Trên bờ sông, gió lạnh thổi ào ào càng làm cho cảnh vật tiêu điều và rầu rĩ thêm. Đột nhiên có hai tiếng rú, hai cái bóng đen nhanh như sao phi tới, trên bờ sông đó, đứng sát nhau, rồi đưa mắt nhìn tả hữu một hồi. Bỗng nghe Vệ Phi Long nóng lòng sốt ruột nói:
- Đặng đường chủ, lời nói của Tam Nguyên Bang có thể tin cậy được không? Tiểu nữ bị lão tặc họ Quan bắt cóc vào trong cù lao Cô Độc ở gần đây thật hay hư? Đặng Tinh Hải ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Thế lực của Tam Nguyên Bang rất mạnh, tai mắt lại nhiều, tất nhiên có người trông thấy Hà cô nương bị bắt cóc, bằng không Khương Huân Tổ đâu dám nói một cách quả quyết như vậy.
Phi Long lại hỏi tiếp:
- Thế sao Tam Nguyên Bang không tìm được vị trí của cù lao Cô Độc đó, như vậy là chúng nói dóc rồi.
- Mấy ngày hôm trước do những người thuyền chài trên cù lao dẫn đường, bây giờ những người thuyền chài đó đã biến đâu mất và chỗ đó nhiều sông ngách lắm, bụi lao lại cao tận đầu người, trong lúc đêm khuya như thế này làm sao mà tìm ra được, theo ý tiểu nhân, thì chúng ta nên đợi ngày mai mặt trời mọc, chúng ta sẽ tìm kiếm.
- Tối hôm nay Hắc Kỳ Hội, Nga Mi cùng Tam Nguyên Bang và Tuyết Liên Giáo của ta có tất cả hơn trăm người tới đây, chẳng lẽ không tìm ra được cù lao ở đâu hay sao.
Bỗng trong bụi lao cách chỗ đó mười mấy trượng có tiếng kêu rú thảm thiết vọng tới.
Hai người cả kinh liền theo tiếng thét đó mà nhảy xổ tới, nhưng chân xuống tới mặt đất đã nghe thấy gần đó có một tiếng kêu rú rất thảm thiết khác vọng lên. Phi Long với Tinh Hải hai người đều giật mình kinh hãi, đưa mắt tìm kiếm, thấy trên mặt nước như ẩn như hiện có hai xác đang trôi lềnh bềnh. Tinh Hải vội hỏi:
- Nguy tai, bạn của phe chúng ta đã bị ám hại rồi để thuộc hạ rú lên một tiếng gọi chúng lại đây tụ hội như vậy mới không bị đối phương giết dần giết mòn.
Phi Long đang nhìn chung quanh, muốn tìm kiếm xem người đánh lén đó ẩn núp ở đâu.
Tinh Hải lại nói tiếp:
- Giáo chủ đừng có hòng tìm ra được người đó, vì địch ở bóng tối ta ở chỗ sáng chúng tránh mạnh hà hiếp yếu. Nghe nói lão già họ Quan nhiều quỷ kế lắm, hỏa thiêu Tam Nguyên Bang lần đó người chết hơn hai trăm, chỉ có một số ít người là thoát chết, còn thì toàn quân tiêu diệt hết. Khương Huân Tổ tuy hận lão quỷ họ Quan không thể tưởng tượng được nhưng vì hãi sợ nên không dám gần vì sợ một lần thất bại như trước, vậy Giáo chủ nên cẩn thận thì hơn.
Phi Long lạnh lùng cười nhạt một tiếng rồi đáp:
- Khương Huân Tổ bị rắn cắn một lần đến cái dây dưới giếng ba năm sau cũng tưởng là rắn nốt...
Y chưa nói xong, bỗng trước ngực có một luồng gió mạnh lắm át tới, y biết có kẻ địch dùng ám khí đánh lén mình, vội nhảy sang bên dùng chưởng gạt luôn.
Y vừa tấn công một chưởng mà vẫn không sao ngăn cản được sức mạnh của ám khí đó trong lòng kinh hoảng, vì ám khí đó đụng vào bàn tay y đau nhức kỳ lạ cho nên y mới hãi sợ như thế.
Đột nhiên phía đằng xa có tiếng cười nhạt chọc tai và nghe rất âm thầm tiếp theo đó ở ngoài xa hơn trượng phi lên trên cao và quát lớn:
- Vệ Phi Long ngươi bị ám khí độc đáo của ta ném trúng gang bàn tay, nó sẽ theo khí huyết mà lên tận tim, nếu ngươi không kịp vận công bế huyệt đẩy ra bên ngoài, nhưng có lẽ từ nay trở đi võ công ngươi sẽ bị phế hết..
Người đó mới nói tới đây đã đi xa và biến mất.
Người nọ vừa quát xong, Tinh Hải đã định tung mình nhảy về phía người đó, nhưng lại cố nhịn mà đưa mắt nhìn Phi Long trông rất khó coi, vì y đã cảm thấy bàn tay ngứa ngáy và tê tái thật, liền kinh hãi và nghĩ thầm: "Ám khí ai mà phá nổi cương khí hộ thân của ta như vậy?" Tinh Hải khẽ hỏi y rằng:
- Giáo chủ có bị thương không.
Phi Long chưa kịp trả lời đã có tiếng rất âm thầm theo gió vọng tới rằng:
- Vệ Phi Long ta biết ngươi tới đây để tìm con gái, nhưng con của bạn không có ở đây đâu, nàng đã kết bạn đi xuống miền nam rồi, nếu ngươi về tổng đàn ngay thì may ra cha con còn gặp mặt.
Tinh Hải trầm giọng quát hỏi:
- Lời nói của ngài có thật không?
- Lời của ta chỉ có bấy nhiêu thôi, tin hay không tùy các ngươi, nếu các ngươi hợp tác với Tam Nguyên Bang thị cường làm bậy, chỉ sợ các ngươi không có chỗ mà chôn.
Nói xong, người đó cười ha hả và tiếng cười ngày càng xa.
Phi Long với Tinh Hải hai người cứ đứng ngẩn người ra. Phi Long là người đa nghi, tuy y thấy hai bàn tay càng ngày càng ngứa ngáy và càng tê tái, trong lòng tuy hãi sợ, nhưng y vẫn không nói nửa lời, chỉ lẳng lặng vận khí hành công đẩy những chất độc đó ra ngoài người.
Đột nhiên có ba tiếng rú rất dài vọng tới, và bỗng thấy ba cái bóng đen phi nhanh như điện chớp phi tới nơi. Một người với giọng khàn khàn lên tiếng:
- Vệ huynh... Vệ giáo chủ...
Phi Long đã nhận ra đó là tiếng nói của Khương Huân Tổ bang chủ của Tam Nguyên Bang, vội lên tiếng trả lời ngay:
- Tiểu đệ ở đây.
Ba cái bóng đen đó như chim cắt phi tới gần. Lúc ấy, Phi Long mới nhận ra ngoài Khương Huân Tổ còn Báo Chưởng Đồng Cẩm Quang và Du Quế Thìn một cao thủ của phái Nga Mi.
Vừa tới nơi Khương Huân Tổ đã nhìn vào mặt Phi Long và nói:
- Có phải Vệ huynh bị kẻ địch tấn công lén đấy không? Tuy ở trong bóng tối mà đã trông thấy sắc mặt của Phi Long khác lạ, nên y mới lên tiếng hỏi như thế.
Phi Long kinh hãi thầm và đáp:
- Tiểu đệ không sao, nhưng riêng có thủ hạ hai người của quý bang là bị kẻ địch hạ độc thủ thôi.
Nói xong y chỉ tay vào hai cái xác đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước.
Huân Tổ chỉ đưa mắt liếc nhìn một cái, rồi thở dài một tiếng, mới đáp:
- Thật Khương mỗ không ngờ lão già họ Quan lại nhiều quỷ kế đến thế, thị món ám khí ác độc hóa huyết của y, đêm khuya dùng ám khí đó tấn công, chúng ta khó mà phòng bị được. Người của chúng ta bị giết không riêng gì hai tên này, ngay môn hạ của quý giáo bị chết và bị thương cũng không ít...
- Hiện giờ Khương mỗ lo nhất là Vệ huynh hình như đã trúng phải ám khí gì rồi, với võ học trác tuyệt của Vệ huynh mà cũng không chống đỡ nổi, đủ thấy ám khí đó ác độc và lợi hại như thế nào rồi.
Phi Long nghe nói giật mình kinh hãi, rồi gượng cười kể lại chuyện vừa xảy ra cho Huân Tổ nghe.
Thoạt tiên, Huân Tổ ngẩn người ra nghe sau cùng y cười khì một tiếng và nói:
- Vệ huynh đưa tay cho đệ xem? Phi Long chìa hai tay ra, Cẩm Quang vội bật lửa châm một bó đuốc nho nhỏ lên chiếu sáng, lúc ấy mọi người mới thấy hai bàn tay của Phi Long đã đỏ hồng và sưng to.
Huân Tổ mỉm cười nói tiếp:
- Quả nhiên, Khương mỗ đoán không sai, huynh đã mắc lừa rồi, ở Vân Mộng Trạch có một thứ cỏ độc đáo tên là Thủy Hồ Phong, tính chất của nó có thể đi được ngược gió, chắc lúc ấy Vệ huynh đã giở Phách Không Chưởng ra chống đỡ. Thủy Hồ Phong gặp gió càng mạnh bao nhiêu nó càng bay chống đỡ bấy nhiêu nên nó mới đâm huynh như vậy, chất độc của Thủy Hồ Phong này không mạnh lắm, chỉ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ sau, không cần bôi thuốc, nó cũng tự động khỏi liền... Mỗ tưởng Vệ huynh có thần công Kim Ty xưa nay, vẫn có thể lấy độc khắc độc được, như vậy còn có ám khí độc nào mà hại được huynh nữa.
Phi Long nghe thấy Huân Tổ nói vậy tức giận đến mặt tái mét, chỉ muốn bắt được kẻ đùa giỡn mình xé xác ra làm trăm mảnh mới hả giận. Y bỗng nghĩ ra một việc gì, liền hỏi Huân Tổ tiếp:
- Một đôi tay đồng của tiểu đệ quả thật muôn độc cũng không sao xâm phạm được, nhưng chất độc của Thủy Hồ Phong rất nhẹ, sao lại xâm phạm được vào tay của đệ?
- Cho nên tục ngữ mới có câu: "Biết người biết ta bách chiến bách thắng", có lẽ người núp trong bóng tối đùa giỡn này đã biết rõ lai lịch của huynh và y tính ra tay trước, tay của huynh không thể nào khắc chế được nọc độc của Thủy Hồ Phong, nên y mới dùng nó.
Phi Long càng nghe càng tức giận, càng thắc mắc, hai mắt như nổ lửa nhìn quanh một vòng Huân Tổ lại nói tiếp:
- Trời sắp sáng rồi, Khương mỗ đã sai hạ thủ phục mười mặt, chỉ chờ trời sáng tỏ là tìm ra được vị trí của cù lao Cô Độc kia ngay. Vệ huynh, hai vị tạm nguôi giận, theo Khương mỗ đi tới tổng đàn tạm thời uống một vài chung rượu cho đỡ bực mình đã.
Phi Long đang nóng lòng cứu con gái cưng là Ánh Hà, đồng thời y cũng không muốn bỏ dịp may cướp Quảng Thành nhị báu, nên y hơi suy nghĩ một chút, liền hăng hái nhận lời, rồi cùng Tinh Hải và ba người đi luôn.
Năm người vừa đi khỏi, bỗng trong bụi lao ở trên bờ sông có hai người nhảy ra, một người cười nhạt nói:
- Chúng không dám lục soát trong đêm tối, như vậy có thì giờ cho Trần lão sư bố trí trận pháp rồi, ta phải mau báo cho Trần lão sư mới được.
Nói xong, hai cái bóng người đó đi luôn, chỉ thoáng mất dạng liền.