Nhân lúc Lạc Dương nhìn theo Phụng Anh không đề phòng Thiên Đức liền múa kiếm xông lại đâm vào ngực chàng. Tới khi Lạc Dương hay biết thì kiếm sắp đụng tới người rồi, chàng vội ngã ngửa người nằm lăn ra đất.
Thiên Đức thấy thế kiếm đó của mình đâm hụt. Lạc Dương lại bắn người lên giơ hai ngón tay ra điểm vào yếu huyệt của y, thế võ của chàng nhanh nhẹn và kỳ ảo khôn tả. Vì nể mặt Phụng Anh không muốn ra tay ác độc nên chàng không nhấn sức.
Thiên Đức không sao tránh né được, vì y có ngờ đâu Lạc Dương phản công nhanh như vậy, ngực y đã bỏ trống, dù y có miễn cưỡng chống đỡ được cũng cảm thấy ngón tay đối phương sắc như đao đâm vào ngực mình đau khôn tả. Y chỉ kêu hự một tiếng lùi lại phía sau năm bước, mặt biến sắc và tỏ vẻ oán độc vô cùng.
Lạc Dương thấy vậy thở dài một tiếng và nói:
- Hà tất Cao huynh trở mặt như thế, nếu huynh hợp tác với đệ thì cả hai đều có lợi, chứ đối địch với phái Đại Lượng sức của một mình Cao huynh làm không nổi đâu.
Thiên Đức sát khí đằng đằng nhìn thẳng vào Lạc Dương, rồi bỗng giơ thanh kiếm lên rồi bỗng giậm chân một cái xông lại tấn công luôn.
Lạc Dương liền lớn tiếng kêu gọi:
- Cao... Cao huynh...
Chàng nói tới đó đã đi mất dạng, dù Thiên Đức có nghe thấy cũng không bao giờ chịu thay lòng đổi dạ cả? Lạc Dương thấy vậy rầu rĩ vô cùng, rồi nghĩ lại chuyện xưa và chuyện tương lai, chàng thấy trên giang hồ tai kiếp trùng trùng không biết đến bao giờ mới hết, những người hung ác như vậy bao giờ mới bớt nóng nảy? Chàng cảm xúc vô cùng, đầu óc bối rối không yên chút nào.
Trong lăng mộ, chàng nhìn thấy những bia đổ, tượng gãy cây cỏ um tùm lại càng nghĩ đến chuyện xưa mà càng rầu rĩ thêm. Đang lúc ấy, chàng bỗng nghe thấy bên tai có tiếng cười lanh lảnh, vội quay đầu lại nhìn, thì ra là Phụng Anh. Nàng đang nhìn chàng nhếch mép vẻ mặt rất đáng yêu. Đồng thời, chàng còn thấy Chu Luân đứng cách mình hơn trượng, chàng cả mừng vội chạy lại nắm hay tay Chu Luân hỏi thăm.
Chu Luân thấy vậy cảm động vô cùng, Phụng Anh liền lên tiếng nói:
- Tiện thiếp đã thả Thiếu sơn chủ và các người của phái Lư Sơn rồi, trước khi đi mọi người có nhờ tiện thiếp hỏi thăm lang quân đấy.
Lạc Dương lại hỏi:
- Họ đi đâu thế? Phụng Anh lắc đầu đáp:
- Điều này tiện thiếp không biết.
Nói xong, nàng sực nghĩ ra một việc gì, vội hỏi chàng tiếp:
- Gia huynh đi đâu thế? Lạc Dương thở dài một tiếng, rồi nói:
- Lệnh huynh ương ngạnh lắm, anh ta giận dữ bỏ đi rồi, tha hồ khuyên bảo thế nào anh ấy cũng không chịu sửa đổi tính nết.
Phụng Anh rầu rĩ hỏi tiếp:
- Phen này gia huynh đi lại không biết gây nên bao nhiêu tai họa? Lạc Dương cũng rầu rĩ theo nhưng không nói với nàng gì hết. Phụng Anh liền giậm chân một cái, nũng nịu và hờn giận nói tiếp:
- Dù sao đại ca cũng phải nghĩ cách để cứu vãn chứ! Lạc Dương mặt đỏ bừng ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Bây giờ đành chỉ có nhờ đến tai mắt của đệ tử Cái Bang thôi.
Nói xong, chàng rú lên một tiếng thật dài rồi bỗng cao bỗng thấp, tiếng rú của chàng cao vút vọng đi thật xa.
Một lát sau đã có hai ông già đi tới cung kính vái chào chàng.
Lạc Dương khẽ dặn hai người ăn mày ấy vài câu. Hai người nọ lại cung kính vái chào một cái mới quay mình đi luôn.
Lạc Dương rỉ tai Chu Luân khẽ nói vài câu, nhưng chàng biết đàn bà rất hẹp lượng, nếu Tố Lan biết mình đã lấy Phụng Anh rồi thế nào cũng nổi ghen rồi hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được nên chàng bảo Chu Luân đi Lư Toàn Cốc nói rõ nguyên nhân cho Tố Lan hay để nàng ta khỏi hiểu nhầm mà nổi ghen, tất nhiên không riêng gì việc đó, vì bây giờ sự thể đã thay dổi như vậy, kế hoạch của chàng đã định với Trần Bách Thành cũng phải thay đổi nốt nên chàng cũng nhờ Chu Luân nói cho Bách Thành rõ nữa. Nghe xong, Chu Luân mỉm cười đáp:
- Vâng, ngu huynh đi ngay nhưng còn hiện đệ với đệ muội thì bao giờ mới đi? Phụng Anh nghe thấy Chu Luân gọi mình là đệ muội thì hổ thẹn vô cùng, đưa mắt lườm Lạc Dương một cái rồi cúi đầu xuống không dám ngẩng mặt lên nữa.
Lạc Dương cũng hổ thẹn vội đáp:
- Khúc Tỉnh Bình nham hiểm độc ác lắm, nếu để cho y bày thành công A Tu La Trận thì cao thủ của võ lâm khó mà thoát chết, bây giờ y chỉ còn thiếu hai môn độc dược khó kiếm nhất là Kim Tiền Đào Hoa Độc Chướng với Ngũ Sắc Tằm Trùng, nên tiểu đệ định đi Miêu Cương một phen, yêu cầu Hắc Y Huyền Nữ Hân Huyền Vy lão tiền bối tặng cho thuốc giải trùng và đi cầu Mâu Sơn Nhị Độc xin thuốc giải Kim Tiền Đào Hoa Độc Chướng.
Chu Luân gật đầu nói tiếp:
- Nếu vậy hiền đệ đi ngay để sớm trở về.
Nói xong, y chắp tay chào Phụng Anh:
- Đệ muội cũng thận trọng giữ gìn sức khỏe nhé! Y vừa nói dứt đã quay người luôn.
Phụng Anh tỏ vẻ hờn giận và nũng nịu hỏi Lạc Dương rằng:
- Vừa rồi hai người rỉ tai nói thì thì thầm với nhau chuyện gì thế? Lạc Dương cười khì một tiếng ra vẻ huyền bí mà đáp rằng:
- Pháp thuật không thể truyền sang sáu tai được, nghĩa là chỉ có hai người biết với nhau thôi, còn hiền muội muốn biết rõ hãy nán lòng đợi chờ ít lâu đã.
Phụng Anh không làm gì được đành phải cùng Lạc Dương rời khỏi lăng Văn Võ.