***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Phụng Anh chạy thẳng lên trên động của Huyền Vy, nhờ có cây cối um tùm che lấp thân hình, nên không ai trông thấy nàng.

Không bao lâu nàng đã lên đến lưng chừng núi, bỗng nghe thấy bên kia có tiếng nói của hai người vọng xuống, nàng vội dừng chân lại lắng nghe.

Một trong hai người đó hạ thấp giọng xuống nói:

- Sơn chủ đã chuẩn bị rất hoàn toàn, chỉ chờ việc ở Miêu Lãnh này xong xuôi là tiến hành kế hoạch lớn ngay, đến lúc ấy võ lâm sẽ thay đổi hẳn, không hiểu Sơn chủ có thù gì với Hân Huyền Vy mà lần này lại phái đến những một trăm hai mươi cao thủ tới hành sự, mỗ chắc câu chuyện không phải giản dị như chúng ta tưởng đâu!

- Mỗ không biết gì hết, mỗ chỉ biết Sơn chủ bày trận A Tu La định bắt hết sạch những kẻ phản đối mình, trong trận ấy có Ngũ Sắc Tằm Trùng và Kim Tiền Đào Hoa Độc Chướng, ai bị nhiễm phải chất độc đó không ai sống sót nỗi và cũng không ai có thể giải cứu được hết, nhưng Huyền Vy là Bách Cô Thánh Thủ, chỉ có một mình bà ta mới có thể giải cứu được hai môn trùng độc và chướng khí ấy mà thôi. Như vậy bà ta có khác gì là gai trong mắt Sơn chủ không nhổ thì chịu sao nổi?

- Năm xưa Hân Huyền Vy được tôn làm trong nhóm Miêu Lãnh Song Tiên, võ công đã luyện tới mức thượng thừa, chưa chắc Sơn chủ chúng ta đã toại nguyện.

- Huỵnh chưa biết đấy thôi. Sơn chủ sai Thiên Thủ Thần Miêu Vu Tuấn đàn chủ và Hỏa Linh Chân Quân đàn chủ đem một thứ thuốc mới chế ra tên là Tiêu Phách Tán rải rác khắp đỉnh núi, thứ thuốc đó không có sắc cũng không có mùi, khi ngửi phải cũng không hay biết gì hết, chân tay nặng nề, uể oải không còn hơi sức gì cả nhưng chờ tới khi Vu đàn chủ đã làm xong công việc đó rồi sẽ rú lên một tiếng, chúng ta mới sẽ rút lui luôn.

- Thế bây giờ đã rải thuốc độc ấy chưa? Sao chúng ta chưa thấy gì hết?

- Hà.. lúc chúng ta được phái tới đây, mỗi người đã được hai viên thuốc giải, chúng ta đã uống một viên, còn một viên để đề phòng.

Phụng Anh nghe tới đó cả kinh thất sắc, lúc này nàng mới biết mình đã hít rất nhiều Tiêu Phách Tán rồi, nếu không thấy hai tên này đối thoại thì mình sẽ bị chết oan chứ không sai, nàng định ra tay tấn công hai tên nọ để cướp lấy thuốc giải, nhưng nàng bỗng nghĩ ra một kế hoạch liền lẳng lặng theo sau hai người đó, nhờ nội công tinh thâm, trong đêm nàng vần có thể trông thấy mọi vật, nàng thấy hai đại hán trung niên đang ngồi ở dưới đất, trước mặt có để có một gói đồ nhậu nhẹt và gói đồ sắp ăn hết rồi, bỗng một người lên tiếng nói:

- Sao tôi cảm thấy đầu óc choáng váng như thế này? Người thứ hai cũng kinh hoảng la lớn:

- Tôi cũng vậy, chúng ta mau lấy thuốc giải ra uống đi Hai tên ấy vội vàng móc thuốc ra định uống, nhưng chúng đã thấy sau lưng tê tái rôi Phụng Anh nhanh tay cướp luôn hai viên thuốc giải của chúng và bỏ luôn vào mồm nuốt luôn.

Thì ra Phụng Anh đã giở tuyệt học hư không điểm huyệt nhắm yếu huyệt ở sau ót của chúng, điểm cho mỗi tên một cái.

Điểm huyệt như vậy rất khó, phải điểm như thế nào cho vừa đúng mức, nếu quá nặng thì đối phương sẽ lăn ra chết giấc tức thì, như vậy làm sao mà biết được thuốc ở trong người của chúng viên nào là thuốc giải, nếu điểm quá nhẹ chỉ sợ chúng hay biết thì phiền khôn tả.

Nàng uống thuốc giải xong thì nghe thấy trên đỉnh núi có tiếng kêu rú vang động trời xanh, nàng biết ngay đó là tiếng kêu rú của môn hạ của Hân Huyền Vy, chắc chúng đã bị đánh lén rồi nên càng vội phi thân lên trên đỉnh núi tức thì.

Tiếng rú đó chưa dứt, Phụng Anh đã phát giác có nhiều bóng người cũng đang phi thân lên trên đỉnh núi, nàng đoán chắc những bóng người đó thế nào cũng là thuộc hạ của Tỉnh Bình, Phụng Anh nhờ thân pháp rất nhanh nên cố vượt qua bọn người của Đại Lượng, chưa chắc chúng đã biết là mình.

Phụng Anh ẩn núp ở trong bụi cây chỗ cạnh cửa động im hơi lặng tiếng, nàng thấy chín cái bóng lướt vào trong động, một lát sau chín cái bóng ấy lại quay trở ra, một tên trong bọn tỏ vẻ ngạc nhiên nói:

- Lạ thật, tại sao chỉ thiếu có một mình Hân Huyên Vy thôi? Hỏi môn hạ của y thị thì không biết y thị đi đâu, bọn đệ đã giở thủ pháp Thất Âm Tảo Hồn tuyệt độc ra tra hỏi người đó chết đi sống lại mà cũng trả lời là không biết! Vì vậy mới tin là y nói thật bằng không môn thủ pháp ấy người xương đồng da sắt cũng không sao chịu nổi huống hồ là tên đó.

Người thứ hai đáp:

- Hiền đệ nói rất phải, bây giờ chỉ còn một cách là lục soát lại núi này một lần nữa, nếu mỗ đoán không sai, Hân Huyền Vy không ngờ mình tới đây, chắc đang ở trong bổn sơn ngắm phong cảnh, lúc ta lên bắt y thị thì y thị hãy còn đang đi ở giữa đường, chúng ta cứ khám xét kỹ lưỡng chắc thế nào cũng tìm thấy, để khi Sơn chủ tới đây chúng ta khỏi bị khiển trách.

- Phải, chúng ta nên đi khám xét ngay mới được! Thế rồi chúng để cho hai người canh gác cửa động, còn lại thì chia nhau đi khám xét.

Bỗng có một người lướt tới trước cửa động trầm giọng hỏi:

- Sơn chủ đã tới chưa?

- Thưa Vu Đàn chủ, Sơn chủ chưa tới! Không cần phải nói rõ, Phụng Anh cũng biết người vừa tới đó là Vu Phục rồi. Vu Phục ngẫm nghĩ giây lát và nói tiếp:

- Sao lại chỉ thiếu có một mình mụ Hân Huyền Vy thôi? Thật là không ngờ, nếu Sơn chủ đã tới thì các người hãy rú lên một tiếng dài hai tiếng ngắn để cho Đàn chủ biết mà tới đây gặp Sơn chủ! Y nói xong, liền quay mình đi luôn, chỉ trong thoáng cái đã mất dạng.

Phụng Anh thấy cơ hội hiếm có, vội giơ tay ra hư không điểm vào hai yếu huyệt của hai tên đứng canh gác ở đó.

Hai người nọ kêu hự một tiếng rồi ngã gục xuống đất ngay.

Phụng Anh nhảy ra khám túi chúng lấy viên thuốc giải rồi lấy con dao độc hóa huyết của Lạc Dương tặng cho đâm cho chúng mỗi tên hai nhát.

Chỉ trong nháy mắt cả hai tên ấy đều hóa thành hai đống nước vàng.

Nàng kinh hãi thầm, không ngờ con dao này lại độc đến như thế. Trong người Lạc Dương có hai con dao như vậy, chàng đưa cho Phụng Anh một con để phòng thân.

Lúc ấy nàng định lướt vào trong động, bỗng biến sắc mặt, vội quay trở ra ẩn núp vào chỗ cũ.

Quả nhiên, giây phút sau đã có một cái bóng người cao lớn vạm vỡ trước cửa động Phụng Anh đã nhận ra người này chính là Khúc Tỉnh Bình.

Nàng chỉ thấy tên ma đầu ấy tỏ vẻ kinh ngạc nhìn quanh một vòng rồi lẩm bẩm tự nói:

- Lạ thật, sao ở đây không có ai canh gác thế này, chẳng lẽ lại có chuyện gì không hay xảy ra rồi chăng? Y dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng rồi đi vào trong động ngay.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.