***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lưu Toàn Cốc ở núi Thiên Môn là một chốn đào nguyên của nhân gian không có một bóng người lai vãng, vì bốn mặt toàn là núi cao chót vót vực thẳm sâu muôn trượng, cây cối lại um tùm và có rất nhiều thú dữ nên không ai dám lui tới là thế.

Trên một con đường mòn ở Lưu Toàn Cốc, Phong Vân Cái, Lạc Dương, Bách Thành các người đang nhẹ nhàng đi. Đường lối ở đây phức tạp vô cùng, người không biết đường đi quanh đi quẩn một hồi lại trở về chỗ cũ liền.

Trong sơn cốc là một cánh đồng rất rộng, cây hoa cỏ lạ mọc um tùm, gió mát đưa những mùi hoa thơm thổi tới khiến ai ngửi thấy cũng phải tỉnh táo vô cùng.

Đi hết rừng hoa đó liền tới một căn nhà nhỏ, mái lợp bằng vỏ cây, tường bằng đá đỏ, xây trên sườn núi cao chót vót, nguy hiểm khôn tả.

Bách Thành thấy vậy khen ngợi, tặc lưỡi thở dài và hỏi:

- Sơn cốc này, tình thế bí ẩn thiên nhiên như vậy, không hiểu Miêu lão sư làm thế nào lại kiếm được nơi đây và căn nhà nhỏ kia có phải đã có từ trước không? Miêu Tích Thọ vừa cười vừa đáp:

- Xưa kia tính của ăn mày già này rất bướng bỉnh không thích đi lại với giang hồ, tuy thuộc Cái Bang nhưng vì khác tính người, nên dù có làm người ở trong bang thật nhưng ít khi tiếp xúc với bang, chỉ thấy thích đi lại một mình và làm việc cũng vậy. Lão ăn mày tự biết tính như thế tất nhiên người khác thế nào cũng không ưa mình, cho nên chuyên đi tìm những chỗ bí ẩn, không có ai lui tới để ở. Vì thế mười mấy năm trước ăn mày già này ngẫu nhiên đi qua Lư Toàn Cốc, nhận thấy nơi này rất hợp ý cho nên mới định nơi đây dùng làm chỗ sau này vùi chôn thân xác của mình.

Bách Thành nghe nói và đỡ lời:

- Nơi đây là địa linh nhân kiệt, Miêu lão sư quả có đôi mắt khác người, chốn này là nơi chôn xương của mình, nhưng trăm năm sau biết đâu nơi đây lại có chủ nhân khác tới thay.

Tích Thọ nghe nói ngẩn người ra nhưng y đã thấy Bách Thành phất tay áo một cái, chạy xuống thung lũng tức thì.

Một lát sau mọi người đã đi đến gần tới căn nhà nhỏ mới hay nơi đó có những bảy tám căn, trước cửa trồng đầy thông và liễu trông rất ngoạn mục.

Mọi người bước chân vào trong cửa thấy bên trong quét vôi trắng nhưng đồ đạc bày biện trong đó toàn bằng gỗ Lê của Tích Thọ tự chế trông rất đặc sắc. Trên vách còn treo tám bức tranh và câu đối. Ngoài ra lại có một bức mai vẽ bằng mực thời Bắc Tống, đó là một bức tranh cổ rất quý báu.

Bách Thành thấy vậy vừa cười vừa nói:

- Người trước trồng cây, người sau ăn quả, nhất ẩm nhất trác giai do tiền định. Chắc Miêu lão sư không ngờ lại cho chúng tôi đến đây hưởng phúc thanh nhã như vậy, xem thế này chắc lão sư phải kiếm nơi khác để chọn thì mới được.

Quần hùng nghe nói liền ôm bụng cười, Tích Thọ cũng cười theo.

Tích Thọ đã có lương thực tích trữ sẵn, đủ cho quần hùng ăn dùng nửa tháng.

Đêm hôm đó Thôi Tiễn, Linh Phi với Lạc Dương các người nằm trò chuyện nói đến Vân Nhạc đi thuyền ra bể tìm kiếm các người bị giam giữ trên mấy hòn đảo vô danh kia nhưng đại hiệp đi ngót năm rồi mà chưa thấy về.

Lạc Dương nói:

- Theo hai vị sư bá nói như vậy chắc đã được gặp mặt gia sư rồi phải không? Linh Phi lắc đầu đáp:

- Chưa.

Lạc Dương ngạc nhiên đáp:

- Thế sao hai vị sư bá lại biết.

Linh Phi đáp:

- Ngu bá các ngươi lên miền bắc, giữa đường gặp Tang Lộc.

Y liền kể chuyện Tang Lộc gặp Vân Nhạc ra sao và nói tiếp:

- Ba ngày sau gặp lại Tề Hồng. Ông ta đã đưa những vật mà thiếu hiệp nhờ vả trao cho lệnh sư rồi. Tề Hồng gặp lệnh sư cũng là một sự rất may mắn, chỉ chậm một khắc đồng hồ thôi lệnh sư đã đi ra ngoài bể rồi.

- Thế còn Tề sư bá đâu?

- Y với Tang quân chủ đều có sứ mạng phải đi làm gấp mấy việc rất quan trọng, đủ thấy lệnh sư vẫn chưa quên chính nghĩa của võ lâm, nhưng một người làm sao mà xẻ làm đôi được nên mới giao trọng trách cho thiếu hiệp.

Lạc Dương ngạc nhiên hỏi tiếp:

- Tại sao sư bá lại biết gia sư giao trọng trách này cho tiểu điệt? Linh Phi mỉm cười đáp:

- Chu Luân đã nói nhỏ cho mỗ rồi, hiền điệt không cần phải hoảng sợ như thế. Có người tài trí như Trần lão sư giúp đỡ, lại có Tề Hồng, Tang Lộc và Tứ Sách Bình trưởng bối chạy việc cho nữa, liên lạc các bạn cũ của lệnh sư như vậy hiền điệt còn sợ gì công việc đó lại không thành công.

Bách Thành đứng cạnh lắng tai nghe không nói nửa lời nhưng đầu óc đang suy nghĩ và mổ xẻ những vấn đề nguy nan, tới lúc này ông ta mới xen lời nói:

- Bữa nọ ở Võ Đang, tại hạ có ba điều có thể muốn nói nhưng trước sau vẫn chưa tỏ ra là vì không dám quả quyết, bây giờ nghe hai vị đàm luận, tại hạ mới khỏi thắc mắc.

Nói xong lão hiệp đưa mắt nhìn Tố Lan rồi nói tiếp:

- Lan cô nương, võ công của lệnh tôn tuy tuyệt luân và hùng tâm cao vạn trượng thật nhưng khốn nỗi thủ hạ của lệnh tôn đều là những người thiếu sốt sắng, chưa biết chừng trong những người đó thể nào chẳng có nội gián của phái Nga Mi tiềm phục...

Tố Lan nghe nói lo âu vô cùng, vội đỡ lời:

- Nếu vậy tôi phải về ngay Lư Sơn báo ngay cho gia phụ quét sạch những mối tai họa ấy...

Bằng Cách giận dữ vô cùng vội xen lời:

- Để nghĩa phụ đi với con? Bách Thành lắc đầu mỉm cười nói tiếp:

- Lan cô nương không nên đi đâu cả, cô mà đi ngay lúc này, chưa biết chừng còn gây họa lớn. Bọn Kiều Kỳ có lòng phản trắc thật nhưng lúc nào chúng cũng sợ lệnh tôn hay biết nên chúng chỉ theo gió bẻ măng thôi chứ vẫn chưa dám làm gì đâu. Rồi trước sau thế nào lệnh tôn cũng phải đấu với phái Ngay My một phen, nếu lệnh tôn chiến bại thì bọn Kiều Kỳ thế nào cũng đầu hàng Nga Mi ngay, bằng không chúng vẫn chưa dám cho ai biết là chúng có lòng phản bội đâu.

Nói xong lão hiệp nhắm mắt ngẫm nghĩ giây lát, rồi mở mắt ra nói tiếp:

- Cứ để cho tai kiếp của võ lâm tràn đầy như thế này, chi bằng ta khêu gợi lên trước, để cho cò trai mổ nhau, chúng ta ngư ông ở giữa thủ lợi có hơn không? Tố Lan tỏ vẻ kinh ngạc hỏi:

- Có phải lão sư nói khiêu khích cho cha tôi đấu với phái Nga Mi không.

Bách Thành nghiêm nghị đáp:

- Phải.

Tố Lan lại hỏi tiếp:

- Nhỡ đôi bên đều bại cả, chẳng lẽ lão sư lại nhắm mắt làm ngơ, nhẫn tâm nhìn cha tôi chết dưới bàn tay của phái Nga Mi hay sao? Bách Thành mỉm cười nói:

- Thê Hà và Kim Đỉnh của phái Nga Mi tuy lợi hại thật nhưng lệnh tôn cũng không phải là tay tầm thường. Nếu Lan cô nương tin được Trần mỗ, mỗ sẽ lập mưu kế cho, như vậy cam đoan lệnh tôn không việc gì hết. Lan cô nương phải biết lệnh tôn vượt qua bể tới miền Đông hùng tâm tráng trí đại lược chứ không phải tầm thường, nếu lệnh tôn không hề bị vấp ngã thì không bao giờ ông ta tỉnh ngộ cả. Lan cô nương cô phải khuyên lệnh tôn bớt chút kiêu ngạo, đừng có tự phụ như thế, chẳng biết lệnh tôn có chịu nghe lời cô khuyên ngăn hay không? Tính nết của lệnh tôn như thế nào chắc cô nương biết rõ.

Tố Lan lẳng lặng cúi đầu nghĩ thầm: "Thật đấy, cha ta là người bướng bỉnh cố chấp cái gì cũng cho là mình đúng hơn cả." Lạc Dương lại hỏi:

- Mưu kế như thế nào? Bách Thành vừa cười vừa đáp:

- Phép không truyền vào sáu tai. Trong thời gian ba mươi ngày, Trần mỗ không thể nào bố trí được mấy chỗ cơ quan nhưng tạm thời xin thiếu hiệp đừng hỏi tới vội. Tất cả những người trong sơn cốc này nếu không được lệnh của Trần mỗ, đều không được rời khỏi nơi đây nửa bước. Lạc thiếu hiệp với Quan hiền đệ mau đi núi Cửu Nghi kiếm Cốc Hàm Thanh ngay.

Trên đường cái quan bên cạnh sông Tương, bỗng có hai người cưỡi ngựa ở đằng xa phi tới, hai người đó chính là Lạc Dương và Quan Đức Luân. Trong lúc đang thúc ngựa chạy, Lạc Dương bỗng lên tiếng hỏi:

- Quan lão sư, còn bao nhiêu dặm đường nữa mới tới? Đức Luân vừa cười vừa đáp:

- Còn hơn năm trăm dặm nữa mới tới, tôi không tới đó đã bốn mươi năm rồi, không biết có còn nhớ đường nữa không?

- Nếu vậy chúng ta phải thúc ngựa đi mau mới được, hai con ngựa này chạy mau lắm có lẽ chiều tối nay có thể đến Lưu Linh được.

- Thiếu hiệp nói rất phải, tới đó chúng ta sẽ vào quán trọ nghỉ ngơi, sáng mai dậy vào núi luôn. Đi ban ngày sẽ dễ tìm đường lối hơn.

Bỗng có ba bóng đen lướt nhanh qua cạnh hai người. Lạc Dương, Đức Luân đều kinh ngạc vội ngẩng đầu lên nhìn thì đã thấy ba bóng đen ấy đi xa mười mấy trượng rồi. Một trong ba người đó lúc lướt qua hai người bỗng quắc mắt nhìn trông rất hung ác.

Lạc Dương nói:

- Sau vụ Võ Đang, tại hạ đã là cái đích cho mọi người nhắm bắn, có lẽ ba người này theo dõi tại hạ cũng nên.

Đức Luân liền biến sắc mặt:

- Xưa nay Trần lão sư rất ít nói nhưng hễ ông ta lên tiếng nói là phải trúng. Chưa chắc ba người đó đã biết thiếu hiệp. Nhưng chúng ta quay đường đi Nam Ngục, qua cạnh thành Vinh Châu rồi vào lại Cửu Nghi sau.

Lạc Dương gật đầu tán thành. Hai người thúc ngựa đi tiếp quả nhiên ba cái bóng đen nọ đã quay trở lại ngăn cản lối đi.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng phi thân xuống dưới đất đứng ở trước mặt ba người nọ.

Ba người đó đều ăn vận võ trang màu đen với vẻ mặt lạnh lùng nhưng chúng thấy Lạc Dương đeo mặt nạ da người có vẻ mặt lạnh lùng hơn, Lạc Dương trầm giọng hỏi:

- Ba vị ngăn cản lối đi của tại hạ làm chi? Người đứng giữa lạnh lùng hỏi:

- Xin hỏi ngài có phải ở Thiên Môn không? Lạc Dương nghe nói hơi ngạc nhiên nhưng cũng lạnh lùng hỏi:

- Tại hạ ở Thiên Môn tới hay không có liên quan gì đến ba vị hay không? Người nọ mặt lộ vẻ sát khí cười khỉnh hỏi:

- Ngài khỏi phải giả bộ ngây ngô ngốc nghếch thế nữa. Hai vị từ Võ Đang vào Thiên Môn, rồi lại từ Thiên Môn ra đi, đi tới đâu đều có người theo dõi hết mà hai vị không hay biết gì cả.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng hỏi lại:

- Lời nói của ngài tại hạ không hiểu chút nào, vậy có phải người theo dõi tại hạ hai người có phải là hai vị đó không? Đừng nói là tại hạ hai người không biết. Mà dù có phải đi chăng nữa sao hai vị để tới giờ. Chẳng hay ba vị theo dõi tới đây đã bỏ đi rồi sao còn quay lại làm chi? Người nọ mặt đỏ bừng cười khì đáp:

- Ngài bảo mỗ không dám ra mặt đối phó với ngài phải không? Chẳng qua là ta thấy ngươi là một kẻ vô danh tiểu tốt mới không ra tay đấy thôi...

Y chưa dứt lời Lạc Dương đã cướp lời nói khích:

- Nếu vậy bằng hữu phải hà tất cản đường như thế này? Người áo đen đứng bên trái quát lớn:

- Đành giết lầm chứ không tha lầm...

Nói xong y ra tay ném luôn một chùm ám khí vào người Lạc Dương, ám khí của y vừa nhanh vừa mạnh có tiếng kêu veo véo lợi hại vô cùng.

Người áo đen ấy đã ném một chùm ám khí ra một lúc, và còn ném bằng thủ pháp Mãn Thiên Hoa Vũ (đầy trời mưa hoa) nên trong vòng năm trượng đâu đâu cũng có ám khí của y ném tới.

Chỉ nghe thấy có tiếng kêu la thảm khốc vọng ra nên khiến ai nghe thấy cũng phải kinh hãi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.