Hai người bịt mặt áo đen liền tay tấn công Kim Đỉnh thượng nhân, tuy họ có trường kiếm ở trong tay mà không sao thắng nổi được võ công tinh kỳ tuyệt luân của Kim Đỉnh thượng nhân.
Kim Đỉnh thượng nhân đau lòng vì mất Chưởng môn lệnh phù, lại còn bị người ngấm ngầm đùa giỡn như thế nên y mới bỏ chạy như một con chó cụp đuôi vậy. Bao nhiêu sự hờn giận y đều trút cả vào đầu hai người áo đen bịt mặt này, y định giết chết hai tên ấy cho đỡ tức nên giở hết võ công ác độc ra dồn cho hai người nọ chỉ cách chống đỡ chứ không sao phản công được và muốn đào tẩu cũng rất khó khăn.
Đang lúc ấy, Kim Đỉnh thượng nhân bỗng thấy Thế Vân thiền sư lướt qua vẻ mặt lầm lì, biết sư thúc của mình đã gặp chuyện gì không vui rồi nên tay y hơi chậm một chút, hai người áo đen bịt mặt thừa cơ tung mình nhảy lên rồi chạy nhanh vào rừng mất dạng.
Thế Vân thiền sư vừa tới nơi đã trầm giọng quát bảo Kim Đỉnh thượng nhân rằng:
- Chúng ta đi thôi.
Kim Đỉnh thượng nhân thở dài một tiếng rồi cùng Thế Vân thiền sư tiến thẳng vào khe núi, vừa đi y vừa lên tiếng hỏi:
- Sư thúc đã gặp ai thế? Thế Vân thiền sư đáp:
- Tạ Vân Nhạc.
Kim Đỉnh thượng nhân giật mình đánh thót một cái rồi hỏi tiếp:
- Sư thúc, võ công của Tạ Vân Nhạc lại cao siêu đến như thế ư? Thế Vân thiền sư cười nhạt đáp:
- Y địch sao nổi lão tăng! Nhưng vì chúng người nhiều mình người ít, hết tên này đấu, một hồi lại đến tên khác xông ra, chúng dùng chính sách xa luân chiến làm cho sư thúc mệt nhoài.
Nói tới đó y thở dài một tiếng, hình như cảm khoái hết sức và nói tiếp:
- Tình thế ngày hôm nay trái hẳn với kế hoạch ta đã hoạch định, đủ thấy ý muốn của người không bằng sự sắp đặt của trời, sự phân chia của võ lâm hàng trăm nghìn năm nay không sao thoát khỏi định luật "Tà bất thắng chính". Trước kia lão tăng tưởng Khúc Tỉnh Bình mới là cái đích của võ lâm, phái Đại Lượng thế nào cũng không thoát khỏi một trận tai kiếp và ta đoán chắc Tỉnh Bình thế nào cũng bị chiến bại mà đến Nga Mi nhờ chúng ta che chở, ngờ đâu...
Nói tới đó y lại thở dài một tiếng nữa.
Kim Đỉnh thượng nhân rầu rĩ vô cùng và cả hai nhận thấy chuyến này đi nhờ vả người như vậy, sau này không biết kết quả ra sao? Hồi lâu Kim Đỉnh thượng nhân mới lên tiếng nói:
- Khúc Tỉnh Bình là người xảo trá ác độc, lòng dạ thay đổi luôn luôn, ta đi Đại Lượng thế nào cũng bị y kiềm chế mà còn bị người ta cười cho là đằng khác.
Thế Vân thiền sư đáp:
- Phen này chúng ta đi tới Đại Lượng đừng có nhắc nhở đến chuyện bổn môn, chỉ nói là chúng ta thành tâm đến thăm y an ủi về việc y mới thất bại ở Độc Long Cốc thôi rồi chúng ta đặt mưu bày kế cho y để y coi chúng ta là tâm phúc, như vậy đại sự chúng ta mới thành, nếu y dùng kế xảo quyệt đối với chúng thì chúng ta cũng sẽ trả đũa bằng sự xảo trá chứ sợ gì? Kim Đỉnh thượng nhân vẫn tỏ vẻ lo âu nói tiếp:
- Lời nói của sư thúc tuy có lý thật nhưng việc của bổn môn giấu sao được tai mắt của y? Tới khi biết rõ chuyện thì có phải chú chúng ta càng xấu hổ thêm không? Hiện giờ phái Đại Lượng đã bị bao vây, khó lòng ra vào lắm, như vậy trong thời gian năm mười ngày chưa chắc y đã biết rõ chuyện của chúng ta được! Núi Đại Lượng với núi Nga Mi cách nhau chỉ có một con sông thôi, hai thúc cháu Thế Vân tìm tới chỗ lòng sông nào eo hẹp nhất, cách nhau không đầy mười trượng liền tung mình nhảy qua.
Thế Vân thiền sư nhảy lên trên cao bảy tám trượng rồi nhẹ nhàng hạ chân xuống bờ sông bên kia.
Kim Đỉnh thượng nhân cũng tung mình nhảy lên, thân pháp của y thần diệu vô cùng, chỉ thoáng cái đã sang được bên bờ kia tức thì, rồi hai người liền chạy thẳng về phía núi Đại Lượng.
Trong khi chúng đang chạy bỗng nghe thấy có người nói hai tiếng:
- Vô Lượng Thọ Phật! Vô Lượng Thọ Phật! Trong lúc đêm khuya, hai tiếng nói đó tuy không lớn lắm nhưng hai lão hòa thượng đều nghe rõ mồn một. Tiếp theo đó trong rừng đã có hai bóng đen phi thân ra ngăn cản lối đi.
Thế Vân với Kim Đỉnh rất nhanh mắt đã trông thấy hai người đó là hai lão đạo sĩ gầy gò tóc bạc phơ, vai đeo trường kiếm.
Kim Đỉnh thượng nhân không biết hai lão đạo sĩ ấy là người của môn phái nào, nếu là người của Tạ Vân Nhạc sai tới thì là cường địch, mình phải ra tay đánh chết mới xong. Nhưng nếu đối phương là người của Tỉnh Bình cho mai phục ở đây thì lại khác. Nên y suy nghĩ xong vội chắp tay vái chào và hỏi:
- Hai vị đạo trưởng, bần tăng là Kim Đỉnh, người Chưởng môn của phái Nga Mi, phiền hai vị thông báo với quý Sơn chủ một tiếng, bần tăng với sư thúc Thế Vân đến cầu kiến.
Hai lão đạo sĩ lẳng lặng không nói năng gì cả, chỉ rút kiếm ở trên vai ra thôi.
Kim Đỉnh thượng nhân thấy vậy cả kinh, bụng bảo dạ rằng: "Nguy tai, lại gặp phải thủ hạ của Tạ Vân Nhạc rồi." Y vừa nghĩ tới đó thì một trong hai đạo sĩ đã lên tiếng nói:
- Hiện giờ phái Đại Lượng đang có kẻ địch bao vây, bắt buộc bần đạo phải thận trọng, nếu đại sư là người của phái Nga Mi thì xin cho coi tín vật.
Kim Đỉnh thượng nhân ngẩn người ra, nhận thấy đối phương nói rất có lý nhưng lệnh phù của mình đã mất rồi, biết làm sao đây? Vì vậy mặt mày của y tái mét, đứng chết trân ra đó chứ không biết phải làm sao cả.
Thế Vân thiền sư đột nhiên trầm giọng nói:
- Lão không phải đến đây nhất định đòi vào yết kiến Sơn chủ, hai vị đạo trưởng chỉ cần thông báo hộ một tiếng, còn Tỉnh Bình có muốn tiếp bần tăng hay không là tùy ở y? Lão đạo sĩ tủm tỉm cười nói:
- Nếu hai vị không chịu cho bần đạo xem tín vật thì bần đạo không thể nào thông bẩm cho hai vị được. Còn nếu hai vị cường địch đến tấn công lén mà có ngộ nạn thì đừng có trách bần đạo không nói trước cho hay. Tệ Sơn chủ đã lập rất nhiều chòi canh ở quanh đây, hai vị đi lại cũng nên cẩn thận một chút! Nói xong hai đạo sĩ ấy chỉ thấp thoáng một cái đã đi mất dạng.
Thấy mình đến cầu người bị nhục nhã như vậy, Thế Vân thiền sư lòng đau như bị dao cắt! Gió đêm lạnh lẽo thổi ào ào xen lẫn với tiếng nước sông chảy ồ ồ khiến khung cảnh ở nơi đó càng u uất thêm. Thế Vân thiền sư ngẩng mặt nhìn lên trời thở dài một tiếng càng thấy trong lòng u uất khôn tả. Đột nhiên trong rừng có tiếng cú kêu đêm nghe rất chọc tai và rùng rợn vô cùng.
Hai lão hòa thượng đều là cao thủ của võ lâm nhưng ở hoàn cảnh này cả hai cũng phải sờn lòng. Kim Đỉnh thượng nhân bỗng thấy tay áo bị giật mạnh một cái, người đâm bổ về phía trước hai bước, vội cả kinh thất sắc la lớn:
- Tiểu bối giỏi thật! Dám ám hại ta phải không? Nói xong y tấn công luôn một chưởng về phía trước nhưng chỉ thấy cây lá đổ rụng, gió thổi ào ào, cát bụi bay mù mịt chứ không có bóng một người nào hết.
Thế Vân thiền sư thấy vậy rùng mình một cái vội giơ chưởng lên bảo vệ phía trước ngực, đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy có gì khác lạ hết, vội nói:
- Sao tối nay sư điệt nóng nảy và mất bình tĩnh đến...
Lão hòa thượng chưa nói dứt bỗng thấy tà áo sau của mình bị người ta giật một cái thật mạnh, y loạng choạng lui về phía sau mấy bước, y quay người lại giơ song chưởng lên tấn công luôn một thế như vũ bão nhưng cũng không thấy một bóng người nào cả.
Ở đằng xa có tiếng cú kêu kú kú như tiếng người cười nhạo vậy, thật là mỉa mai hết sức.
Hai lão hòa thượng tức giận đến hai mắt như nổ lửa.
Đột nhiên có một tiếng rú thật lớn và có một tiếng vèo rất mạnh, hai hòa thượng biết có người đã dùng ám khí tấn công lén. Cả hai ngẩng đầu lên nhìn liền thấy một cái bóng đen to bằng cái nắm tay, nhanh nhẹn bắn tới, cả hai đều giơ tay lên chụp luôn. Ngờ đâu hai chú cháu y sắp chộp được vật nọ thì vết thương trên vai của cả hai bỗng cảm thấy như bị kim châm đau buốt tận xương tủy.
Cả hai hãi sợ đến mất hồn vía, vội nhảy ra ngoài xa ba bốn trượng, cả hai đã nhảy ra khỏi chỗ vừa đứng vận công bảo vệ lấy yếu huyệt, song chưởng vội múa một hồi để bảo vệ lấy toàn thân nhưng hai lão hòa thượng ấy chỉ tốn công mất sức một hồi chứ không đụng chạm một vật gì hết và cũng không thấy tung tích của một kẻ nào cả.
Lúc này hai lão hòa thượng cảm thấy mình như đã đi đến đường cùng nên mới bị người ta đùa giỡn hoài như thế! Sống nhục nhã như thế này thà chết còn hơn.
Bỗng có một giọng nói theo gió vọng tới:
- Hai vị còn sống đấy à? Tệ Sơn chủ mời hai vị vào núi đấy! Phía đằng trước đã có một lão đạo sĩ hiện thân ra, theo sau là một đại hán áo đen, lão đạo sĩ liền chỉ đại hán nọ và nói tiếp:
- Tệ Sơn chủ đang có việc bận không thể ra nghênh đón được, bạn này phụ trách nghênh tân ra đây dẫn đường, xin thứ lỗi bần đạo không hộ tống hai vị được nữa! Nói xong y quay mình đi mất dạng.
Đại hán áo đen hai mắt sáng như điện đưa mắt liếc nhìn hai lão hòa thượng một cái nhưng không nói năng gì cả rồi liền quay mình lớn bước đi luôn.
Hai lão hòa thượng thấy Tỉnh Bình không thân hành ra nghênh đón, vô lễ với chú cháu mình như thế, tức giận vô cùng nhưng mình đang có việc cần người nên đành phải nén lửa giận mà lủi thủi đi theo đại hán áo đen đó.
Đêm khuya bốn bề yên lặng chỉ có những cây cối rên rỉ thôi, trên bờ sông Đại Độ, bóng người lố nhố, Tạ Vân Nhạc ngồi yên ở trên một hòn đá xanh ngẩng mặt ngẫm nghĩ, còn những người kia đều là đệ tử của Cái Bang đang đứng quanh đấy để chờ nghe lệnh.
Bỗng có một cái bóng người đi nhanh như bay tiến đến trước mặt Tạ Vân Nhạc cúi mình vái chào thưa rằng:
- Thưa Tứ trưởng lão, Thế Vân với Kim Đỉnh, hai giặc sói đầu ấy đã được thủ hạ của Tỉnh Bình dẫn vào trong núi rồi! Tạ Vân Nhạc mỉm cười gật đầu đáp:
- Được lắm! Người đã mỏi mệt cả đêm rồi, mau đi ngủ ngay đi! Người nọ cúi đầu vái chào vâng lời đi luôn.
Lại có một người khác đi rất nhanh tới, khi tới gần mọi người mới thấy rõ người đó là Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên. Vừa thấy Tạ Vân Nhạc, lão hiệp liền nói:
- Lão Tam, ngu huynh đã dặn bảo Mạn Nhân sư thái các người đừng tiết lộ câu chuyện của phái Nga Mi đêm nay ra ngoài, ngu huynh đoán chắc Thế Vân, Kim Đỉnh, hai tên giặc sói đầu ấy thể nào cũng không dám cho Tỉnh Bình biết bị chúng ta đuổi ra khỏi Nga Mi đâu! Vì chúng sợ nói ra chuyện đó sẽ bị Tỉnh Bình khinh thường.
Vân Nhạc mỉm cười đáp:
- Tiểu đệ cũng nghĩ như vậy nhưng dù sao chúng ta cần phải bố trí những chòi canh rất nghiêm mật ở ngoài núi Đại Lượng này, phải làm thế nào cho bọn Khúc Tỉnh Bình bị giam ở trong núi không sao liên lạc được với bên ngoài, hễ gặp người ngoài vào tiếp ứng cứ việc giết chết luôn bất cứ là ai.
Tiếu Thiên lại nói tiếp:
- Việc này ngu huynh đã bố trí xong rồi, Tam đệ được rất nhiều người trợ giúp cho lắm, như các vị đại môn phái của võ lâm sau đây: Thanh Thành, Thiếu Lâm, Không Động, Hằng Sơn đã lần lượt tới và những bạn mang ơn Tam đệ cũng tới giúp sức nốt.
Tạ Vân Nhạc gật đầu, hình như chàng đang suy nghĩ việc gì thì phải.
Lôi Tiếu Thiên lại hỏi:
- Có phải Tam đệ hơi gườm Hách Liên Yến Hầu hay không?
- Phải! Hách Liên Yến Hầu rất tự phụ, nếu y thị cường mạo hiểm tới xâm phạm không những phá hủy hết kế hoạch của chúng ta và không biết còn sẽ bị hy sinh bao nhiêu tinh anh của võ lâm cũng chưa chừng, cho nên tiểu đệ đã nhờ Kinh Thế Bá cố hết sức trì hoãn hành trình của y để tiện cho cha con y gặp gỡ, chỉ có con gái của y mới có thể thay đổi được tâm ý của y mà thôi.
- Dương nhi đã trở về Lư Toàn Cốc chưa?
- Sáng sớm hôm qua y đã trở về nơi đó rồi, tiểu đệ đang cần gặp gỡ một người.
- Ai thế?
- Trí Hồ Trần Bách Thành! Khúc Tỉnh Bình ác độc và giảo hoạt lắm, phải có Bách Thành mới đủ đối phó y, bằng không tất cả những sự sắp đặt của chúng ta đều uổng công hết.
- Ngu huynh đã nghe tiếng y và nghe nói Dương hiền đệ được y giúp đỡ nhiều lắm, Tam đệ cứ yên tâm rồi thế nào công việc của chúng ta cũng đâu vào đấy hết, hiền đệ hãy cùng ngu huynh đi tuần thị một vòng, có nhiều bạn cũ muốn gặp mặt hiền đệ đấy! Vân Nhạc gật đầu từ từ đứng dậy cùng Tiếu Thiên song song đi luôn.