Miền hạ du của bến đò Hàm Dương, cách đó chừng mười dặm, một chiếc thuyền lớn đang đậu ở dưới gốc cây liễu.
Trời chưa sáng tỏ, bốn bề yên lặng như tờ, người lái đò đang nằm ngủ ngáy như sấm ở đằng lái. Trong khoang thuyền vẫn có một ngọn đèn nhỏ đang cháy, Lạc Dương vừa chạy tới, gõ vào mui thuyền hai cái. Thấy trong khoang không có động tĩnh gì, chàng liền nghĩ thầm: "Chả lẽ người lái đò này thắp ngọn đèn này để mình về tới mà khỏi phải lần mò hay sao?" Chàng cho rằng mình đậu thuyền ở đây, ngoài Mai Nhi, Ngọc Trân, Ánh Hà ra thì không còn ai biết nữa, như vậy làm gì còn có nhân vật giang hồ nào lẻn vào nữa nhưng khi vào đến trong khoang thuyền liền ngẩn người ra. Thì ra Cao Phụng Anh đang ngồi chững chạc ở trong đó rồi, vừa thấy chàng về liền mỉm cười lên tiếng hỏi:
- Chắc thiếu hiệp không ngờ tiểu muội lại tới đây phải không?
- Có phải thiếu hiệp không hoan nghênh người khách đột ngột này phải không? Lạc Dương đỏ bừng mặt đáp:
- Không dám giấu giếm cô nương, quả thật tại hạ không ngờ cô nương lại đến đây, từ khi cô nương tức giận lệnh huynh rồi tới đây liền phải không? Phụng Anh gật đầu đáp:
- Lúc gia huynh với thiếu hiệp mới đấu với nhau, anh ấy tự phụ lắm và tưởng võ học của thiếu hiệp không ra gì. Nhưng dù sao gia huynh giở tới thế thứ ba, chắc thiếu hiệp không sao thoát khỏi bị thương, cho nên...
Lời nói của nàng chỉ tới đó là ngưng ngay, hình như nàng không tiện nói tiếp, hai mắt đỏ bừng, dưới ánh đèn trông càng kiều diễm thêm.
Lạc Dương nghe nói ngẩn người ra trong lòng không tin và đáp:
- Tuy võ nghệ của tại hạ còn non nớt thật nhưng thiết nghĩ vẫn có thể bảo vệ được bản thân mình.
Phụng Anh nói tiếp:
- Tiểu muội nói thật đấy, không phải là khinh thường thiếu hiệp đâu, võ học của gia huynh rất quái dị, người có thể đấu ngang tay với huynh ấy rất hiếm.
Lạc Dương thấy Phụng Anh trịnh trọng như vậy, không thể nào không tin, liền kinh hãi nghĩ thầm rồi lại hỏi Phụng Anh rằng:
- Thế võ học của cô nương với lệnh huynh thì ai hơn ai kém? Phụng Anh tủm tỉm cười đáp:
- Tuy cùng một sư phụ nhưng tài ba của tiểu muội còn kém gia huynh xa.
- Cô nương quá khiêm tốn thôi, lệnh sư quả thật là một cao nhân quán thế, chẳng hay cô nương có thể cho tại hạ biết quý danh của lệnh sư không?
- Tiên sư đã tạ thế từ lâu rồi, xin thứ lỗi không thể thưa cùng được.
Lạc Dương thấy nàng không chịu nói nên làm thinh không hỏi nữa, Phụng Anh lại nói tiếp:
- Sở dĩ tiểu muội tới đây là muốn khuyên thiếu hiệp nên để cho ngu huynh muội có chỗ đứng, sau này thể nào cũng báo đáp lại thiếu hiệp.
Lạc Dương ngạc nhiên đáp:
- Tại hạ có bao giờ định làm khó dễ lệnh huynh muội đâu. Nói trắng ra thì chúng ta đường lối tuy khác nhau, nhưng sự thật thì cùng về một mục đích, chỉ phải lệnh huynh hơi nóng nảy một chút nên công việc làm không được đẹp mắt lắm.
Phụng Anh nghiêm nghị đáp:
- Điều này tiểu muội hiểu lắm nhưng ngu huynh muội mục đích là chỉ cần phục thù, chứ không đồng ý cách làm việc của thiếu hiệp, ngồi đó chờ đợi sự việc biến đổi, hơn nữa chỉ cần yêu cầu một việc, mong thiếu hiệp nhận lời giúp cho.
Lạc Dương đưa mắt nhìn Phụng Anh một cái rồi đáp:
- Nếu việc gì tại hạ có thể làm được thì tại hạ không từ chối đâu.
Phụng Anh nghe nói cười vẻ lẳng lơ một chút, rồi nói tiếp:
- Nghe nói thiếu hiệp đã lấy được Quảng Thành nhị báu, mong thiếu hiệp cho mượn dùng tạm một thời gian rồi tiểu muội sẽ trả lại thiếu hiệp ngay.
Lạc Dương nghe nói giật mình kinh hãi rồi mỉm cười lắc đầu đáp:
- Võ lâm đồn đại không đúng tí nào, sao cô nương lại tin chuyện đó là thật? Nói xong, chàng ngắm nhìn bộ mặt lẳng lơ của Phụng Anh, trong lúc chàng đang nói chuyện, không biết Phụng Anh cố ý hay là vô tình giơ tay lên khẽ vuốt tóc một cái, đột nhiên nàng lật ngửa bàn tay, nhằm nơi đại huyệt trước ngực chàng điểm luôn.
Lạc Dương không đề phòng bị điểm trúng, khí huyết đảo ngược, cả kinh vội ngấm ngầm phong bế các đạo huyệt khác, nhìn Phụng Anh lắc đầu nói:
- Mặt đẹp như hoa nở, lòng độc như rắn rít, bây giờ tại hạ mới biết.
Phụng Anh tỏ vẻ u oán đáp:
- Sao thiếu hiệp lại nói dối tiểu muội như thế, ngu huynh muội làm việc gì cũng vậy, phải điều tra cho đích xác mới ra tay, chứ không bao giờ dám vô lễ với thiếu hiệp như thế này đâu.
- Cô nương không tin, tại hạ có nói đến khô cả cổ cũng vô ích, dù tại hạ có lấy được Quảng Thành nhị báu đi chăng nữa mà cô nương tấn công lén như thế này để uy hiếp, tại hạ cũng không chịu phục.
- Có phải cần dùng thủ đoạn quang minh chính đại, đấu võ với nhau, cho tới khi ai thắng ai bại mới thôi phải không?
- Chính thế! Phụng Anh cười khanh khách nói tiếp:
- Nếu dùng võ công chân thật mà đấu nhau, thể nào cũng có một người dù không chết cũng bị thương. Thiếu hiệp khó mà thắng nổi tiểu muội lắm và cũng chả cần phải làm như thế, tiểu muội chỉ cần mượn được nhị báu sẽ đi ngay, chúng ta không nên làm tổn thương hòa khí của nhau.
Nói xong, nàng thò tay khám người Lạc Dương, nàng đã khám hết người chàng nhưng chỉ thấy một chiếc quạt nan đen.
Nàng suy nghĩ giây lát rồi đi khám quanh thuyền.
Nhân lúc đó, Lạc Dương thử vận khí, cảm thấy chân khí không thông, liền nhắm mắt nghĩ xem trong yếu huyệt của Hiên Viên Thập Bát Giải có cách gì tự giải cứu được không.
Quả nhiên chàng đã tìm ra được cách giải cứu, một lát sau, năm huyệt bị điểm đã được thông suốt.
Phụng Anh tìm mãi không thấy, nản chí vô cùng, quay trở lại ngồi trước mặt Lạc Dương cau mày hỏi:
- Tại sao thiếu hiệp cứ cố chấp như thế, lát nữa gia huynh tìm tới, xin thứ lỗi tiểu muội không thể nào cứu thiếu hiệp được đâu.
Lạc Dương bỗng nhìn thẳng vào mặt nàng mỉm cười.
Phụng Anh thấy ánh mắt của chàng khác lạ, như đôi dao sắc bén và hầu như lửa dục đã lan tràn khắp người nên nàng cả kinh vội quay mặt đi không dám nhìn chàng nữa.
Nhưng tha hồ nàng né tránh thế nào cũng không sao thoát được, rồi thần trí không kiềm chế nổi, hai má đỏ bừng, lòng ngứa ngáy khó chịu, rồi kêu hự một tiếng ngã lăn ra giường.
Lạc Dương từ từ đứng dậy ra gọi người lái đò bảo y nhổ neo cho thuyền trôi đi và cấm không ai được nhìn vào khoang.
Xong đâu đấy, chàng quay vào trong khoang, thấy Phụng Anh đã cởi áo ngoài ra rồi, da của nàng trắng như tuyết, chàng cũng không sao cầm nổi lòng được nữa.
Một luồng gió thổi qua, ngọn nến tắt hẳn, trong khoang tối đen như mực...