Lạc Dương đọc xong lá thư đó, nước mắt giàn giụa, bỗng nghe thấy Tố Lan ở ngoài cửa kêu gọi:
- Dương đệ...
Chàng vội lấy áo chùi nước mắt, Tố Lan nhanh nhẹn bước vào, thấy vậy ngạc nhiên hỏi:
- Dương đệ, tại sao lại khóc thế? Không thể nào giấu giếm được nữa, Lạc Dương đưa lá thư của sư phụ cho nàng xem, tỏ vẻ hổ thẹn, gượng cười và nói:
- Tiểu đệ có khóc đâu? Đó là tiểu đệ cảm động quá mà ứa nước mắt ra đấy chứ.
Tố Lan giơ tay đỡ lấy lá thư, thấy có nhiều chữ bị nước mắt làm nhòe nhưng vẫn còn nhận ra được. Xem xong nàng thở dài một tiếng và hỏi:
- Lệnh sư không những anh minh trời phó mà tâm địa lại hiệp nghĩa nhân đức nữa.
Thảo nào ông ta ra đời chỉ có một, hai năm mà tên tuổi đã lừng khắp thiên hạ, khiến người trong võ lâm đều phải kính ngưỡng, không hiểu lệnh sư bây giờ ở đâu? Lạc Dương rầu rĩ, gượng cười, đáp:
- Sư phụ đệ đã đi tới một hòn đảo ở gần Ngọc Chung Đảo để tìm kiếm sư mẫu và mấy vị tiền bối rồi.
Tố Lan nghe nói ngẩn người ra giây lát, hỏi tiếp:
- Ông ta đi rồi ư? Thấy Lạc Dương gật đầu, nàng lại thở dài một tiếng, nói tiếp:
- Trời bể mênh mông, những hòn đảo ở gần đó, hòn nổi, hòn chìm lệnh sư làm sao mà tìm kiếm được. Chỉ có tôi với mấy người nữa mới biết lối đi thôi.
- Có công mài sắt có ngày nên kim. Đệ chắc trời không phụ người có lòng đâu. Thế nào gia sư cũng tìm thấy.
- Tôi cũng mong như vậy.
Lạc Dương thở dài một tiếng, cất cái hộp sắt vào trong lòng, nắm tay Tố Lan vừa cười vừa nói:
- Chị Lan, chúng ta ra ngoài khách sảnh đi, trước hết là để hỏi chuyện Chu Luân huynh, sau là bàn cách để đến núi Nội Phương để cứu bọn Cái Bang.
Hai người dắt tay nhau đi ra ngoài phòng đèn ở đại sảnh sáng như ban ngày quần hùng đang ngồi đông đảo tại đó lớn tiếng đàm luận. Chu Luân vừa trông thấy hai người ra vội đứng dậy để nghênh đón.
Chu Luân vội nói:
- Lệnh sư còn có một vật nữa trao cho đệ quên mất trả cho sư huynh.
Nói xong, y lấy một túi vải màu lam nho nhỏ ra đưa cho Lạc Dương. Vội giơ tay ra đỡ lấy cái túi, Lac Dương mở túi đó lấy một vật gò đen nhánh trên có khắc hình ba con rồng, sư, hổ, điêu khắc rất tinh tế và hình dáng cũng cổ kính nữa, chàng nhìn kỹ mới hay đó là cái thẻ đồng và biết thẻ này là tín vật của Cái Bang như vậy sư phụ chẳng đã giao trách nhiệm nặng nề chấn hưng lại Cái Bang, chàng bỏ cái thẻ vào túi và nói tiếp:
- Cám ơn Chu sư huynh.
Chàng lại nhìn Bích Thành và hỏi:
- Tại hạ định đi Nội Phương Sơn một phen, chẳng hay Trần lão sư nghĩ sao? Bách Thành mỉm cười đáp:
- Hiện giờ có lẽ khó đi lắm, để chờ họ về báo cáo ra sao đã...
Lạc Dương tỏ vẻ lo âu nói tiếp:
- Tại hạ chỉ sợ cá bị quây ở trong cạn khó mà đợi đến lúc nước thủy triều lên.
Bách Thành vội đỡ lời:
- Lời nói của thiếu hiệp có lý thật, có phải là Trần mỗ không biết đâu, nhưng hiện giờ tai kiếp của võ lâm đã bắt đầu bùng nổ, công việc càng quét bọn tà ác thiếu hiệp phải gánh lấy, nên phải thận trọng phân biệt xem việc nào nên làm trước việc nào nên làm sau.
Nói tới đó, lão hiệp ngừng giây lát lại nói tiếp:
- Lệnh sư đã trao bí kíp tuyệt học cho thiếu hiệp rồi, mong thiếu hiệp tu luyện võ công huyền ảo đó ngay, trong một thời gian ngắn để càng quét bọn yêu ma, hơn nữa thiếu hiệp còn một việc này phải làm ngay...
Lạc Dương vội hỏi:
- Việc gì thế? Bách Thành rỉ tai chàng nói một hồi, Lạc Dương hổ thẹn mặt đỏ bừng đáp:
- Việc gì mà phải vội thế? Bằng Cách cả cười xen lời nói:
- Cưới xin hẳn hòi như vậy, lão mới không hổ thẹn với bạn tốt của lão.
Tố Lan biết mọi người có chuyện về mình rồi, hổ thẹn vô cùng, mặt đỏ bừng vội chạy ngay vào trong phòng. Bách Thành lại nói tiếp:
- Trần mỗ nói hiện giờ chúng ta không thể rời khỏi nơi đây được, nguyên nhân ra sao, lát nữa sẽ biết liền...
Lão hiệp chưa nói dứt đã nghe thấy trên không có mấy tiếng rú thật dài theo gió vọng tới, ông ta lại nói tiếp:
- Quả nhiên Trần mỗ đoán không sai, bọn giặc của Tam Nguyên Bang đã tới, chúng nhiều người lắm và tên nào tên ấy võ công rất cao siêu đấy.
Lạc Dương nghe nói mặt biến sắc vội hỏi:
- Binh tới đã có tướng cản, nước tới đã có đất lấp, sao chúng ta không đón đánh mà đợi chúng đến đây? Bách Thành mỉm cười đáp:
- Vừa rồi chúng ta đã bàn tính rồi, sở dĩ không ra nghênh đón chúng là vì lấy mình nhàn hạ, chúng mệt nhọc, hơn nữa đường thủy nơi đây rất phức tạp, người ngoài khó mà xâm nhập được, mỗ dám chắc trong bảy ngày trời quân địch không thể nào vào tới đây được thiếu hiệp khỏi phải lo âu, trước hết luyện tập võ công trong bí kíp và làm lễ thành hôn đi.
Trong bảy ngày đó do Trần mỗ điều khiển mọi việc thiếu hiệp cứ ở trong phòng luyện tập lấy, không cần phải hỏi đến việc khác.
Lạc Dương ngẩn người ra giây lát rồi đáp:
- Như vậy trăm sự là nhờ ở Trần lão sư cả, tại hạ cám ơn lão sư vô cùng.
Nói xong, chàng chắp tay chào quần hùng một lượt rồi lui về phòng ở hàng hiên phía đông.
Bách Thành dặn bảo quần hùng một lượt. Ai nấy vội vàng tuân lệnh đi luôn.
Lúc ấy, Bách Thành ngồi thở trên cái ghế thái sư đang nhắm mắt ngẫm nghĩ rồi đột nhiên đi về phía tây hiên...
Trên một căn phòng ở trong tây hiên, có một thiếu nữ xinh đẹp đang mê man nằm ở trên giường, thiếu nữ đó là Vệ Ánh Hà liền thấy mặt lạnh buốt, nàng liền mở mắt ra nhìn mới hay là mình đang nằm trong phòng sạch sẽ, trên bàn có thắp một ngọn nến đó chiếu sáng như ban ngày, cạnh bàn có một ông già mặc áo xanh, trông mặt mũi rất thanh tú, đang cau mày suy nghĩ, bên cạnh có một thiếu nữ áo xanh đứng hầu, vẻ mặt rất lạnh lùng.
Ánh Hà nghĩ lại chuyện trước đã biết ông già và thiếu nữ áo xanh này là ai rồi, tức giận vô cùng, liền ngồi dậy hỏi:
- Tại sao các người lại trói cô nương mang về đây.
Nàng không ngờ vừa hỏi được một câu đã thấy đầu óc choáng váng, chân tay mệt mỏi không có một chút hơi sức nào hết, mới biết mình đang bị đối phương điểm huyệt, lo âu vô cùng, vẻ mặt tức giận hết sức. Lúc ấy ông già áo xanh mới từ từ đứng dậy nói:
- Mai cô nương hãy tạm lánh ra khỏi nơi này chốc lát.
Thiếu nữ áo xanh tủm tỉm cười thủng thẳng đi ra bên ngoài luôn.
Ông già áo xanh nhìn Ánh Hà cười và hỏi:
- Vệ cô nương không nên nổi giận như thế, xin hãy nghe lão phân trần vài câu đã.
Ánh Hà hỏi lại:
- Ông là ai?
- Lão là Trần Bách Thành, bạn vong niên của Lạc thiếu hiệp.
Ánh Hà đã nhận ra là bạn của Lạc Dương, mới nguôi cơn giận và nói tiếp:
- Hiện giờ Lạc thiếu hiệp ở đâu?
- Hiện ở phòng kế bên! Ánh Hà nghe nói ngẩn người ra nghĩ thầm: "Chẳng lẽ chàng với Tố Lan âu yếm với nhau, coi ta như rắn rít..." Nghĩ tới đó, nàng không sao nhịn được, nước mắt trào ra liền.
Bách Thành thấy vậy mỉm cười nói tiếp:
- Vệ cô nương không nên nghĩ vớ vẩn như vậy hiện giờ Lạc thiếu hiệp hiện đang ở một mình nghiên cứu võ công để đối phó với một tai kiếp võ lâm sắp bùng nổ. Lạc thiếu hiệp tuy rất mến Vệ cô nương, nhưng vì hiện giờ phải đối phó với một tai kiếp rất lớn, trong đó lại liên can cả cô nương nữa, cho nên thiếu hiệp mới phải luyện tập thêm võ công như vậy.
Ánh Hà nghe nói hoài nghi vô cùng, hai mắt cứ nhìn thẳng vào mặt Bách Thành.
Bách Thành lại nói tiếp:
- Vệ Phi Long tác oai tác quái, nhiều tội lỗi lắm, Lạc thiếu hiệp được người giao trách nhiệm diệt trừ Vệ Phi Long mới được, nhưng vì yêu con gái nên không thể giết cha nàng được, cho nên Lạc thiếu hiệp mới khó xử.
Ánh Hà nghe xong, giận dữ đáp:
- Cha tôi có hành vi gì độc ác đâu mà các người lại vu khống.
- Vệ cô nương có biết ông già cụt tay ở làng Dương Sóc Thạch là ai không?
- Tôi không cần biết ông đó là ai, tôi chỉ biết ông la kẻ thù cũ của cha tôi.
- Ông ta là ân sư thụ nghệ của lệnh tôn đấy.
Lời nói đó của Bách Thành làm cho Ánh Hà giật mình kinh hãi, mặt biến sắc ngay.
Bách Thành lại cười nhạt nói tiếp:
- Ông ta nhất tâm nhất trí, chỉ mong đồ đệ của mình trở nên tuấn kiệt đương thời hay là kỳ tài của võ lâm. Không ngờ một cánh tay của ông ta đã bị công lực âm độc của đồ đệ chặt gãy, không những thế, cả tính mạng của ông ta cũng bị hy sinh ở Thạch Thôn. Ngoài chuyện ấy ra, Phi Long còn ám sát anh cướp ngôi, hai tội tày đình ấy, người trong võ lâm dung thứ y sao được...
- Bất cứ người trong võ lâm nói thế nào, nhưng dù sao ông ta cũng là cha tôi.
- Tiếc thay cô nương không phải con gái ruột thịt của Vệ Phi Long, lão mời cô nương đến đây chỉ vì câu chuyện đó thôi, để cô nương khỏi phải nhận giặc làm cha và để Lạc thiếu hiệp khỏi phải khó xử.
Ánh Hà nghe tới đó sắc mặt nhợt nhạt quát mắng:
- Lão tiền bối nói bậy nói bạ để chia rẽ tôi, nhưng bổn cô nương này có phải là dễ lừa dối đâu.
- Không những Phi Long không phải cha ruột cô nương, mà giữa cô nương với y lại còn có một huyết hải thâm thù nữa. Cô nương không nên bảo lão phu nói bậy, cô nương có biết mẹ đẻ của cô nương là ai không? Ánh Hà nghĩ thầm: "Xem như vậy lời nói của ông ta không phải là vô lý đâu, theo lời của cha nói thì mẹ đẻ ta xong, vì quá suy nhược mất máu quá nhiều, nên mới rời khỏi trần, nhưng đến những thủ hạ đắc lực của cha ta cũng không biết mẹ ta là ai, người nào cũng bảo chưa thấy qua, tất nhiên là bên trong thể nào cũng có bí ẩn gì?..." Nghĩ tới đó, nàng bán tín bán nghi, vội hỏi tiếp:
- Chẳng hay Trần lão sư có thể cho biết nhân quả của mối huyết thù đó không?
- Sau này khi cô nương gặp lại Phi Long, thử hỏi y xem năm xưa vào lúc cuối năm ở trên làng Tô Gia tại huyện Nhật Tiều của tỉnh Sơn Đông, trong lúc trời đang mưa tuyết, có một người, một tay giết chết tám mạng, cô nương hỏi xong xem y trả lời ra sao, chứ bây giờ dù lão có khéo nói tới đâu cô nương cũng không tin.
Nói tới đó, ông ta cười một tiếng và nói tiếp:
- Đã lâu cô nương chưa ăn uống gì, chắc là đói lắm, để lão phu sai người đem thức ăn cho cô nương dùng. Sáng mai, cô nương có thể gặp mặt Lạc thiếu hiệp rồi.
Nói xong, ông ta đi luôn.