Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 475 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Hai thanh bảo kiếm đó là Cự Khuyết và Thanh Hồng có từ hồi Xuân Thu nên hai thanh kiếm rút ra khỏi bao, căn phòng đó liền sáng tỏ như ban ngày vậy.

Bên ngoài có hai đôi mắt thèm thuồng cứ nhìn chòng chọc vào trong phòng không chớp, lòng ngứa ngáy chỉ muốn phá cửa vào cướp thanh kiếm đó mới hả dạ. Nhưng chúng lại sợ đôi kiếm ấy sắc bén, cho nên cố nén lửa giận, để tùy cơ lấy trộm sau.

Ông già rút kiếm ra xem, đắc chí cười ha hả, rồi lại cắm kiếm vào trong bao trịnh trọng nói tiếp:

- Sáng sớm mai, chúng ta phải mau trở về nhà để mua ruộng tạo nhà phong đao quy ẩn, từ nay trở đi, chúng ta không phải sống cuộc sống mạo hiểm như trước nữa.

Ông già thứ hai vừa cười vừa đáp:

- Đệ nghĩ như vậy từ lâu rồi, nhưng khốn nỗi làm ăn suốt đời mà không dư dật đồng nào, nếu rửa tay không đi ăn trộm nữa thì vợ con mình lấy gì mà ăn.

Hai người mừng rỡ vui vẻ, ăn nhậu. Cả hai ăn nhậu hơn tiếng đồng hồ mới xong, khiến đôi thanh niên núp bên ngoài nóng lòng sốt ruột vô cùng.

Lúc ấy, Khấu Nguyên cũng tới nơi, chỉ đợi chờ hai ông già nọ say sưa và vào lấy trộm hai thanh bảo kiếm ấy thôi.

Quả nhiên giây phút sau hai ông già đó đã loạng choạng tắt đèn lên giường ngủ, chỉ giây phút sau tiếng ngáy vang động cả phòng.

Khấu Nguyên vội móc túi lấy một con tiên hạc bằng đồng ra, trong đó có mê hồn hương. Y kê mồm con hạc vào khe cửa, rồi ngậm đuôi nó từ từ khẽ thổi hơi khói vào bên trong.

Một lát sau, tiếng ngáy ở trong phòng yên dần, hiển nhiên hai người đã ngủ say như chết rồi. Thiếu niên áo trắng khẽ nói với Khấu Nguyên rằng:

- Chắc chúng ngủ say rồi, nhưng cái trò dùng mê hồn hương này không được chính đại cho lắm.

Khấu Nguyên khẽ cười và đáp:

- Đó gọi là dùng nghề của người ấy mà trị người ấy, chúng đều là trộm cướp hạ ngũ môn, bây giờ chúng ta dùng những trò hạ ngũ môn này đối phó chúng, không ai chê cười chúng ta hết, để lão phu vào lấy kiếm đó cho.

Thiếu niên áo trắng gật đầu nói tiếp:

- Nhưng Khấu lão sư đừng có giết chết họ nhé, vì giết chết họ sẽ làm to chuyện ra.

Chúng ta chỉ lấy song kiếm của họ thôi, dù họ thức tỉnh có biết mà cũng không dám kêu la.

Khấu Nguyên đáp:

- Được rồi, lão biết lắm.

Nói xong, y rút một con dao găm ra khẽ nạy cánh cửa sổ lên, rồi chui tay vào bên trong nhanh vô cùng.

Y vào tới nơi thấy hai người nằm ngửa trên giường, mồm sùi bọt mép, ngủ say như chết, hai thanh bảo kiếm để bên cạnh.

Khấu Nguyên mừng rỡ vô cùng, rón rén đi đến gần, cầm hai thanh bảo kiếm lên mà hai người nọ không hay gì cả, biết thuốc mê của y đã thấm, phải đến trời sáng tỏ, hai người đó mới tỉnh được.

Thiếu niên áo trắng ở bên ngoài nóng lòng sốt ruột vội gọi:

- Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ các người đã xuất hiện ngoài cửa điếm rồi, Khấu lão sư mau ra đi.

Khấu Nguyên nghe gọi, vội nhảy ra cửa sổ bên ngoài, chân chưa xuống tới đất đã vội hỏi:

- Có thật không? Thiếu niên áo trắng đáp:

- Vừa rồi chòi canh ngầm của chúng ngoài điện cho hay, sao lại không thật.

Khấu Nguyên cười nhạt nói tiếp:

- Có hai thanh bảo kiếm này rồi, còn sợ gì bọn chuột nhắt ấy nữa.

Nói xong, trao thanh kiếm cho thiếu niên áo trắng.

Thiếu niên ấy đỡ lấy và nói tiếp:

- Đã được song kiếm này, chúng ta phải nên về núi trả lời ngay mới phải, bằng không còn ở lại đây, nhỡ bị người khác cướp mất thì sao, chúng ta cũng biết người Chưởng môn nghiêm khắc lắm. Bây giờ chúng ta nhường nhịn họ một chút không phải là hèn kém, sau này sẽ có dịp bắt hết chúng. Chúng ta cứ rút lui ngay thì hơn.

Thế rồi cả ba quay trở về phòng, gọi các đồng đảng đi về Nga Mi ngay.

Lạc Dương với Đức Luân giả dạng làm hai người ăn trộm thấy chúng đã đi rồi, liền mỉm cười.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.