Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Người canh gác lăng văn võ này còn đang bận tiếp hai thiếu niên nam nữ, người của quan tuần phủ sai tới thăm lăng mộ.

Ông già lái xe vẫn ngồi ở trên xe hút thuốc điếu có vẻ ung dung lắm, bỗng có một bà cụ lọm khọm, tay chống gậy đi ở bên cạnh nhà tới, khi đi qua cạnh xe mồm lẩm bẩm nói:

- Mau báo cho Lạc thiếu hiệp biết, Chu thiếu hiệp đã bị người bịt mặt bắt đi rồi.

Bà cụ vừa đi khỏi, người phu xe hơi ngẩn người ra nhưng vẫn làm ra như vô sự và tiếp tục hút thuốc.

Y bỗng đánh rơi thuốc xuống đất và người cũng ngã xuống theo mồm kêu đau lia lịa.

Lạc Dương với người coi mộ, nghe thấy tiếng kêu chạy ra xem.

Lạc Dương thấy ông già rên rỉ cũng ngạc nhiên vô cùng.

Người coi lăng mộ vội chạy lại hỏi:

- Bác phu xe làm sau thế? Ông đánh xe vừa rên rỉ vừa kể cho người đó hay là mình lỡ đánh rớt ống điếu vội cúi người xuống chụp, nhưng không những chụp hụt mà còn trượt chân ngã xuống theo.

Lạc Dương nghe thấy ông già ấy nói như vậy biết y có việc muốn nói riêng với mình nên mới giả bộ như thế, liền lên tiếng nói:

- Mau đỡ y vào trong nhà, đặt nằm lên giường cho uống một liều thuốc cứu thương, nằm nghỉ ngơi trong chốc lát sẽ khỏi ngay.

Người coi lăng liền ẵm ông già đó vào bên trong.

Mai Nhi giả bộ là mệnh phụ nên vẫn ở trong nhà không hề bước chân ra ngoài để xem.

Nhân lúc người coi lăng đi lấy nước gừng, ông già lái xe vội cho Lạc Dương hay Chu Luân vừa bị bắt.

Lạc Dương nghe qua xong, liền biến sắc mặt gật đầu rồi quay người đi ra bàn với Mai Nhi.

Một lát sau người canh lăng vào, Lạc Dương liền sau y dẫn mình đi tuần thị Chu lăng và còn nói rằng:

- Tiện nội không tiện đi, xin ở lại đây với Tôn phu nhân, chúng ta đi xem một lượt càng nhanh bao nhiêu càng hay bấy nhiêu.

Người coi lăng thấy chàng rất oai vệ, không dám trái lệnh chỉ kêu khổ thầm và vái chào đáp:

- Vâng, hạ quan xin tuân lệnh dẫn thượng quan đi.

Thế rồi một trước một sau, hai người đều đi ra ngoài cửa.

Diện tích của Chu lăng khá rộng, nơi chính giữa là lăng Văn Vương, phía bắc là lăng Võ Vương, phía đông là mộ của Chu Công ng, Lỗ Công Bá Cầm, Thái Công Vọng, phía tây là mộ của Cung Vương, lại gọi là Văn Võ lăng.

Trước kia Văn Võ lăng vẫn có tiếng là sạch sẽ, cây cối um tùm và rất hùng vĩ.

Lạc Dương đi xem từng ngôi lăng một, ngôi nào nên sửa chữa, ngôi nào nên kiến trúc lại, người canh gác vâng dạ.

Khi đi tới mộ Thái Công Vọng, người canh gác nhìn sắc trời nịnh nói:

- Chắc đại nhân đã đói rồi, hạ quan đã cho dọn sẵn một mâm cơm, những ngôi mộ này vì lâu năm không tu sửa nên đã cũ nát nhiều lắm, mời đại nhân hãy về trên nhà nghỉ ngơi.

Lạc Dương lắc đầu mỉm cười đáp:

- Lần này bổn quan đến đây chỉ vì chiêm ngưỡng các ngôi mộ cổ mà tới, Chu lăng khí tượng hùng vĩ rất đáng khảo sát, thế nào bổn chức cũng phải xem cho hết đã.

Tên canh gác ngấm ngầm kêu khổ. Lúc ấy trong rừng bỗng có một ông già tay cầm gậy râu tóc bạc phơ mỉm cười bước vội.

Người canh gác vừa trông thấy ông già ấy liền giới thiệu với Lạc Dương rằng:

- Ông già này là Thái Bạch Dật Sĩ, là người bác học kim cổ lại giỏi về địa lý, ông ta bảo địa lý của lăng này tuyệt đẹp, đại nhân muốn xem hết thì nhờ ông ta dẫn đường cho! Lạc Dương vui vẻ nhận lời. Thế rồi cả ba cùng đi tới ph n Thái Công mộ.

Sự thực Lạc Dương đã biết ông già này là người của người bịt mặt sai tới. Dụng ý của y không ngoài hai điểm: Trước hết là dò xét lai lịch của mình, hai là nếu không do ông già ấy dẫn đường sợ mình đi vào chỗ nguy hiểm.

Quả nhiên ông già ấy vừa đi vừa chỉ điểm, mồm thao thao bất tuyệt nói không ngớt.

Lạc Dương mỉm cười lắng nghe, một mặt để ý những cảnh vật ở gần Thái Công mộ, chàng không đi lên trên đường lát đá ở bên cạnh mộ mà chỉ đi trên bãi cỏ thôi.

Bỗng nhiên chàng giẫm phải một vật gì hơi cứng và thấy hơi đau, liền ngẩn người ra rồi vội cúi đầu xuống nhặt.

Thì ra đó là một trái thủy tinh màu tía, hình bát giác, trong suốt dưới ánh sáng mặt trời có màu tía tỏa ra làm lóe cả mắt, chàng cả kinh biết vật này là của Triệu Tinh. Xem như vậy Triệu Tinh các người chắc trúng phải mai phục và bị bắt giữ rồi cho nên y mới cố ý dứt vật này xuống để cho người của bên y tới mà hay biết.

Xem như vậy, người bịt mặt thể nào cũng có liên can với anh em họ Cao, và Phẩm Nhi chắc là bị giam giữ ở một nơi gần đây.

Lúc ấy Lạc Dương tỏ vẻ kinh ngạc và hỏi:

- Vật này có phải là di vật ở trong mộ không? Chắc có người đến lấy trộm vật cổ rồi lỡ tay để rớt ở nơi đây cũng nên? Người canh gác mặt biến sắc vội đáp:

- Hạ quan trông nom ở đây rất cẩn thận, mười mấy năm nay không hề có một tên trộm cắp nào xuất hiện cả, chắc vật này không phải là vật ở trong mộ đâu! Ông già chạy lại xem rồi xen lời nói:

- Vật này có lẽ là tao nhân mặc khách nào tới đây du ngoạn đánh rớt cũng nên.

Lạc Dương vẫn cầm trái thủy tinh đó ở trong tay và vừa đi vừa nói chuyện sự hưng suy của Đông Tây châu trong tám trăm năm liền, nhưng đi đến đâu chàng đều để ý nhìn tới đó.

Chàng là người rất thông minh, đôi mắt lại sắc bén, chàng đã nhận ra xung quanh năm dặm vuông tròn của ngôi mộ Thái Công Vọng này đã có bài trí Tiên Thiên Bát Trận. Ông già chống gậy dẫn chàng đi qua những con đường đó đều là cửa sinh, thấy vậy chàng thở dài một tiếng và đoán biết tương lai khó khăn lắm. Nguy sợ cũng không phải là ít.

Từ trước tới sau, chàng chưa phát hiện một vật gì khả nghi của Ngọc Trân với Ánh Hà để lại cả.

Đột nhiên chàng bỗng nghĩ ra một kế, liền mỉm cười nói với ông già dẫn đường rằng:

- Tại hạ đã mỏi mệt rồi, muốn trở về quán xá với lão trượng vừa đi vừa chuyện trò với lão trượng, tại hạ thụ ích rất nhiều hơn là mười năm đọc sách! Và Trần đại nhân đã sửa soạn một mâm cơm thiết đãi tại hạ rồi vậy mời lão trượng tới đó xơi một chén rượu với tại hạ để được lãnh giáo thêm! Chẳng hay lão trượng nghĩ sao? Ông già nọ đang định từ chối thì Lạc Dương đã giơ tay ra cắp lấy nách y ân cần khuyên mời.

Y càng kinh hãi thêm vì thấy tay của Lạc Dương chỉ nắm xuống một phân là trúng ngay tử huyệt của y rồi nên y kinh hoảng đến toát mồ hôi lạnh ra nhưng lúc ấy y không tiến để lộ thân phận của mình ra cho Lạc Dương biết nên y mỉm cười đáp:

- Nếu vậy lão phu xin tuân lệnh, lão phu hãy còn đi được không dám phiền đại nhân đỡ đần như vậy! Lạc Dương cả cười vội thu tay lại ngay. Ông già vừa trút được gánh nặng, thở nhẹ ngầm một cái.

Ba người cùng quay mình đi luôn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.