một bao kiếm miễn cưỡng có thể dùng được nhưng cũng không sao che giấu được đôi mắt của Tố Lan. Đến nơi, hai người tiến thẳng vào trong nhà lá ấy, thấy hai cha con Cốc Tân với Cốc Hàm Thanh đang ngồi đối diện nhau, lắc đầu than dài thở ngắn. Khi hai người trông thấy Lạc Dương về tới mừng rỡ vô cùng, Hàm Thanh nói:

- Thiếu hiệp đã về tới, như vậy tiểu nữ có thể thoát chết được rồi, thiếu hiệp mau lại đây cứu chữa cho tiểu nữ đi, lão rất lấy làm cám ơn.

Lạc Dương mỉm cười đáp:

- Lão tiền bối đừng lo âu, Cốc cô nương không chết yểu đâu, xin lão tiền bối cho biết Cốc cô nương bị bệnh như thế nào? Hàm Thanh ngẩn người ra giây lát, rồi nói:

- Lão cũng không biết rõ lúc khởi bệnh ra sao, còn bảo chân khí vào nhầm trong kinh mạch chỉ là ước đoán thôi, hay là đó cũng là nguyên nhân khởi bệnh cũng nên, nhưng lão đoán chắc còn có nguyên nhân khác nữa, trong khi đi đường điệt nữ đột nhiên khởi bệnh, rồi nó cứ mê man bất tỉnh, nói sảng luôn luôn, nên đành phải thúc thủ.

Lạc Dương ngẫm nghĩ giấy lát rồi nói:

- Nếu vậy để tiểu bối thăm bệnh cho lệnh ái trước đã.

Hàm Thanh liền đứng dậy dẫn chàng vào phòng kế bên, vừa tới phòng đó Hàm Thanh đã lên tiếng nói:

- Lạc thiếu hiệp với Lan cô nương vào thăm con đây.

Lạc Dương với Tố Lan thấy Trương Nhân Chân đứng ở trước giường, chắc vì quá mệt mỏi nên đã gầy nhiều và âu sầu, ủ rũ vô cùng, còn Ngọc Trân thì nằm trên giường đầu tóc bù rối, mặt nhợt nhạt hô hấp khó khăn. Chàng không vội hàn huyên, vội chạy lại giường nhìn Ngọc Trân khá lâu, rồi mới ngồi lại gần giường nắm lấy tay nàng nhắm mắt thăm mạch.

Lúc ấy trong phòng im lặng như tờ. Chàng thăm mạch xong, Tố Lan bỗng chạy lại gần rỉ tai hỏi:

- Có cứu chữa được không? Lạc Dương gật đầu lớn tiếng đáp:

- Được, không sợ chết đâu.

Vợ chồng Hàm Thanh nghe nói cả mừng hết lo ngay.

Lạc Dương quay đầu lại nhìn Hàm Thanh mà hỏi rằng:

- Trong khi mới phát bệnh, chẳng hay lào tiền bối có xoa bóp cho lệnh ái không? Hàm Thanh nghe nói, ngẩn người ra đáp:

- Lão có xoa bóp cho tiểu nữ thật, chả lẽ...

Lạc Dương vội đỡ lời:

- Vâng chính thế, suýt tí nữa thì nguy cho tính mệnh của lệnh ái.

Hàm Thanh biến sắc mặt hỏi:

- Tại sao thế? Lạc Dương lắc đầu mỉm cười đáp:

- Bây giờ không kịp nói rõ tiền bối biết được, mời lão tiền bối với các người lui ra ngoài phòng để tại hạ tĩnh tâm cứu chữa cho cô ta.

Vợ chồng Hàm Thanh cùng Tố Lan các người vội lui ra ngoài phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.