Tỉnh Bình vội đứng dậy nói:
- Được, ngươi ra bảo ta sẽ ra nghênh đón.
Lạc Thiên vội hỏi:
- Cho phép tại hạ đi theo với.
Tỉnh Bình ngẫm nghĩ giây lát rồi gật đầu đáp:
- Cũng được, nhưng như thế hơi mất sĩ diện của lão sư một chút.
Đại hán áo gấm đã nhanh như điện chạy ra, Khúc Tỉnh Bình, Lạc Thiên lớn bước tiến thẳng vào trong rừng liễu.
Đi được một hồi lâu đã sắp ra khỏi rừng, hai người đã nghe thấy tiếng chưởng phong kêu vù, vù, tiếng giận dữ hò hét liên tiếp.
Tỉnh Bình mặt hơi biến sắc, vội chạy ra ngoài rừng liền thấy tám tên đại hán áo gấm vây đánh Ô Phùng. Trận đấu kịch liệt khôn tả.
Tám đại hán áo gấm đều là những tay cao thủ do Tỉnh Bình huấn luyện ra, võ công tinh kỳ và phối hợp rất chặt chẽ nên chúng đối địch với Ô Phùng mới cầm cự được lâu như vậy mà không bị thất bại.
Ô Phùng tức giận khôn tả, mặt lộ sát khí, ra tay toàn dùng những thế võ rất độc ác.
Vừa tới nơi, Tĩnh Bình đã vội quát lớn:
- Các người không được vô lễ như vậy, mau ngừng tay lại.
Tám tên đại hán vội nhảy về phía sau.
Tỉnh Bình mỉm cười, tiến lên chắp tay chào Ô Phùng và nói:
- Ô huynh, người lớn bao giờ cũng rộng lượng không chấp nhất những tiểu nhân. Xin huynh đừng giận dữ ra tay đánh chúng như vậy nữa, lát nữa đệ sẽ trừng trị chúng.
Ô Phùng trợn tròn xoe đôi mắt, mặt vẫn lộ sát khí, cười nhạt đáp:
- Được lắm! Thoạt tiên chúng ta hiệp nghị, người nào cũng không được giấu giếm người nào và phải thành thực tương tế, sao trong rừng liễu của huynh lại còn một chỗ bí ẩn không nói rõ cho đệ hay và còn dặn bảo bọn thuộc hạ cản trở không cho đệ vào nữa? Hừ hừ...
huynh chớ quên nọc độc của bò cạp trời vẫn còn trong người đấy! Tỉnh Bình nghe thấy Ô Phùng nói như vậy khó chịu khôn tả và trong lòng cũng rất tức giận nữa nhưng y là người rất thâm, tức giận như vậy mà không hề lộ ra ngoài mặt chút nào, liền mỉm cười đáp:
- Hà tất vì một chuyện nho nhỏ như vậy mà tổn thương mất hòa khí của hai ta, mong Ô huynh bỏ qúa cho.
Đột nhiên Lạc Thiên lên tiếng cười nhạt và xen lời nói:
- Thật là ngang tàng, kiêu ngạo vô cùng, núi Đại Lượng này khi nào dung thứ cho được những kẻ ngông cuồng như thế? Như thế có khác gì là phản khách vi chủ không? Ô Phùng nghe nói liền nổi giận và hỏi Tỉnh Bình rằng:
- Y là ai? Tỉnh Bình tủm tỉm cười đáp:
- Đây là vị minh đệ của tiểu đệ, đệ phái y đi Giang Nam mãi đến nay mới về tới.
Lạc Thiên đứng cạnh lạnh lùng nói tiếp:
- Bạn cũng đừng nên quên trong người cũng bị bắn trúng hai mươi bốn mũi Đoạt Hồn Trâm, nếu không phải Sơn chủ nhường nhịn thì có lẽ ngươi đã toi mạng từ lâu rồi.
Ô Phùng mặt biến sắc vội lướt tới trước mặt Lạc Thiên, quát bảo tiếp:
- Người không muốn sống chắc? Lạc Thiên không thèm nhìn y mà ngẩng mặt nhìn lên trên trời trông rất kiêu ngạo, cười nhạt một tiếng rồi đáp:
- Chưa chắc ngươi đã lấy được tính mạng của mỗ, nếu ra tay đấu với nhau, mỗ dám chắc chỉ mười hiệp là cùng mỗ thế nào cũng khiến Đoạt Hồn Trâm ở trong ngươi làm nguy liền. Hừ hừ... ngươi chỉ biết ở đây tác oai tác quái nhưng ngươi đâu có biết con gái cưng đang bị nhục nhã đau khổ như thế nào không? Ô Phùng lại càng biến sắc mặt thêm, ra tay nhanh như gió nhằm cách tay phải của Lạc Thiên chộp luôn nhưng thân hình của Lạc Thiên rất kỳ ảo, Ô Phùng yên chí đã chộp trúng nhưng y lại chộp hụt khiến y ngẩn người ra, mặt lại càng lộ sát khí thêm.
Tỉnh Bình thấy Lạc Thiên chế nhạo chửi đổng Ô Phùng như vậy thế nào cũng có dụng ý gì nên y cứ đứng ở một bên mỉm cười, không nói năng gì hết.
Lạc Thiên lại nói tiếp:
- Ngươi muốn thả bò cạp độc ra phải không, chỉ sợ không làm gì nổi ta thôi, nếu không tin ngươi cứ thả ra một con xem sao? Ô Phùng định chộp lấy Lạc Thiên để bắt y nói ra tung tích con gái cưng của mình cho mình hay, ngờ đâu thân pháp của đối phương rất kỳ ảo, y chộp không được, ngượng vô cùng liền nổi hung lên định thả bò cạp độc ra để đối phó. Không ngờ đối phương đã biết trước mà còn nói toạc ra như vậy khiến y cứ đứng ngẩn người ra không sao nói được nửa lời.
Tỉnh Bình đột nhiên mỉm cười vội xen lời nói:
- Hạ hiền đệ không nên như thế. Vì con gái cưng mất tích, Ô sơn chủ đã bị kích thích nhiều lắm nên tính nết mới thay đổi như vậy. Chắc hiền đệ cũng rõ tâm bệnh thì cần phải có tâm dược mới cứu chữa được, mong Hạ hiền đệ nên nói rõ cho Sơn chủ hay hiện giờ cô nương đang ở đâu? Ngu huynh đã hứa với ông ta rồi, trong ba tháng thể nào cũng tìm ra được tung tích con gái cưng của ông ta cho ông ta rồi.
Lạc Thiên đáp:
- Khi thuộc hạ đi qua Đồng Quan, vào nhà trọ trong khách sạn ngẫu nhiên nghe thấy người giang hồ nói chuyện. Họ nói đến con gái của Ô sơn chủ bị con trai của Thất Tinh Song Câu Bào Húc, bá chủ giới lục lâm ở Giang Nam là Bào Vĩnh Hoa bắt cóc, nếu quả là sự thật thì Bào Vĩnh Hoa có tiếng là Hoa Hoa Thái Tuế...
Y chưa nói dứt lời, Ô Phùng đã đổi sắc mặt, mặt y tái như gà bị cắt tiết, rồi khẽ hỏi Lạc Thiên rằng:
- Hạ lão sư! Tin này là thực hay hư? Lạc Thiên tỏ vẻ lạnh lùng nhìn y một cái rồi đáp:
- Tại hạ chỉ tai nghe thôi chứ mắt chưa được trông thấy và lúc ấy lại không biết Ô sơn chủ là bạn thân của Sơn chủ chúng tôi cho nên không để ý và cũng không biết lai lịch của hai người ở phòng kế bên là người như thế nào, cũng không biết chúng có đích mắt trông thấy hay không hay là chỉ phong thanh thôi nên tại hạ cũng không dám tin lời nói ấy là thực hay hư.
Ô Phùng vội nói tiếp:
- Hiện giờ cha con Bào Húc ở đâu, chắc Hạ lão sư phải biết?
- Cha con y tiếng tăm lừng lẫy Giang Nam, xưng hùng xưng bá một phương. Ô sơn chủ cứ đến chùa Kim Sơn hỏi thăm là biết liền.
- Ô mỗ phải đi ngay mới được! Chỉ bốn mươi ngày là cùng, thể nào cũng về tới đây được! Nói xong, y quay mình đi luôn nhanh như gió, nháy mắt đã mất dạng liền.
Tĩnh Bình chờ Ô Phùng đi khỏi, giơ tay lên phất một cái, tám đại hán áo gấm đã vội lùi ra ngoài và mới dừng chân lại, rồi y mỉm cười hỏi Lạc Thiên rằng:
- Hạ lão sư, tin Ô cô nương là thực hay hư thế? Lạc Thiên khẽ cười một tiếng rồi đáp:
- Tất nhiên là việc giả dối rồi.
Tỉnh Bình ngẩn người ra giây lát rồi nói tiếp:
- Nếu vậy khi Ô Phùng về núi thể nào mà chả tới đây thí mạng với lão phu? Lạc Thiên nghe Tỉnh Bình nói xong, cười ha hả rồi đáp:
- Sơn chủ thật là thông minh suốt đời mà ngớ ngẩn nhất thời, kế của tại hạ nói cho Sơn chủ hay hồi nãy là phải lấy con gái của y ra làm mồi mới được.
Tiếp theo đó y liền nói rõ kế hoạch cho Tỉnh Bình hay.
Tĩnh Bình nghe xong mừng rỡ vô cùng, vội vẫy tay gọi tám đại hán kia lại rồi cùng Lạc Thiên trở về khách sảnh, sau khi ngồi xuống Lạc Thiên liền nói rằng:
- Xin cho phép tại hạ hãy tránh mặt đã.
Tỉnh Bình gọi tiểu đồng dẫn Lạc Thiên vào mật thất nghỉ ngơi rồi bảo một đại hán rằng:
- Ngươi mau đi điều tra xem Ô Phùng đem theo mấy người? Y lại dặn một tên đại hán khác rằng:
- Ngươi mau đi triệu Trà Độ, Mông Kỳ hai người đến đây gặp ta mau lên! Hai tên đại hán ấy vâng lời đi ngay.
Tĩnh Bình lại gọi sáu tên đại hán nọ tới mà dặn rằng:
- Các ngươi sáu người đi điều tra xem Ô Phùng để lại bao nhiêu người ở trên núi? Và nghiêm nghị mật giám thị nhất cử nhất động của chúng, hàng ngày phải về báo cáo cho ta biết rõ tình hình.
Sáu người vâng lời quay mình đi luôn.
Chờ các người đi khỏi, tỉnh Bình mới quay về mật thất gặp Lạc Thiên.
Lạc Thiên lại nhắc nhở đến chuyện cũ, bảo mình vô ý gây thị phi võ lâm vào người nên muốn đi Nam Hải du ngoạn một phen để tránh né.
Lúc này Tỉnh Bình rất tin cậy Lạc Thiên, khi nào lại để cho y đi như thế, cố hết sức giữ y lại.
Lạc Thiên vừa cười vừa nói:
- Sơn chủ cứ theo kế hoạch của tại hạ mà làm, thế nào cũng diệt được Ô Phùng, tại hạ có ở đây cũng bằng thừa, Sơn chủ khỏi phải miễn cưỡng giữ tại hạ ở lại đây nữa.
Tỉnh Bình nghe nói thở dài một tiếng hỏi tiếp:
- Thủ hạ của lão phu hầu hết đều là những người có võ công trác tuyệt, bảo chúng đi đánh trận giết người thì dư sức nhưng không có một người nào có mưu kế cả. Đã lâu lão phu muốn nhân lúc này nghiên cứu một môn tuyệt học nhưng phải một thời gian khá lâu mới thành công. Nếu không có người thay thế điều khiển hộ lão phu thì lão phu yên tâm làm sao mà nghiên cứu môn võ học đó được nên từ đó đến nay lão phu vẫn chưa toại nguyện.
Khỏi cần nói rõ Lạc Thiên cũng biết Tỉnh Bình muốn giữ mình ở lại đại diện ngôi Sơn chủ hộ, y liền nghiêm nghị đáp:
- Thịnh tình của Sơn chủ tại hạ rất cám ơn nhưng có hai việc này khiến tại hạ không thể ở lại được để khỏi lỡ mất đại sự của Sơn chủ đi.
- Hai việc gì thế?
- Trước hết cứ theo thực tế mà nói, tại hạ là một kẻ vô danh trong võ lâm, Sơn chủ giao phó cho trọng trách như vậy chỉ sợ thủ hạ của Sơn chủ không chịu phục, không nghe lời tại hạ. Nhỡ bổn sơn có động loạn gì, tại hạ làm sao mà chống chế nổi? Như vậy chả lỡ hết việc lớn của Sơn chủ là gì? Tỉnh Bình mỉm cười hỏi tiếp:
- Thế còn điều thứ hai?
- Tại hạ không biết một tí gì về sự bố trí của bổn sơn cả, như vậy tại hạ làm sao mà thay mặt cho Sơn chủ được? Tục ngữ có câu "Biết người biết ta, bách chiến bách thắng." Nói tới đó y tỏ vẻ hổ thẹn và nói tiếp:
- Tại hạ thân như bèo bọt, trôi dạt đây đó đã hơn ba mươi năm trời, tự do tự tại đã quen đi rồi, nhất đáng bị bó buộc, tại hạ chịu sao nổi? Mong Sơn chủ lượng thứ cho tại hạ.
Tỉnh Bình cả cười đáp:
- Lão tưởng là chuyện quan trọng hay lớn lao gì, không ngờ chỉ là chuện ấy, chuyện ấy dễ giải quyết lắm. Lão phu sẽ giao Diêm Vương Lệnh cho hiền đệ, nếu ai không nghe lời hiền đệ, lập tức áp giải tới Hình Đường mà trừng trị. Còn điểm thứ hai còn dễ nữa, ngày mai lão sẽ đưa hiền đệ đi xem cơ quan và bố trí của bổn sơn.
- Xin Sơn chủ cho phép tại hạ suy nghĩ kỹ đã.
Tỉnh Bình chưa kịp trả lời, bỗng có một thằng nhỏ áo xanh chạy vào thưa rằng:
- Trà, Mông hai người đã tới. Hiện đang ở trong đại sảnh đợi chờ Sơn chủ.
Tỉnh Bình liền nói với Lạc Thiên rằng:
- Lão có việc phải ra ngoài giây lát, mong hiền đệ hãy nghĩ kỹ đi, đừng để cho lão thất vọng! Nói xong y cùng tiểu đồng đi luôn.
Lạc Thiên không nhận lời ngay là muốn để cho Tỉnh Bình khỏi nghi ngờ.
Y cũng biết Tỉnh Bình là người giảo hoạt lắm, chỉ sơ xuất một tí là mang họa diệt thân ngay.
Độ một tiếng đồng hồ sau, Tỉnh Bình đã quay trở về mật thất hỏi Lạc Thiên rằng:
- Hạ hiền đệ đã nghĩ kỹ chưa? Lạc Thiên thở dài một tiếng rồi đáp:
- Sơn chủ thịnh tình như vậy, tại hạ đành phải miễn cưỡng nhận lời nhưng tại hạ xin nói trước là hễ hợp thì ở, còn không thì tại hạ sẽ rút lui ngay.
Tỉnh Bình cả mừng vội nói tiếp:
- Lão sẽ ra lệnh cho các thủ hạ trọng yếu hay để chúng đến đây yết kiến hiền đệ! Lạc Thiên mừng rỡ thầm!