Thúc Tôn Minh, Công Dương Xuân hai người rảo bước ra khỏi chùa, tiến thẳng vào trong Độc Long Cốc. Dưới ánh sáng trăng hai người thấy giữa sơn cốc những tảng đá xếp vòng quanh thành một lâu đài và bên trên như có sương mây bao phủ nhưng không có một bóng người nào cả.
Hai người đưa mắt nhìn nhau rồi Công Dương Xuân lên tiếng nói:
- Trận thức nho nhỏ này làm gì nổi chúng ta, để ngu huynh nhảy xông vào trong trận thử xem.
Nói xong, y ngắm nhìn trận thức một hồi, tìm cửa sinh lối vào rồi liền xông vào ngay.
Chỉ nghe thấy trong trận có tiếng quát lớn rồi một người cao lớn lướt ra. Người đó là một đại hán trung niên vẻ mặt rất lạnh lùng, tay cầm một thanh đại đao trầm giọng hỏi:
- Xin báo tên họ cho tại hạ biết.
Công Dương Xuân cười ha hả đáp:
- Lão phu tên là...
Y chưa nói dứt đã múa đao xông lên tấn công tới tấp nhanh như điện chớp. Chỉ thấy ánh sáng đao thấp thoáng và đại hán nọ rú lên một tiếng thảm khốc, tứ chi của y đã bị chặt đứt và từ đầu xuống tới cổ cũng bị chém làm đôi.
Công Dương Xuân giết xong người nọ liền xông thẳng vào trong trận, đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, bỗng trong lòng kinh hãi vì y thấy cảnh sắc biến đổi hẳn, chỉ thấy trước mặt sương khói mù mịt thôi chứ y không thấy gì hết, cả vành trăng trên trời cũng bị mây che lấp nốt. Y rùng mình một cái quay đầu nhìn về phía sau, cảnh sắc cũng vẫn như vậy và không còn trông thấy đường lối mà mình vào khi nãy nữa nên y mới kinh hãi như thế.
Đang lúc ấy y bỗng nghe thấy hai tiếng cười nhạt vọng tới và thấy có ánh sáng đao chém tới liền.
Y không trông thấy bóng người đâu cả nhưng nhằm về phía có tiếng cười đó mà tấn công lại liên tiếp ba thế nhưng lười đao của đối phương đã ở phía sau chém tới, khi chạm tới người y mới hay biết, muốn chống đỡ cũng không kịp. Y vội nhảy ra ngoài xa hai trượng để tránh né nhưng áo ở sau lưng đã bị rạch rách hai đường liền. Y vừa lo âu vừa tức giận, chưa kịp quay người phía đằng trước chỗ cách mình hơn trượng lại có tiếng cười vọng tới và tiếng veo veo ở tứ phía đưa tới nữa. Y biết có tên nỏ bắn tới nhưng không biết ở hướng nào bắn tới thôi, bất đắc dĩ y phải múa tít thanh đao để che kín lấy thân mình.
Ám khí bắn tới nhiều vô cùng và mãi mãi không ngớt, tuy võ công của y trác tuyệt nhưng dù sao cũng là thân người thôi tinh lực có hạn, nếu ám khí cứ bắn tới liên tiếp như vậy thì không mệt chết cũng bị tên bắn phải bỏ thây ngay. Công Dương Xuân tức giận vô cùng quát tháo như sấm động và chửi rủa luôn mồm.
Tuy bên trong Công Dương Xuân mắng chửi vang như sấm động, thế mà Thúc Tôn Minh đứng bên ngoài vẫn không nghe thấy gì cả. Thúc Tôn Minh thấy Công Dương Xuân chém chết một người rồi xông vào trong trận, mãi mãi không thấy trở ra và cũng không thấy trong trận có động tĩnh gì hết, y thắc mắc vô cùng, bụng bảo dạ rằng: "Chẳng lẽ Công Dương Xuân đã ngộ hiểm hoặc bị bắt rồi chăng?" Y càng nghĩ càng thấy có ý liền biến sắc mặt và từ từ đi về phía bên phải và đi vòng quanh trận một vòng.
Dù sao Thúc Tôn Minh cũng trầm tĩnh hơn người, y quay một vòng rồi tung mình nhảy lên trên cao, ở trên không lộn một vòng rồi mới tà tà hạ thân xuống dưới trận. Nhưng khi y vừa đứng xuống dưới mặt đất đã có một luồng sức mạnh như bài sơn đảo hải lấn át tới, ngực y như bị đánh mạnh vào, người bị bắn lên trên không, không khác gì một cái diều đứt dây văng bắn ra ngoài trận. Cũng may y có cương khí hộ thể bằng không đã bị thương nặng rồi.
Thúc Tôn Minh cảm thấy trước ngực đau nhức, tức giận đến râu tóc dựng ngược, y lại nghe thấy trong trận có tiếng nói rất âm trầm vọng ra và nói rằng:
- Bạn kia, đừng có thị sức khỏe ở trên không vào trận, vào như thế chỉ chóng chết mà thôi. Có gan cứ việc đi theo lối cửa trận mà vào. Người đồng bọn của ngươi đã đầu hàng kẻ địch rồi, y đang được ưu đãi đấy.
Tôn Minh càng nghe càng tức giận và kinh hãi, y chỉ muốn bắt được ngay kẻ đang nói kia mà xé xác cho hả dạ, nhưng không thấy bóng người đâu hết nên y chỉ tức giận suông thôi chứ không làm gì được.
Một lát sau y định thần, cố nén lửa giận, móc túi lấy ra một vật hình như cái ống tre ném vào trong trận.
Vật ấy bị một tiềm lực vô hình cản trở, rớt ngay xuống vách đá bên phía phải, ánh sáng lửa thấp thoáng một cái, đã có tiếng nổ kêu như sấm động, khói bốc lên nghi ngút, tường đá đã bị nổ tung, đổ một tảng rộng hơn trượng. Thế là trận thức đó đã bị phá tan, bóng người bên trong vội vàng chạy ra.
Tôn Minh lo âu sự an nguy của Công Dương Xuân, múa đao xông vào chỗ khuyết khẩu đó. Thế công của y mạnh như thế sét đánh, chỉ thoáng một cái đã giết chết hai người và xông luôn vào trong trận.
Trong chùa thiên Long đột nhiên có ba cái pháo bông vọt lên làm tín hiệu, người ta chỉ thấy trên không có những bông sao bạc bay tứ tung và tiếng nổ kêu liên tiếp như một tràng pháo nổ. Tiếp theo đó xung quanh núi có những tiếng còi nổi lên tới tấp khiến ai nghe thấy cũng phải kinh hồn.
Thủ hạ của phái Đại Lượng xông ra khỏi khuyết khẩu nhưng không thấy chúng loạn xạ chút nào, cứ xếp hàng ba chạy thẳng về phía nam, chưa tới khe núi bên phía đó đã thấy trong khe có một mũi tên kêu bắn lên tiếp theo đó có mười mấy người nhảy ra. Người đi đầu là Hách Liên Yến Hầu, mặt lạnh như tiền, trầm giọng quát bảo:
- Mời quý Sơn chủ Khúc Tỉnh Bình ra nói chuyện.
Thủ hạ của Đại Lượng đều ngừng bước rồi ai nấy nhìn nhau mặt lộ vẻ kinh ngạc. Hiển nhiên chúng không biết Khúc Tỉnh Bình đi đâu cả. Võ Di Hỏa Linh Chân Quân ở trong bọn quần tà, tiến lên một bước chắp tay chào và hỏi:
- Các hạ có phải là Hách Liên sơn chủ không? Hách Liên Yến Hầu lạnh lùng đáp:
- Phải, các hạ đã dám ra mặt tất nhiên phải biết Tỉnh Bình đi đâu rồi.
Hỏa Linh Chân Quân thấy Hách Liên Yến Hầu tự thị người nhiều nên y cười nhạt đáp:
- Tại hạ Hỏa Linh Chân Quân, tệ Sơn chủ là thần long hóa thân, thấy đầu không thấy đuôi. Hách Liên sơn chủ đón đánh giữa đường như thế này thật chả anh hùng chút nào. Sao Hách Liên sơn chủ không đi Đại Lượng công khai đấu một trận có phải là quang minh lỗi lạc không? Hách Liên Yến Hầu oai phong lẫm lẫm quát lớn:
- Nối giáo cho giặc, quân tự cam tâm hèn mạt kia, dám táo gan ăn nói ngông cuồng với bổn Sơn chủ như vậy, phải biết tối nay các ngươi đừng có hòng sống rời khỏi Độc Long Cốc này.
Hỏa Linh Chân Quân nghe nói cười nhạt nói tiếp:
- Chắc gì Sơn chủ đã làm gì nổi chúng tôi.
Hách Liên Yến Hầu cả cười đáp:
- Nếu ngươi không tin hãy thử nhìn xem tứ phía.
Tiếng nói của ông ta kêu như sấm động khiến quần tà nghe nói nhức đầu váng óc.
Hỏa Linh Chân Quân thấy vậy rùng mình kinh hãi đưa mắt nhìn chung quanh biến sắc mặt. Vì y thấy đông, tây, bắc ba mặt các cao thủ đứng đông nghịt, đang chăm chú nhìn bọn chúng. Y liền đánh tay ra hiệu một cái, hơn trăm cao thủ Đại Lượng đều rút khí giới ra xông thẳng về hướng nam. Chúng đã ra tay tấn công, quần hùng ở đông, tây, bắc ba mặt liền vây lại tấn công như vũ bão.
Chỉ thấy đao quang, kiếm ảnh làm lóe mắt mọi người, kình phong và tiếng động làm chấn động cả bốn phương.
Hách Liên Yến Hầu cười ha hả giơ tay phải lên nhanh như chớp chộp luôn tay của Hỏa Linh Chân Quân. Ông ta ra tay nhanh như chớp và kỳ ảo tuyệt luân. Hỏa Linh Chân Quân cảm thấy không sao tránh về phía nào mới phải. Trong lòng cả kinh, y vội rút Ngũ Độc Tiêu Hồn Đạn ra ném luôn. Nhưng đã có một luồng gió mạnh thổi tới, khiến Tiêu Hồn Đạn của y tự va chạm nhau.
Ngờ đâu Hách Liên Yến Hầu biết đối phương giở ám khí ra liền giơ tay lên đẩy một luồng kình phong ra dồn cho ám khí độc của đối phương tự va chạm vào nhau, còn tay phải của ông ta chộp luôn tay của Hỏa Linh Chân Quân và quát hỏi tiếp:
- Nếu ngươi không chịu nói Khúc Tỉnh Bình ở đâu thì đừng trách lão phu độc ác.
Hỏa Linh Chân Quân cảm thấy khí huyết đảo ngược, hai mắt nổ đom đóm, mồ hôi lạnh toát ra như mưa nhưng vẫn chịu nhịn, cười nhạt đáp:
- Tại hạ nói rồi, tệ Sơn chủ trở về Đại Lượng từ lâu Hách Liên đã tốn công điều động nhiều người như thế này mà vẫn bắt hụt, tin này đồn ra ngoài giang hồ, Sơn chủ sẽ bị giang hồ chê cười liền. Tại hạ sống cũng không sợ, chết cũng không sợ. Nếu tại hạ còn sống sót thì thế nào cũng trả được mối thù đêm nay.
Hách Liên Yến Hầu cả cười nói tiếp:
- Lão không bao giờ trúng kế khích tướng của ngươi đâu, những kẻ nối giáo cho giặc như thế này, khi nào lão phu để cho sống sót! Hỏa Linh Chân Quân biết mình đã nói dại rồi, hoảng sợ đến mất hết cả hồn vía.
Hách Liên Yến Hầu cười nhạt nói tiếp:
- Chính sách của lão phu trừ ác thì trừ cho sạch, sở dĩ lão phu làm thế là muốn làm phúc cho mấy nghìn mạng của võ lâm. Lão phu muốn ngươi trước khi chết nên sám hối những tội lỗi trước kia đi.
Nói xong, ông ta giơ tay trái điểm vào âm huyệt của Hỏa Linh Chân Quân. Hỏa Linh Chân Quân mặt biến sắc, từ từ té xuống, mồm ấp úng nói:
- Ngươi... ngươi... ác độc thật...
Hách Liên Yến Hầu mỉm cười đỡ lời:
- Đây là lão theo lòng trời mà làm chớ có ác độc gì đâu.
Nói xong ông ta lại ra lệnh cho quần hùng diệt trừ hết quần tà của phái Đại Lượng.
Khi mặt trời mọc, người ta thấy trong Độc Long Cốc xác chồng chất thành đống, máu chảy thành suối.
Phong cảnh ở nơi đó vẫn như cũ, chỉ khác là có những xác chết với máu tanh rải rác khắp nơi thôi.