Trên một cây bách cổ thụ cách đó chừng hai mươi trượng, Ánh Hà đang ôm chặt lất Ngọc Trân vì lúc ấy Ngọc Trân đang ngủ say, nàng không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài cả.
Thì ra từ khi Ánh Hà thấy Ngọc Trân bỗng mê man, mồ hôi lạnh toát ra như mưa hoảng sợ vô cùng, định cõng nàng ta đi nhưng sợ đi không thoát, định để nàng ta ở lại trên cây rồi một mình về khách điếm trước nhưng lại không yên tâm. Vì nàng sợ nhỡ Ngọc Trân lọt vào tay kẻ địch thì hậu quả không thể lường được, thật khó xử hết sức.
Nàng nắm tay Ngọc Trân bắt mạch thử xem, liền hoảng sợ đến biến sắc mặt vì thấy lục mạch của Ngọc Trân tán loạn, chân khí chạy ngược, nếu không cấp tốc chữa ngay thế nào cũng nghịch huyết công tâm mà chết chứ không sai.
Nàng vội dùng bàn tay dí vào Mệnh Môn huyệt của Ngọc Trân và dùng chân khí của mình mà dồn vào cho đối phương, trợ giúp cho khí huyết của nàng nọ chạy trở về chủ mạch.
Nửa giờ sau nàng đã cảm thấy khí huyết của Ngọc Trân đã chạy xuôi. Lục mạch hòa thuận, sắc mặt hồng hào dần, nhưng vẫn chưa thấy tỉnh táo.
Nàng tiêu hao gần hết chân lực để cứu chữa Ngọc Trân, vì vậy người nàng mỏi mệt và uể oải khôn tả, hai mắt nặng chình chịch rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Ngọc Trân thức tỉnh trước, thấy mình nằm ở trong lòng Ánh Hà mà Ánh Hà lại đang ngủ say chưa tỉnh. Nàng không dám động đậy, chỉ nằm yên mà nghĩ ngợi chuyện xưa thôi.
Nàng nghĩ tới mình giở Câu Hồn Nhiếp Phách Ma Pháp ra xong, liền cảm thấy người mê man bất tỉnh, nàng lại đưa mắt nhìn Ánh Hà, thấy sắc mặt của nàng ta vẫn nhợt nhạt liền giật mình kinh hãi, bụng dạ bảo rằng: "Sao sắc mặt của Hà tỷ lại tái mét thế này?" Nàng nghĩ đi nghĩ lại không hiểu tại sao cả. Vội khẽ gọi Ánh Hà rằng:
- Ánh Hà tỷ tỉnh dậy đi! Nàng đẩy mấy cái Ánh Hà mới mở mắt ra nhìn, thấy sắc mặt của nàng đã như thường liền cười và nói rằng:
- Trân muội! Vừa rồi muội làm tỷ hoảng sợ suýt tí nữa thì mất hết hồn vía.
Nói xong, nàng kể lại chuyện cứu chữa như thế nào cho Ngọc Trân nghe.
Lúc này Ngọc Trân mới biết tính mạng của mình là nhờ Ánh Hà cứu cho nên nàng vội cám ơn, rồi nàng nhìn xuống bên dưới và hỏi:
- Hà tỷ! Chúng ta mau rời khỏi đây thì hơn! Ánh Hà đáp:
- Tỷ cũng muốn lắm! Thế rồi hai người đứng dậy nhưng cả hai đều cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, mình mẩy uể oải, liền nhìn nhau gượng cười rồi cũng tung mình nhảy xuống nhanh như chim cắt vậy.
Ánh Hà quay đầu lại nhìn và bảo Ngọc Trân rằng:
- Đi thôi! Nhưng trong bóng tối bỗng có một giọng người rất rùng rợn vọng ra:
- Đến thì dễ chứ đi thì khó lắm! Biết điều thì hai cô nên thúc thủ chịu trói đi.
Tiếng nói đó vừa dứt thì có một cái bóng đen trong bóng tối lướt ra.
Hai nàng đưa mắt nhìn thấy người đó vận võ phục, đầu sói trán nhọn, lẹm cằm, hai tai rất lớn, tuổi ngoài sáu mươi, đôi mắt vừa nhỏ vừa hung ác, trong áo từ dưới ngực trở xuống gi u những vật gì ở bên trong nên trông phồng lên rất khó coi.
Ngọc Trân cười nhạt đáp:
- Liệu ngươi có đủ tài giữ hai cô nương này ở lại không? Ánh Hà nhìn Ngọc Trân vừa cười vừa nói:
- Hiện giờ trong võ lâm có nhiều người rất hay tự phụ, cứ tưởng mấy miếng võ quèn của mình là vô địch thiên hạ và đi đâu cũng khoe khoang là mình tài giỏi và lợi hại lắm, hiền muội bảo có bực mình không? Ngọc Trân cười khanh khách đáp:
- Đúng thế, lại còn có những kẻ áo đã phai màu rồi tự nhận là tiền bối của giang hồ và cho mình giỏi không thể tưởng tượng được, mười tám ban võ nghệ, ban nào cũng thông thuộc hết. Nhưng sự thực chúng chỉ là hổ giấy thôi, chỉ cần khẽ búng một cái thôi là thủng liền! Ánh Hà lại hỏi tiếp:
- Hiền muội thử xem đánh mấy miếng thì giải quyết xong lão tặc này?
- Ba thế là cùng!
- Từ khi hiền muội luyện thành môn tuyệt kỹ này đến giờ chưa hề sử dụng bao giờ, ngày hôm nay hiền muội thử đem ra thử xem nhưng tiếc thay đối thủ quá tầm thường nên ngu tỷ chắc trận đấu này cũng tầm thường lắm.
Hai nàng kẻ xướng người họa không coi ông già nọ vào đâu hết. Ông già ấy tức đến mặt đỏ bừng, mắt lộ hung quang, cười khì khì mấy tiếng rồi đỡ lời:
- Hai con tiện tỳ này không biết sống chết là gì, lão phu Đường Tam Điệp xưa nay không hề giết đàn bà trẻ con bao giờ nhưng ngày hôm nay đành phải phá lệ một phen.
Hai nàng nọ nghe đối phương nói xong mới biết y là một tên hung ác khét tiếng và ám khí ác độc của y đã luyện tới mức xuất thần nhập hóa, vì vậy cả hai đều kinh thầm.
Ánh Hà vội kêu ối chà một tiếng và nói tiếp:
- Hiền muội, chúng ta phải cẩn thận lắm mới được, nghe nói trong người của tên này có nhiều xương gà vụn, cẳng cây nát, chúng ta đừng nên làm rách áo của y.
Lúc ấy trong bóng tối lại có tam tên mặc võ trang, áo đen lần lượt nhảy ra bao vây hai nàng vào giữa.
Một tên trong bọn rỉ tai nói thầm với Tam Điệp mấy câu.
Tam Điệp nghe nói liền ngơ ngác.
Ngọc Trân đột nhiên rút nhanh kiếm ở trên vai ra giở thế Hóa Thụ Ngân Hoa (cây lửa hóa bạc). Mọi người chỉ thấy hàng vạn bông hoa bạc và sao sàng bay tung tóe và có tiếng kêu veo veo làm đinh cả tai, đó là một thế trong Ca Diệp Kiếm Phổ, oai lực tuyệt luân.
Ngọc Trân ra tay rất nhanh mà lại tấn công một cách qua đột ngột khiến đối phương trong lúc không kịp đề phòng nên đã có hai người bị đâm thủng ngực, máu tuôn như suối và chỉ rú lên một tiếng đã ngã lăn ra đất chết.
Ánh Hà rút kiếm ra tấn công luôn.
Bọn Tam Điệp đều là cao thủ trên giang hồ, ai nấy vội rút khí giới ra phản công lại.
Hai nàng song kiếm hợp bích vốn dĩ kiếm pháp của họ đã uy lực vô cùng và cũng là kiếm pháp khoáng tuyệt trong võ lâm nên muốn đánh bại biển người này không khó khăn gì hết, nhưng hai nàng đã quên chân lực của mình đã hao hụt rất nhiều nên không sao vận dụng kiếm pháp theo ý muốn của mình được.
Lúc đầu hai nàng còn chưa cảm thấy, sau càng càng thấy người như bị đè nặng, khí huyết rạo rực, tay chân uể oải, lúc ấy hai nàng mới giật mình kinh hãi thầm.
Tam Điệp đã biết hai nàng đuối sức, liền cười nhạt một tiếng và nói:
- Các vị cứ giở toàn lực ra tấn công đi, thế nào cũng phải bắt sống hai con tiện tỳ này, đừng để cho chúng chạy thoát! Thế là mấy người cùng ra tay tấn công tới tấp.
Ngọc Trân thấy vậy bụng bảo dạ rằng: "Nếu bị chúng bắt sống thì thà chết còn hơn! Chứ khi nào lại chịu để cho chúng làm nhục?" Nghĩ đoạn, nàng nghiến răng mím môi tấn công luôn ba thế thật lợi hại, một ông già gầy gò bé nhỏ chưa kịp nhảy ra sau tránh né đã bị nàng ta đâm thủng ngực, rú lên một tiếng rất thảm khốc, ngửa người ra, máu phun như mưa.
Ngờ đâu Ngọc Trân dùng sức quá mạnh tấn công xong ba thế kiếm đó đã thấy cổ họng ngọt ngào, người run lẩy bẩy, không sao gượng được, liền hộc máu tươi ra ngay.
Ánh Hà thấy vậy cả kinh thất sắc nhưng nàng cũng mỏi mệt đến tay chân bủn rủn, chính tự mình cũng không sao giữ nổi, huống hồ là cứu người, nhưng nàng cũng gượng tấn công luôn ba thế một lúc để che chở cho Ngọc Trân.
Tam Điệp thấy vậy cười khỉnh nói:
- Hai con nhỏ kia, đừng cố gượng như thế nữa làm chi? Thúc thủ chịu trói thì còn mong sống sót.
Nói xong y tiến lên giơ tay trái ra, từ từ dồn chân lực và cương khí ra.
Phía sau mộ bỗng có một thiếu nữ mặc áo đen bịt mặt bước ra với giọng thánh thót quát bảo:
- Tam Điệp, không được đả thương họ! Ánh Hà đã thấy áp lực của địch nặng khôn tả, mấy môn khí giới của địch cũng nhanh như chớp tấn công tới một lúc, nàng bụng bảo dạ rằng: "Phen này ta chết mất!" Tam Điệp nghe nói vội thu chưởng lực lại, lúc ấy bỗng có một cái bóng đen ở trên không giáng xuống, hai tay áo phất ra một luồng cuồng phong mạnh khôn tả.
Tam Điệp các người chỉ cảm thấy sức mạnh đó như một khoảng núi đẩy xuống, khiến chúng phải lui về phía sau ba bước, khí huyết rạo rực, tên nào tên nấy đều hoảng sợ mặt biến sắc.
Cái bóng đen kia thừa thế liền cắp Ngọc Trân và Ánh Hà vào nách, hai chân cùng nhún nhảy một cái, như một con rồng thăng thiên, nhảy lên trên cao bảy tám thước và phi thân vào trong bụi cây, biến mất.
Người đó xuất hiện một cách đột ngột và đi cũng quá nhanh, hai tay cắp hai người như thế mà thân pháp vẫn còn đi nhanh như điện chớp, chỉ thoáng cái đã biệt tích ngay.
Bọn Tam Điệp thấy vậy, quát lớn một tiếng rồi lần lượt đuổi theo luôn.
Thiếu nữ bịt mặt hơi kinh ngạc một chút, nhưng nàng đứng suy nghĩ một lát đã nghĩ ra được một kế, vội đuổi theo ngay.