Hãy nói Lạc Dương với Chu Luân ở trong Trường An Cư ăn uống no say và đi ra khỏi tiệm. Lúc ấy tuy sắp tới canh tư nhưng cả tiệm bán hàng đêm đã đóng cửa cả, chỉ còn vài ba ngọn đèn với một số người và xe cộ thưa thớt đi lác đác ở trên đường thôi. Hai người khoác tay nhau từ từ đi về khách điếm.
Lúc ấy Lạc Dương đã hết phiền não liền kể chuyện xưa, trong lúc mình đi theo Vân Nhạc như thế nào cho Chu Luân nghe.
Chu Luân bỗng thấy một cái bóng mảnh khảnh lướt qua giữa đường lẩn khuất vào trong bóng tối, chàng ta ngạc nhiên vô cùng, một mặt để ý nghe chuyện của Lạc Dương, một mắt để ý xem cái bóng đen đó có tái hiện không? Nhưng chàng vẫn không thấy cái bóng đen ấy tại hiện nữa nên chàng không nói cho Lạc Dương hay, khi đi đến một khách sạn cuối phố, đã thấy một tên phổ kỵ, nằm ngủ gục ở trước cửa. Chu Luân liền lên tiếng kêu gọi:
- Phổ kỵ dậy đi.
Gọi mấy tiếng, người phổ kỵ ấy mới dậy được. Thấy hai người đứng ở trước mặt, giật mình đánh thót một cái, ấp úng một hồi, mới hỏi được:
- Hai vị... đại gia... có phải...
Lạc Dương xen lời hỏi:
- Có phòng cho thuê không? Tên phổ kỵ vội đáp:
- Có có... mời hai vị theo tiểu nhân vào trong điếm.
Hai người theo phổ kỵ đi vào trong cái sân nho nhỏ, liền đến hai cái phòng, sân đó có trồng cây, hoa thơm ngào ngạt khiến Lạc Dương và Chu Luân ngửi thấy cũng tỉnh táo vô cùng.
Phổ kỵ thắp đèn đem vào trong phòng đổ nước cho hai người rửa mặt xong mới rút lui ra.
Lạc Dương nói với Chu Luân rằng:
- Bây giờ còn hơn tiếng đồng hồ nữa, trời mới sáng tỏ, chúng ta hãy nghỉ ngơi chốc lát để lấy lại sức khỏe vì ngày mai còn nhiều việc khó khăn phải đối phó.
Đang lúc ấy, chàng bỗng nghe thấy ngoài sân có tiếng chân người. Chu Luân liền biến sắc mặt, chạy ra quát hỏi:
- Ai thế? Khi y ra tới ngoài sân, lại nói tiếp:
- Thế ra là Mai cô nương, chỉ có một mình cô nương ư? Lạc Dương nghe nói giật mình kinh hãi, chưa kịp ra ngoài cửa phòng thì đã thấy Mai Nhi vẻ mặt lạnh lùng xuất hiện ra trước mặt rồi.
Chu Luân thấy vậy, từ chối là quá mỏi mệt, phải về phòng để nghỉ nên chàng ta sang ngay phòng bên đóng cửa lại đi ngủ luôn.
Lạc Dương với Mai Nhi bốn mắt nhìn nhau đầy tình tứ, một lát lâu, chàng mới lên tiếng hỏi:
- Sao chị Mai lại biết tiểu đệ ở đây? Chị Lan đâu? Mai Nhi tủm tỉm cười đáp:
- Hai người đi trên phố tôi đã trông thấy rồi, nên đã theo dõi, tiểu thư còn chưa lộ mặt.
- Chị Mai không sợ người ta nhận ra mặt của mình hay sao?
- Tôi thừa lệnh Trần đại hiệp tới đây, có lẽ công tử chưa gặp Ngọc Trân, Ánh Hà hai vị cô nương phải không? Lạc Dương nghe nói mắt biến sắc, vội hỏi:
- Sao hai nàng cũng tới đây làm chi?
- Trần đại hiệp đoán không sai chút nào, tính hai nàng rất bướng bỉnh, thể nào cũng không đi kiếm công tử mà tự hành động lấy, cho nên mới sai tôi đuổi theo báo cho công tử biết để đề phòng hai người, nhỡ hai cô nương ấy mạo hiểm.
- Thành phố Trường An này nhà cửa đông đúc người lại nhiều như thế, bảo tiểu đệ biết đi đâu mà tìm hai nàng.
- Ngày hẹn ước của Tuyết Sơn Nhân Ma với Ô Phùng là ngày mai, chỉ sợ hai cô nương đó đã đến nơi đấy rồi.
- Theo ngu ý của tiểu đệ, thì chắc hai nàng đã tới trước chị Mai, nhỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao đây? Lạc Dương nói tới đó bỗng nghĩ ra một việc gì, rồi nói tiếp:
- Tiểu đệ ra ngoài giây lát, rồi sẽ trở lại ngay.
Nói xong, chàng quay mình đi ra ngoài phòng mất dạng. Độ nửa tiếng sau, mới thấy chàng quay trở về và nói với Mai Nhi rằng:
- Việc này phải nhờ vả đến Cái Bang mới được, vì môn hạ của Cái Bang rất đông đúc, hoặc giả chúng đã trông thấy tung tích của hai nàng, nên tiểu đệ đã nhờ họ đi thăm dò rồi, có lẽ một lát nữa họ sẽ trả lời ngay.
Nói xong, chàng thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Thật là một việc chưa xong, việc khác lại nổi lên, khiến tiểu đệ vất vả quá.
Mai Nhi lẳng lặng không trả lời, chỉ nhìn Lạc Dương tỏ vẻ thương hại.
Lạc Dương mặt đỏ bừng cúi đầu xuống.
Bỗng ngoài sân có tiếng chân người và có giọng khàn khàn hỏi vọng vào:
- Lạc thiếu hiệp có ở trong phòng này không? Lạc Dương vội đứng dậy, cùng Mai Nhi ra ngoài cửa phòng, đã thấy hai người ăn mày già đứng giữa sân, người đứng bên trái, liền thưa rằng:
- Lúc canh hai, chúng tôi có thấy hai thiếu nữ dùng khăn đen bịt mặt ở Trường An phi ra...
Nói xong, y liền tả hình dáng hai thiếu nữ ấy cho Lạc Dương và Mai Nhi nghe.
Mai nhi vội nói:
- Chính là hai cô nương ấy đấy.
Lúc ấy, Chu Luân ở phòng bên đã mở cửa ra, vì chàng ở bên đó đã nghe thấy Mai Nhi nói chuyện với Lạc Dương về chuyện hai người rồi, nên chàng ta vừa sang tới nơi đã ngạc nhiên hỏi:
- Thiếu hiệp, lúc canh hai chúng ta chả ở Trường An Cư là gì sao không thấy hai cô nương ấy? Lạc Dương đáp:
- Chúng ta ăn uống ở trong phòng, thì làm sao mà trông thấy được hai nàng.
Nói tới đó, chàng quay lại hỏi lão già ăn mày tiếp:
- Hai bạn có biết hai cô nương ấy đi đâu không? Lão ăn mày đáp:
- Tuy hai cô nương ấy bịt mặt, nhưng trông vẫn tuyệt đẹp nên có nhiều người đứng xem và có năm nhân vật hắc đạo ngấm ngầm theo dõi. Ăn mày già nãy cũng theo sau năm người ấy, thấy hai cô nương đi thẳng về phía Chu lăng...
Lạc Dương đã hiểu biết, chắc hai nàng ngồi ở phòng kế bên ăn nhậu, và đã nghe thấy mình nói chuyện với Chu Luân rồi mới lẳng lặng đi dò thám Chu lăng như thế.
Ông già ăn mày lại nói tiếp:
- Khi vào tới Chu lăng năm người hắc đạo theo dõi hai cô nương, dụng tâm rất ác độc.
Ngờ đâu chúng lại bị hai cô nương kiềm chế...
Chu Luân vừa cười vừa xen lời nói:
- Chúng thật có mắt như mù gặp phải vị La Sát, chắc năm tên ấy cũng chết phải không? Ăn mày già lại nói tiếp:
- Câu chuyện xảy ra hơi khác lời nói của thiếu hiệp và lão ăn mày này rất làm ngạc nhiên, và trong đời lão chưa hề thấy chuyện kỳ lạ như thế bao giờ.
Lạc Dương với Mai Nhi đồng thanh hỏi:
- Việc gì thế? Hình như lão ăn mày già không biết nói như thế nào cho phải, sau y nói ra là không hiểu tại sao Ngọc Trân lại sai bảo được năm tên giặc tự tàn sát lẫn nhau, rốt cuộc Đường Linh dùng ám khí tuyệt độc giết chết bốn tên nọ, hình như nàng ta đã dùng tà thuật gì thì phải...
Lạc Dương nghe tới đó giậm chân một cái, thở dài và nói:
- Nếu vậy Cốc cô nương nguy hiểm lắm.
Mai Nhi với Chu Luân nghe chàng nói như vậy, cả kinh thất sắc.