Trăng đã mọc, gió hiu hiu thổi, Lạc Dương và Phụng Anh rời khỏi núi Vân Vụ lại lên đường tiếp.
Phụng Anh vừa đi vừa nói:
- Đại ca, muội vẫn không hiểu tại sao bỗng dưng Tỉnh Bình bỏ cuộc như thế, không biết Đại Lượng có xảy ra việc gì không và hình như đại ca biết trước thì phải.
Lạc Dương mỉm cười đáp:
- Kế vây Ngụy cứu Triệu của đại ca chưa đến nỗi bị sai lệch, cường địch đến tấn công sào huyệt, y không về sao được.
- Nếu hai ông già áo đen đến chậm một chút thì đại ca làm thế nào mà đỡ được thế thứ ba của Tỉnh Bình?
- Vợ chồng sống chết có nhau, chẳng lẽ Phụng muội thấy chồng nguy hiểm không ra tay cứu giúp hay sao? Phụng Anh lườm chàng một cái, chẩu môi đáp:
- Lúc ấy em khỏi cần biết, đại ca không nghe thấy người ta nói, lúc đại nạn tới mỗi người bay một ngả hay sao.
Lạc Dương vừa cười vừa khẽ nói tiếp:
- Chả lẽ Phụng muội lại nhẫn tâm như thế hay sao.
Phụng Anh mặt đỏ bừng bổ thẹn, cười khúc khích. Lạc Dương đột nhiên thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Công lực và hỏa hầu của Tỉnh Bình đã đạt đến mức thượng thừa, nay mai đại chiến ở Đại Lượng kết cục thật khó tưởng tượng lắm.
Chàng vừa nói tới đó chợt nghe một tiếng ho, chàng ngẩn người ra rồi cùng Phụng Anh dừng chân lại. Thì ra, lúc ấy trên một cây cổ thụ cao chọc trời ở cách đó không xa bỗng có một người nhanh như chim cắt nhảy xuống, chưa xuống đến nơi, bóng đen đó đã khẽ hỏi:
- Có phải Lạc thiếu hiệp đó không? Lạc Dương đáp:
- Chính tại hạ đây.
Chàng đưa mắt nhìn người đó, mới hay người ấy là một ông già ăn mày gầy gò bé nhỏ.
Ông già ăn mày thấy chàng nhận là Lạc Dương rồi liền chắp tay chào và nói:
- Ở Độc Long Cốc, cách đây chừng mười lăm dặm về phía đông, Hách Liên Yến Hầu, Sơn chủ của Lư Sơn đã lập một cái cạm bẫy để dụ bọn Khúc Tỉnh Bình sa bẫy. Hách sơn chủ đã liên hiệp rất nhiều cao thủ, định bắt cho được trọn ổ của tên họ Khúc ấy.
Lạc Dương nghe nói ngẩn người ra giây lát rồi hỏi lại:
- Hách sơn chủ liệu có đủ tài không? Người ăn mày già ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Hồng trưởng lão đã tới ngoài cốc chờ đôi bên cùng bị thương cả, liền giở toàn lực ra vây đánh.
Lạc Dương lắc đầu nói tiếp:
- Nếu vậy không nên vì Khúc Tỉnh Bình giảo hoạt như con hồ ly, chưa chắc đã bắt được y đâu.
Lão ăn mày lại nói tiếp:
- Ít nhất cũng làm cho Tỉnh Bình đại tổn nguyên khí và từ đây không còn tàn ác mạnh hơn trước nữa.
Lạc Dương thở dài đỡ lời:
- Giết một vạn địch, tự tổn thương vài nghìn, tại hạ không muốn tinh anh của Cái Bang bị chết chóc như thế, phiền các hạ thưa với Hồng trưởng lão nói tại hạ sẽ tới Độc Long Cốc sau và tùy cơ hành sự, tốt hơn hết nếu chưa có lệnh của tại hạ thì quý vị đừng có ra tay vội.
- Lão ăn mày xin tuân lệnh.
Nói xong ông già ăn mày quay mình đi luôn. Chỉ thoáng cái đã mất dạng trong bóng tối. Phụng Anh ngạc nhiên hỏi:
- Nếu đêm nay mà tên ác tặc ấy bị giết chết ở trong Độc Long Cốc thì thật là sung sướng biết bao, sao đại ca không tán thành việc này.
Lạc Dương đáp:
- Đây cũng là sự bất đắc dĩ lắm. Phụng muội đã quên lão tặc đã đem theo thuốc độc Tiêu Hồn Tán ư, biết đâu y chẳng còn đem theo những thứ thuốc độc khác, nếu quả như vậy, toàn quần hùng bị tiêu diệt, không phải là người của Đại Lượng mà là quần hùng của Cái Bang.
Phụng Anh xưa nay vẫn tự phụ mình là người đa mưu túc trí đoán việc như thần mà bây giờ nàng không ngờ có sự thay đổi như vậy nên nàng đành phải khen lục Lạc Dương luôn mồm. Lạc Dương vừa cười vừa nói tiếp:
- Phụng muội quá khen đấy thôi mưu kế của Phụng muội còn hay hơn của ngu huynh nhiều.
Phụng Anh tủm tỉm cười và nói tiếp:
- Chưa cởi khăn nho sinh ra, ăn nói vẫn còn hủ hóa lắm.
Hai người tiếp tục đi về phía đông nam, đi nhanh như hai cái sao sa vậy.
Độc Long Cốc ở trong dãy núi cao, bốn mặt đều là vách núi cao chót vót và cây cối mọc um tùm, trong rừng rậm ở cạnh đó người ta thấy một ngôi chùa cổ tường đỏ, ngói xanh và rất đồ sộ. Chùa đó xây ngay trước sơn cốc nhưng lúc ấy bốn bề đều im lặng như thường, chỉ có tiếng gió thổi, tiếng cành lá kêu ào ào như gào khóc thôi. Trong khe núi bên phía chùa, cổ, khi bọn họ đi tới giữa thung lũng người ta mới trông thấy rõ người đi đầu chính là Khúc Tỉnh Bình, y đưa mắt nhìn bốn chung quanh rồi mới trầm giọng nói:
- Vừa rồi ta nhận được đệ tử của Độc Long Tôn Giả phi báo bảo lão phu đã trúng kế vây Ngụy cứu Triệu, Đại Lượng đã bố trí vững chãi như vậy kẻ địch có vào cũng chỉ có chết thôi và phen này về núi giữa đường thế nào cũng trúng phục binh cho nên lão phu muốn đến đây thương lượng với y, sao đến giờ Độc Long Tôn Giả vẫn chưa ra đón.
Y vừa nói tới đó liếc nhìn Độc Long Cốc một vòng, khẽ ho một tiếng và nói tiếp:
- Cảnh vật của Độc Long Cốc yên tĩnh lạ thường như thế này, thật là đáng nghi lắm.
Vu Phục nói:
- Sơn chủ nói Độc Long Tôn Giả là người đáng ngờ phải không? Tỉnh Bình lắc đầu đáp:
- Không phải thế, lão phu nói chưa biết chừng Độc Long Tôn Giả bị người ta giết chết rồi cũng nên.
Vu Phục ngạc nhiên nói tiếp:
- Nếu vậy để thuộc hạ vào trong chùa dò xét xem.
Tỉnh Bình ngẫm nghĩ giây lát gật đầu đáp:
- Đường chủ phải cẩn thận mới được, nếu gặp việc gì kinh hiểm liền báo ngay cho lão phu biết.
Vu Phục vâng lời đi như bay tiến thẳng về phía chùa cổ.
Tỉnh Bình liền ra lệnh cho mọi người kiếm mười lăm miếng đá hoặc vuông hoặc tròn dài hơn thước và đợi lệnh. Hơn trăm người vội đi tìm kiếm những tảng đá như thế đem tụ tập một nơi, giây phút sau trước mặt Tỉnh Bình đã chồng chất thành một khoảng núi nhỏ, y liền lợi dụng trung tâm của Độc Long Cốc này để lấy đá bày trận. Tỉnh Bình xếp đá thành tường để bày một cái trận Thiên Tượng.