***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Thần Nam cốc là một chỗ rất bí ẩn, bốn mặt đều là vách núi cao chót vót cây cối um tùm, chỉ có ba đường mòn có thể đi được vào trong cốc thôi. Nhưng trong đó những tảng đá quái dị mọc lởm chởm như rừng cây đa vậy và những cây nam (trầm) to lớn cao chọc trời, cây nhỏ nhất cũng phải hai người ôm mới lọt.

Trên con đường mòn gần Thần Nam Cốc người ta thấy Thế Vân thiền sư với Kim Đỉnh thượng nhân hai người hớt ha hớt hải chạy tới. Bỗng có tiếng ca bên trong vọng ra, tiếng ca ấy tuy không lớn lắm, nhưng khi lọt vào tai hai người đều cảm thấy đinh tai nhức óc. Hai chú cháu Thế Vân biết đó là giọng ca của một cao thủ võ lâm, liền ngừng chân lại, từ từ bước về phía trước, đi một bước nhìn trước nhìn sau một cái, cả hai đều hoảng sợ khôn tả.

Nhất là Thế Vân thiền sư kinh hãi thầm bụng bảo dạ rằng: "Chả lẽ tên tiểu bối Vân Nhạc đã biết rõ hết sự xếp đặt của ta trong Thần Nam Cốc này mà y đã sai người đứng chặn ở góc cốc khẩu chăng?" Nghĩ đoạn, y đi thêm được một quãng đường nữa đã thấy một ông già đầu sói mặc quần áo đen, gầy như một que trúc, đang ngồi trên tảng đá lớn nhìn trời, hình như không biết hai người tới vậy? Nhưng chú cháu chúng đi tới gần, thì đột nhiên ông cười ha hả, nhảy xuống đất nhìn thẳng vào mặt hai người và hỏi:

- Lão ở Thần Nam Cốc này đã lâu năm chưa có một người nào đến thăm cả, hai vị giáng lâm có việc gì thế? Kim Đỉnh thượng nhân nghe nói ngẩn người ra nhìn Thế Vân thiền sư.

Thế Vân thiền sư sầm mặt lại đáp:

- Bậy nào, chỗ này là của Tam Tài Cát Chủ tệ sư điệt ở, sao thí chủ định tâm đùa giỡn lão tăng như vậy? Ông già sói đầu kia cũng sầm nét mặt lại đáp:

- Tên giặc sói đầu kia, ngươi mới thật là nói bậy, lão phu ở trong Thần Nam Cốc này mấy chục năm rồi, không hề biết chuyện gì và không ai dám vô lễ với lão phu. Cái gì Tam Tài Cát Chủ nào, ngươi gọi y ra đây đi.

Thế Vân thiền sư liền biến sắc mặt, quát tiếp:

- Ngươi định đùa giỡn lão tăng làm chi, ngươi có biết lão tăng là ai không? Ông già sói đầu cười nhạt một tiếng đáp:

- Lão rời khỏi trần tục đã lâu, quên hết người trên giang hồ rồi, những người quen biết lão năm xưa, đã chết, còn những hậu bối lão chưa gặp mặt và cũng chưa nghe thấy bao giờ hết. Hai vị thử nói ra xem lão phu có nhớ là ai không? Thế Vân thiền sư cố nén lửa giận, đáp:

- Lão tăng ở trên Thiên Phật Đỉnh pháp hiệu Thế Vân.

Kim Đỉnh thượng nhân cũng xen lời nói:

- Lão tăng là Chưởng môn của phái Nga Mi, pháp hiệu là Kim Đỉnh.

Thế rồi ông già sói đầu nhìn về Thế Vân một hồi rồi lắc đầu đáp:

- Cái tên Thế Vân thiền sư lão không biết nhưng lão có gặp qua Thanh Trần tử hai ba lần.

Thế Vân thiền sư nghe nói cả kinh, vì Thanh Trần tử là người Chưởng môn hai đời trước, nếu ông già này nói không ngoa thì tuổi của ông ta ít nhất cũng trên trăm, nên y ngạc nhiên ngẩn người ra nhìn ông già, mặt tỏ vẻ ngơ ngác.

Y lại thấy ông già sói đầu đưa mắt nhìn Kim Đỉnh thượng nhân và nói tiếp: •

- Ngươi là Chưởng môn của phái Nga Mi đây à, xem mắt mi không phải là người chính đáng, ắt không phải là lương thiện, như vậy làm sao làm được chức Chưởng môn, lão không tin ngươi là Chưởng môn thật? Kim Đỉnh thượng nhân tức giận vô cùng, liền lớn tiếng quát:

- Khi nào lão tăng lại mạo nhận như thế.

Ông già lại cười nhạt một tiếng và nói tiếp:

- Tự nói, tự khen như thế làm chi, nếu là Chưởng môn thì phải có tín vật làm bằng, đưa tín vật cho lão xem nào. Hừ, ngươi ngông cuồng nóng nảy không có một chút khí độ như thế này, thì làm gì được chức Chưởng môn như thế này.

Lúc này Kim Đỉnh thượng nhân mới biết người này có ý đùa giỡn, liền giơ hữu chưởng lên nhằm ông già sói đầu tấn công luôn.

Ông già sói đầu chỉ cười nhạt một tiếng, khẽ né sang bên đã tránh được chưởng lực của địch thủ ngay, rồi giơ tay phải lên nhanh như điện chớp nhằm tay của Kim Đỉnh thượng nhân chộp luôn.

Ông ta ra tay vừa nhanh vừa trúng, Kim Đỉnh thượng nhân giật mình kinh hãi vội ra tay định chộp tay ông ta. Đồng thời Thế Vân thiền sư cũng nhảy vào giơ hai ngón tay ra định điểm vào yếu huyệt ông già. Ông già sói đầu cười ha hả, tung mình nhảy lên trên cao lướt vào trong Thần Nam cốc, và nói:

- Người không phạm ta, ta không phạm người, hai vị vào trong Thần Nam Cốc sẽ bị chết, hai vị không tin, xin cứ việc vào.

Hai hòa thượng tức giận vô cùng, bỗng thấy phía sau lưng đã nhức. Thì chỗ bị thương hồi nãy hai người tức giận quên phong bế huyệt đạo nên vết thương đó mới lâm nguy và lan dần xuống dưới lưng, vì không biết vật gì cắn phải, trong lúc đang bị cường địch bao vây này, cũng không kịp xem xét. Bây giờ thấy đau mới cả kinh, vội vận công bế huyệt cố nén lửa giận xuống.

Thế Vân thiền sư khẽ nói:

- Chúng ta đi lối khác vào Thần Nam Cốc vậy.

Kim Đỉnh thượng nhân lắc đầu đáp:

- Theo đệ tử, Thần Nam Cốc đã bị chiếm rồi, sự xếp đặt của sư thúc đã bị chúng biết hết. Huống hồ trong cốc còn ẩn núp không biết bao nhiêu là kình địch. Chi bằng theo kế hoạch đã định của sư thúc mà chúng ta đi Đại Lượng vậy.

Thế Vân thiền sư ngẫm nghĩ giây lát rồi thở dài một tiếng và nói tiếp:

- Khỏi cần đi Đại Lượng nữa, vì đi tới đó chỉ bị người trong võ lâm chê cười chúng ta thôi, hơn nữa căn bản của chúng ta đã mất rồi, biết đâu Tỉnh Bình chả cười chúng ta. Theo ý của sư thúc thì trong cốc sư thúc xếp đặt rất bí ẩn, nhất thời chúng khó mà biết được, sư điệt cứ theo sư thúc đi bằng còn đường bí mật khác vào trong cốc thì hơn? Kim Đỉnh thượng nhân không dám trái lời, liền theo Thế Vân thiền sư đi luôn.

Trong cốc đột nhiên có ba người, đó là ông già sói đầu hồi nãy với Vân Nhạc cùng Hồ Cương.

Ông già sói đầu đó là Mục Vân sư đệ của Tạ Vân Nhạc ẩn cư trên Bàn Long Giáp lâu năm. Mục Vân đưa mắt nhìn theo hai chú cháu Thế Vân đi vào trong khe núi rồi cười nhạt nói:

- Sao hiền đệ không nhân lúc này diệt trừ hai tên giặc sói đầu này đi? Để y đi Đại Lượng có khác gì giúp cho Tỉnh Bình thêm hai cánh hay không? Vân Nhạc đáp:

- Tiểu đệ biết lắm, nhưng Tỉnh Bình mới bị đại bại, trốn về Đại Lượng đang bố trí lại, khó vào khó ra lắm. Nhất là A Tu La Trận của y đã bày xong, ai tự tiện vào chỉ có dấn thân vào chỗ chết thôi, không bao giờ tiểu điệt lại nhẫn tâm để cho tinh anh của võ lâm chôn sống ở Đại Lượng hay sao, nếu không có kế vẹn toàn, không khi nào tiểu điệt dám làm bừa như thế.

Mục Vân suy nghĩ giây lát, lại hỏi tiếp:

- Hiền điệt mạo hiểm theo dõi hai tên giặc sói đầu này ư? Nói tới đó, ông ta lắc đầu mà nói tiếp:

- Khó mà tránh khỏi được tai mắt của bọn thủ hạ của phái Đại Lượng.

Vân Nhạc mỉm cười đáp:

- Khi nào tiểu điệt lại ngu dại thế.

Nói xong, chàng móc tay vào trong tay áo lôi ra một con khỉ vừa xanh vừa nhỏ ra để ngồi trên vai và nói tiếp:

- Tiểu điệt phải nhờ vả ở nơi con vật nhỏ này.

Hồ Cương lớn tiếng cười và xen lời nói:

- Con khỉ này khôn ngoan lắm, không hiểu Thanh Âm thần ni kiếm ở đâu ra thế.

Mục Vân nhìn hai mắt con khỉ có vẻ không tin, nói tiếp:

- Nó nhờ thân hình bé nhỏ có thể theo hai tên giặc vào Đại Lượng để biết rõ đường đi lối về, rồi chúng ta lại theo nó tấn công. Như vậy có khác gì hiền điệt theo hai tên đó không, hà tất hiền điệt phải đi theo tên giặc đó làm chi.

Hồ Cương vuốt râu vừa cười vừa đỡ lời:

- Mục lão sư coi thường con khỉ này quá, nó biết nghe và biết viết chữ, muốn nói gì, nó có thể viết cho chúng ta hay.

Mục Vân ngạc nhiên hỏi lại:

- Nó thật tinh khôn như thế ư? Bỗng trong cốc có tiếng rú thật dài vọng ra, Vân Nhạc liền nói:

- Hai tên giặc sói đầu đã vào trong Thần Nam Cốc rồi.

Nói xong, chàng vội quay mình đi vào sơn cốc, Mục Vân, Hồ Cương cũng theo vào luôn.

Hãy nói Thế Vân với Kim Đỉnh hai người đi đường bí mật khác vào trong cốc, suốt dọc đường không có một cản trở nào hết, chỉ thấy trước mặt có một bức vách đá chắn ngang thôi, trên vách chỉ có gai góc mọc, không có một lối đi nào hết.

Kim Đỉnh thượng nhân thấy vậy ngẩn người ra, nhưng y đã thấy Thế Vân thiền sư giơ chưởng lên bổ một thế tựa như dao phạt qua vậy, một tảng mây và gai rộng chừng mười trượng bị phạt đi mất và phía sau hiện ra ngay một lối đi.

Đường lối này vốn là một khe núi thiên tạo, chỉ lọt một người đi thôi, nhưng tối om không trông thấy gì hết. Kim Đỉnh thượng nhân thấy sư thúc mình đi vào trong khe núi tối om như thế, liền bụng bảo dạ rằng: "Sư thúc đa mưu lắm kế thật, có một con đường nhỏ như thế này mà ta không hề hay biết gì cả." Đi đến giữa đường, Thế Vân thiền sư bỗng thở dài và nói:

- Phái Nga Mi của chúng ta từ xưa tới nay không bao giờ bị thất bại như thế này bao giờ cả, đáng lẽ có hy vọng tạo được thế lực nhưng sư điệt lại kết oán với Tạ Vân Nhạc trước, sau lại nghe lời xúc xiểm của Ngọc Tu, đáng lẽ người Chưởng môn của một môn phái, phải công minh chính trực mới gây được tín nhiệm với mọi người, ngày nay hiền điệt đã tạo nên một cục diện, mọi người đều phản lại, ngay cả những người thân của mình cũng phải xa lánh.

Tất cả những sự kiện đó đều do hiền điệt kém sáng suốt và hay nhẹ dạ nghe tiểu nhân xúc xiểm, hơn nữa cả lão tăng cũng có tội theo. Nếu ngày hôm nay có thể chuyển nguy thành yên thì phải nhờ vả ở các vị tổ sư linh thiêng phù hộ cho mới được.

Kim Đỉnh thượng nhân dù sao vẫn chưa mất hết lương tri, nghe thấy Thế Vân nói như vậy, hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh ra, gượng cười đáp:

- Đó là sự bất đắc dĩ chứ không phải đệ tử muốn thế đâu, bây giờ tình thế đã khiến cho mình cưỡi trên lưng hổ rồi, muốn thôi cũng không được nữa, giờ chỉ còn cách là xin Phật tổ thứ tội cho đệ tử thôi.

Thế Vân thiền sư thở dài một tiếng và nói tiếp:

- Thật uổng công cho chú cháu ta, có võ công cái thế như thế này mà không làm gì được, vì địch ở trong tối mà ta ở ngoài sáng, biết làm sao được.

Nói xong, cả hai đã đi khỏi khe núi đó và tiến vào trong sơn cốc, chỉ thấy những tảng đá quái dị mọc lởm chởm, lối đi rất khó khăn. Thế Vân thiền sư liền nhìn vào trận đá đó một cái và nói:

- Trận thế chưa động đến, chúng ta còn hy vọng.

Bỗng đằng sau đá có tiếng cười nhạt vọng ra. Thế Vân thiền sư ngẩn người vội nhảy về phía đó giơ chưởng ra tấn công nhanh như điện chớp.

Nhưng chưởng lực của y mới đánh đến giữa đường thì bị bắn trở lại, y hoảng sợ vô cùng, thì thấy Tam Tài Cát Chủ mặt nhợt nhạt đang ngồi tựa lưng vào một tảng đá đen.

Thế Vân thiền sư đưa mắt nhìn bốn xung quanh, thấy ngoài Tam Tài Cát Chủ, không còn ai hết, liền quát hỏi:

- Ngươi là ai? Tam Tài Cát Chủ có vẻ có hơi không sức, vừa cười và đáp:

- Đệ tử đã bị Vân Nhạc phá tam âm huyệt mạch rồi.

Lúc này Thế Vân thiền sư không còn vẻ gì là một cao tăng nhất thời nữa, chỉ thấy mặt y hung ác nghiến răng mím môi nói:

- Tạ Vân Nhạc, lão tăng thề sẽ với ngươi không đội trời chung.

Kim Đỉnh thượng nhân đã nhảy tới thấy Tam Tài Cát Chủ bị thương một cách bi đát như vậy, kinh hãi vô cùng và cũng động lòng.

Tam Tài Cát Chủ gượng cười nói tiếp:

- Sư thúc tổ với Chưởng môn mau rời Nga Mi này đi, trận thức của Thần Nam Cốc này đã bị Vân Nhạc đảo lộn rồi, để giam giữ hai vị vào trong đấy.

Thế Vân thiền sư nghe nói rùng mình kinh hãi vội hỏi tiếp:

- Thế còn các đệ tử khác đâu? Tam Tài Cát Chủ vội đáp:

- Chắc cùng chung số phận như đệ tử rồi.

Thế Vân thiền sư trầm giọng nói tiếp:

- Lão cứ không dời khỏi Thần Nam Cốc này và nhất định đấu với Vân Nhạc một phen đã chắc đâu y thắng nổi lão nào.

Kim Đỉnh thượng nhân muốn khuyên bảo nhưng lại thôi, Thế Vân thiền sư lại quát lớn:

- Tạ thí chủ cứ lén lén lút lút ẩn núp như vậy làm chi, có giỏi thì hiện thân ra ấn chứng võ công với lão tăng.

Y vừa nói dứt thì đã có tiếng cười lớn và tiếng nói vọng tới:

- Thiền sư đi sang bên phía tây mấy bước, rồi đi sang phía nam chín bước thì sẽ thấy tại hạ ngay.

Thế Vân Thiền sư liền theo lời đó mà đi về phía trước, chờ tới khi hình bóng của lão hòa thượng vừa lẩn khuất thì đột nhiên có hai người áo đen bịt mặt xuất hiện, tay cầm trường kiếm, xông lại vây đánh Kim Đỉnh thượng nhân ngay. Thế công của hai người đó rất huyền ảo.

Kim Đỉnh thượng nhân vừa kinh hãi vừa tức giận, múa chưởng đinh chộp tay của hai kẻ địch, nhưng thân pháp của hai người bịt mặt đó kỳ lạ vô cùng, kiếm thế lại loạn xạ, không có phương pháp gì hết, khiến Kim Đỉnh thượng nhân không biết đâu mà đỡ những kiếm thế lạ lùng ấy.

Kim Đỉnh thượng nhân là Chưởng môn của một phái, có phải tay tầm thường đâu. Y nhận xét kỹ kiếm pháp của đối phương còn lợi hại hơn Thiên Độc Bát Kiếm với Thất Xảo Chu Hồn, hai pho kiếm pháp độc đáo của bổn môn nhiều nên y kinh ngạc vô cùng.

Kiếm pháp của hai người bịt mặt áo đen càng tấn công càng thần kỳ và lợi hại hơn trước nhiều. Kim Đỉnh thượng nhân quát hỏi:

- Lai lịch của các ngươi thế nào? Mau nói cho bần tăng hay đi.

Hai người họ chẳng nói chẳng rằng vẫn cứ múa kiếm tấn công tới tấp, kiếm pháp của họ không hở một khe nhỏ nào để Kim Đỉnh thượng nhân có thể phản công lại được cả.

Kim Đỉnh thượng nhân tức giận đến hai mắt đổ lửa, cười nhạt luôn mồm và nói tiếp:

- Hai vị không trả lời bắt buộc lão tăng phải khai sát giới đây.

Y chưa nói dứt đã ngồi sụp xuống đá hai chân lên một cái vào mặt một người áo đen, y đã vân dụng mười hai thành cương lực ra đá nên thế đá của y mạnh khôn tả. Còn tay phải thì nhắm kiếm của đối phương chộp liền.

Y ra tay nhanh như điện chớp và mạnh như vũ như bão, yên trí người bịt mặt kia thế nào cũng bị đứt tâm mạch, thất khiếu phun máu ra mà chết, ngờ đâu trường kiếm của người bịt mặt thứ hai đã nhằm mệnh môn huyệt ở sau lưng của y đâm tới rồi.

Kim Đỉnh thượng nhân hoảng sợ vô cùng vội thu tay và giật chân lại, tránh sang bên năm thước rồi giở pho chưởng độc đáo ra tấn công tới tấp.

Hai người bịt mặt võ công tuy hơi kém Kim Đỉnh thượng nhân một chút, nhưng lợi thế hơn, mỗi người có một thanh trường kiếm với kiếm pháp lợi hại khôn tả. Nhờ vậy mà đôi bên ngang tay nhau, không ai được ai thua hết.

Hãy nói, Thế Vân thiền sư theo lời Vân Nhạc đi thẳng vào trong, quả thấy Vân Nhạc đã khoanh tay đứng, mồm tủm tỉm đợi chờ ở giữa tảng đá lởm chởm rồi.

Vừa thấy Thế Vân thiền sư vào tới, Vân Nhạc liên mỉm cười và nói:

- Thiền sư, năm xưa tại hạ ở trên Thiên Phật Đỉnh ấn chứng võ học với thiền sư, chúng ta không ai hơn ai hết, từ khi cách biệt tới giờ chắc công lực của thiền sư đã tiến bộ rất nhiều? Thế Vân thiền sư nghe nói ngạc nhiên vô cùng, Vân Nhạc lại nói tiếp:

- Dư Vân với tại hạ vốn dĩ là một người, chắc thiền sư vẫn chưa biết rõ mọi chuyện? Thế Vân thiền sư nghe nói hậm hực nói:

- Nếu sớm biết là ngươi thì năm xưa lão tăng cũng không đem lòng từ bi ra mà đối xử như vậy.

Vân Nhạc cả cười nói tiếp:

- Năm xưa Thiền sư có nói là sẽ có ngày nay. Nhưng Thiền sư bảo năm xưa đã có lòng từ bi với tại hạ thì lòng từ bi đấy ở đâu? Chỉ thấy Thiền sư ra tay không nể nang chút nào, thế mà còn nói đến hai chữ từ bi thì lạ thật.

Thế Vân thiền sư nghe nói đỏ bừng mặt, hai mắt trợn ngược tia ra hai luồng ánh sáng dữ tợn, trầm giọng nói tiếp:

- Tạ thí chủ, lão phải thất lễ đây.

Nói xong, y xông lại tấn công luôn ba chưởng một lúc! Quý vị nên rõ Thế Vân thiền sư là một nhân tài tuyệt xuất của phái Nga Mi, hai trăm năm mới có một tay cao thủ như thế. Tài học của y thật là uyên thâm cao bác, ba chưởng của y tấn công ra, chưởng nào cũng thần diệu vô cùng.

Năm xưa Vân Nhạc đã đấu với Thế Vân thiền sư rồi, biết đối phương không phải là tay bình thường nên vừa ra tay đấu đã giở ngay Huyền Thiên Thất Tinh Bộ và Chế Long Chưởng Pháp trong Hiên Viên Thập Bát Giải ra liền, nhằm hai tay của Thế Vân chộp luôn.

Hai người đều là kỳ tài của võ lâm ra tay tuyệt nhanh, thân pháp lại huyền ảo, có thể nói người đứng bên ngoài xem không sao rõ được thân hình của nào lẫn vào người nào? Đấu được nửa tiếng đồng hồ, hiển nhiên tài ba của Thế Vân thiền sư kém Vân Nhạc một mức, y đã thấy hơi thở hổn hển và vết thương trên lưng của y đau nhức như lửa thiêu.

Vì vậy Thế Vân Thiền Sư càng đấu càng nóng lòng sốt ruột.

Quý vị nên rõ, người đấu võ cần nhất là phải trấn tĩnh, hễ nóng lòng sốt ruột chân khí sẽ mất điều hòa ngay, Thế Vân thiền sư càng đấu càng lộ vẻ sắp bại đến nơi, đột nhiên Vân Nhạc lớn tiếng cả cười rồi giở một thế rất huyền ảo ra, năm ngón tay chộp luôn vào Khúc Trì huyệt của kẻ địch.

Thế Vân thiền sư cảm thấy chỉ phong của đối phương như những mũi dao sắc bén đâm vào cổ tay của mình, y cả kinh vô cùng, vội thu tay lại giơ chưởng lên rồi chém ngược xuống, ngờ đâu, tay của Vân Nhạc vẫn nắm chặt tay của y không sợ tay kia của đối phương chém xuống, trái lại còn bóp mạnh tay vào yếu huyệt ở cổ tay của đối thủ một cái.

Hình như Thế Vân thiền sư muốn rụt được tay ra để quay mình đào tẩu tức thì...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.