Ngoại ô thành Trường An, mặt trời đã mọc lên cao, trên đường cái quan người đi lại tấp nập. Trong đó có một chiếc xe ngựa, người đánh xe là một ông già râu tóc bạc phơ, chiếc xe đi thủng thẳng, võ ngựa lộc cộc trong xe có một đôi thiếu niên nam nữ nữa đang ngồi.
Thiếu niên vừa văn vẻ, thiếu nữ cũng đẹp tuyệt trần, cả hai đang thì thầm nhỏ to với nhau. Trên xe có để mấy bó vàng hương nến. Người đi đường đều bị hấp dẫn bởi đôi giai nhân này nên hai người đi tới đâu ai cũng phải để ý nhìn tới đến.
Chiếc xe ngựa đi thẳng vào trong Chu lăng.
Nửa tiếng đồng hồ sau, đột nhiên ở phía bên trái đường xuất hiện một ông già ăn mày nhảy ra vượt qua đầu xe tiến thẳng vào trong rừng biến mất.
Ông già đánh xe đưa mắt nhìn ba bên một lượt, hai mắt tia ra ánh sáng lóng lánh rồi lại nhắm nghiền mắt lại, nằm phục người xuống khòm lưng lại đưa một cái bao thư vào trong xe cho thiếu niên.
Thiếu niên ấy đỡ lấy cái bao thư xem qua một lượt rồi mỉm cười bỏ vào trong túi, tiếp theo đó chàng đưa tay ra ngoài xe ra hiệu bảo cho xe chạy.
Ông già đánh xe vội quất roi cho ngựa phóng chạy, chiếc xe chạy như giông bảo tiến thẳng về phía trước.
Trong những bụi cây rậm rạp tại Chu lăng có vô số những đôi mắt lạnh lùng ngắm nhìn chiếc xe ngựa ấy, chỉ thấy xe ấy đi tới căn nhà của người coi lăng liền đậu luôn. Một đôi thiếu niên nam nữ đi thẳng vào trong nhà.
Trong bụi cây có một ông già mặc áo dài đen, mặt âm trầm bước ra ngắm nhìn chiếc xe ngựa đó một cái rồi tiến tới gần.
Khi ông ta sắp đi tới nơi thì ông già lái xe vừa lấy ống điếu ra hút mà không coi ông già áo đen kia vào đâu hết.
Ông già áo đen ngắm nhìn người phu xe một hồi, mồm mấp máy định nói nhưng lại thôi.
Lúc ấy người canh lăng ở bên trong chạy ra trông vẻ hấp tấp, vừa trông thấy ông già áo đen đã vội đưa mắt ra hiệu rồi vội vàng đi luôn.
Ông già áo đen hiểu ý vội quay mình đi theo sau. Đi được mấy chục trượng rồi ông già bỗng lên tiếng hỏi người làm trong lăng rằng:
- Người vừa tới đó là ai thế? Người làm nọ đáp:
- Ở trong kinh ra đây đấy! Và tới đây để xem lăng mộ có đổ nát hay không? Chủ nhân của tiểu nhân lo âu lắm.
Ông già áo đen nói tiếp:
- Biết đâu chúng chỉ là những kẻ lừa bịp? Người làm đó trợn ngược mắt lên đáp:
- Đừng có nói bậy! Có thơ của quan tuần phủ hẳn hòi, làm sao mà giả được? Tiểu nhân phải đi nhà Chu lão ngũ, bảo đem rượu và thức ăn tới tiếp đãi, xin thứ lỗi tiểu nhân không thể nói chuyện với lão tiền bối nữa.
Nói xong, y đi thẳng luôn.
Ông già áo đen ngẩn người ra giây lát rồi đột nhiên tiến thẳng về phía bắc đến lăng Võ Vương, từ chỗ ông ta đến ngôi lăng ấy hai bên đường đầy những cây cối rậm rạp nên ban ngày ban mặt mà cũng u ám như buổi chiều tối.
Trong bóng tối bỗng có mười mấy cái bóng đen xuất hiện, một người nói giọng khàn khàn hỏi ông già áo đen ấy rằng:
- Tô hương chủ, có nên truyền tin tức đó ra không? Ông già áo đen trầm giọng đáp:
- Hãy khoan đã! Không ngờ sự thế lại biến đổi một cách đột ngột như thế, trong kinh phái một tên quái quỉ gì ra xem xét văn Võ lăng, nếu vậy có lẽ chúng ta phải rút lui trận thức ở quanh mộ Thái Công Vọng...
- Tưởng gì chứ việc ấy cứ tiễn y đi là xong hết.
- Chúng ta không nên chống đối với quan binh! Ông già áo đen nói như vậy và tiếp:
- Chỉ mong y trở về Trường An trước mặt trời lặn! Nhưng việc này lão còn phải thưa với Giáo chủ để xem ông ta định đoạt ra sao? Nói xong, y rảo bước đi luôn.
Mười mấy cái bóng đen ấy cũng giải tán mà lẫn khuất đi mất hết.
Giây lát sau trong bụi cây đã có bóng người thấp thoáng. Thì ra Chu Luân lưng đeo kiếm đã hiện thân ra, vẻ mặt lo âu.
Hình như chàng ta đã tìm kiếm khắp Chu lăng rồi mà vẫn không thấy Ngọc Trân với Ánh Hà hai nàng đâu hết. Nhưng chàng vẫn chưa dám xâm nhập vào trong vòng năm dặm vuông của ngôi mộ Thái Công Vọng.
Chu Luân không phải là kẻ hèn nhát nhưng chàng không dám mạo hiểm một cách vô lý như thế và chàng biết mạo hiểm như vậy không những không ăn thua gì mà còn nguy hiểm đến tính mạng người khác, huống hồ hai nàng bị giam giữ ở trong ngôi mộ Thái Công Vọng ấy làm sao mà biết được chàng mạo hiểm đến cứu như vậy. Cho nên chàng mới không dám lại gần ngôi mộ đó là thế! Đang lúc ấy bỗng có một tiếng cười nhạt vọng tới.
Và có tiếng người nói rằng:
- Tên kia, ngươi cứ đi vòng quanh trong văn võ lăng này như thế làm chi? Chu Luân không thèm quay lại cũng chẳng trả lời, vẫn tiếp tục đi về phía trước liền có người quát bảo:
- Đứng lại! Và có một luồng gió mạnh nhằm đằng sau ót chàng lấn át tới nữa.
Chu Luân vội lướt về phía trước tránh né rồi mới quay lại nhìn.
Chàng thấy đó là một ông già thân hình bé nhỏ, tuổi trạc sáu mươi, mũi móc, mắt mèo, để lộ bộ râu dê, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Hình như ông già kinh ngạc vì thấy Chu Luân tránh được thế công của ông ta vậy! Rồi ông ta sầm nét mặt lại cười nhạt hỏi:
- Tên kia, sao ngươi cứ giả câm giả điếc như thế mãi làm chi vậy! Chu Luân ngắm nhìn ông già ấy một hồi rồi cười nhạt đáp:
- Lăng văn võ này có phải là tư sản của ngài không? Ông già nghe nói ngẩn người ra giây lát rồi nói tiếp:
- Tuy lăng văn võ này không phải tư sản của lão thực...
Chu Luân vội quát lớn:
- Câm mồm! Nơi đây không phải là tư sản của bạn thì bạn có quyền gì cấm tại hạ du ngoạn như vậy? Ông già không biết trả lời như thế nào cho phải, câm mồm giây lát, tức giận vô cùng rồi cười khỉnh và trả lời rằng:
- Không tại sao hết! Lão phu trông thấy ngươi chướng mắt quá muốn cho ngươi một bài học đây thôi! Nói xong, ông ta liền múa chưởng nhằm mặt Chu Luân tấn công luôn.
Chưởng phong của y tuy rất nhẹ nhàng nhưng như một luồng gió lạnh buốt xương.
Chu Luân biết võ công của người này rất âm nhu và ác độc khôn tả nên vội giơ tay phải lên gạt một cái, chân phải lướt sang bên rồi giơ tay trái ra điểm luôn vào yếu huyệt của kẻ địch.
Chỉ phong của chàng nhanh như mũi tên và sắc bén như dao sắc, thế công đó của chàng huyền ảo vô tả, khiến ông già nọ cũng phải biến sắc mặt, ông ta vội trầm hữu chưởng xuống nhưng không rút tay lại thì chớ mà ông ta còn nhằm Khí Hải Huyệt của đối phương mà tấn công luôn.
Sở dĩ ông già mạo hiểm phản công như vậy là sợ Chu Luân chiếm được ưu thế, rồi ông ta bị tấn công luôn luôn.
Chu Luân không ngờ đối phương ra tay mạo hiểm như vậy, muốn ra tay hóa giải cũng không kịp nữa, vội ngửa người về phía sau nhảy lui ra ngoài và tránh né.
Ông già nọ cười nhạt một tiếng rồi như bóng theo hình và múa chưởng tấn công như vũ bão.
Chu Luân biết ông này thế nào cũng là thủ hạ của người bịt mặt và mình đã bị chúng canh chừng rồi thế nào cũng phải đấu một trận chí tử với chúng mới xong nên chàng rú lên một tiếng thật dài, giơ song chưởng ra đẩy mạnh lại một thế, nhúng chân một cái nhảy lên trên cao, thuận tay rút trường kiếm ra khỏi bao rồi nhắm đầu ông già chém xuống.
Ông già nọ bị bắt ép biến chưởng pháp thành cương mãnh để đẩy thế kiếm của đối phương sang bên.
Chu Luân đã thắng thế rồi liền giơ thế Thái Cực Ảo Hình Kiếm của Vân Nhạc truyền thụ cho tấn công tới tấp.
Ông già nọ bị thế kiếm huyền ảo của chàng dồn cho nguy hiểm tới tấp. Đột nhiên trong bụi cây có bảy tám cái bóng đen nhảy ra bao vây và tấn công Chu Luân.
Nhưng Chu Luân nhờ có ba mươi hai thức Thái Cực Ảo Hình Kiếm Pháp, tinh kỳ biến ảo tuyệt như thực như hư, thế sau nhanh và mạnh hơn thế trước khiến đối phương không sao rảnh tay mà phản công lại được.
Chỉ trong nháy trong chàng đã đả thương được ba người rồi. Ba tên đó chỉ kêu" hự" được một tiếng rồi ngã lăn ra chết ngay.
Diệt được ba kẻ địch bao vây rồi, Chu Luân cảm thấy áp lực nhẹ hơn trước nhiều, kiếm thế của chàng càng nhanh và mạnh mẽ hơn trước.
Đang lúc ấy bỗng có một cái bóng đen, tựa như bóng ma trong bóng tối lướt ra, chỉ thấy y giơ chưởng ra phất một cái, Chu Luân đã thấy cổ tay phải của mình bị đối phương nắm chặt không khác gì năm cái móc sắt móc chặt vậy! Chàng liền thấy cánh tay phải tê tái, trường kiếm rớt ngay xuống đất, trong lòng cả kinh.
Chàng ngẩng đầu lên nhìn mặt người áo đen bịt mặt ấy định quát hỏi.
Nhưng người đó không để cho chàng kịp lên tiếng đã giơ tay trái ra điểm vào yếu huyệt dưới hông của chàng ngay.
Chàng thấy mặt mũi tối tăm, người mê man bất tỉnh, ngã ngửa người ra tức thì.
Người bịt mặt ấy liền ra lệnh:
- Trói y mang về.
Liền có một người chạy tới cắp Chu Luân lên đi luôn.