Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Tỉnh Bình vừa vào trong hang động xong thì Lạc Dương tới nơi. Phụng Anh khẽ gọi:

- Đại ca! Rồi nàng hiện thân ra ngay. Lạc Dương định lên tiếng thì nàng vội xua tay ra hiệu và kéo chàng vào trong bụi cây ẩn núp. Lạc Dương thấy nàng lén lút như vậy thì thắc mắc vô cùng, khẽ hỏi:

- Việc gì thế Phụng muội? Phụng Anh mỉm cười lấy một viên thuốc giải ra với giọng đáng yêu đáp:

- Đại ca đừng hỏi vội, hãy uống viên thuốc này đã.

Lạc Dương nhìn nàng một cái rồi uống luôn viên thuốc giải ấy Phụng Anh mới khoan tâm, liền đem câu chuyện vừa rồi mình phát giác ra kể cho chàng nghe.

Lạc Dương nghe xong, ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:

- Nguy tai! Huynh đoán chắc môn hạ của lão tiền bối thế nào cũng biết bà ta đi đâu, nếu chúng ta không kịp thời kiềm chế lão tặc Tỉnh Bình thì thế nào cũng bị lão tặc Tỉnh Bình tra hỏi cho ra khẩu cung.

- Muội cũng nghĩ như vậy.

Hai người vội đi vào trong động, kẻ đi trước người đi sau để phòng bị cho nhau. Quả nhiên hai người vào tới trong đó thì Tỉnh Bình đang hung ác tra hỏi một môn hạ của Miêu Lãnh. Y bắt tên đó phải nói ra là Hân Huyền Vy ở đâu. Tên thủ hạ của Miêu Lãnh bị hình phạt ác độc, đau đớn vô cùng mà vẫn nghiến răng chịu đựng chứ nhất định không khai. Trên mặt đất còn năm sáu tên thủ hạ nữa còn đang nằm bất tỉnh.

Tỉnh Bình thấy Phụng Anh và Lạc Dương vào, tức giận vô cùng, chưa kịp lên tiếng hỏi thì Lạc Dương đã hỏi trước:

- Tiện tỳ Hân Huyền Vy ở đâu? Tỉnh Bình trầm giọng đáp:

- Các hạ xem tại hạ có phải là môn hạ của Miêu Lãnh không? Lạc Dương dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng rồi nói rằng:

- Tại hạ biết sao được ngươi có phải là thuộc hạ của Miêu Lãnh hay không? Việc đó chỉ có một mình ngươi biết mà thôi.

Tỉnh Bình lớn tiếng cười ha hả đáp:

- Các hạ lầm rồi, tại hạ là kẻ thù của Hân Huyền Vy, vừa rồi lão phu ngăn cản không cho các hạ lên đây là không muốn để cho các hạ phải bị hại việc trả thù của lão phu mà thôi.

Tiếng cười của y kêu như sấm, vang như chuông, khiến động phủ hầu như sắp đổ vỡ đến nơi.

Lạc Dương trợn tròn xoe đôi mắt lên quát lớn:

- Dù ngài có khéo ăn nói đến đâu đi nữa, chưa chắc tại hạ đã tin đó là sự thật. Mà dù có thật như thế đi chăng nữa, tại hạ vẫn muốn đích tay mình trả mối thù huyết hải này mới toại nguyện chứ không muốn ngài xen tay vào.

Tỉnh Bình bỗng mặt lộ sát khí quát hỏi lại:

- Ngươi có biết lão phu là ai không?

- Tại hạ không cần biết ngài là ai, dù ngài có là vua Diêm Vương đi chăng nữa cũng không thể nào thay đổi ý định của tại hạ.

Tiếp theo đó chàng liền cười nhạt một tiếng vào nói:

- Việc của võ lâm kẻ thắng là có quyền, ngài với tại hạ khỏi phải nói nhiều làm chi, chúng ta cứ lấy võ công mà định đoạt sự đi ở của chúng ta thì hơn.

Tỉnh Bình lườm Lạc Dương một cái rồi gật đầu đáp:

- Được, chúng ta cứ giải quyết bằng võ lực.

Trên vách động có treo mấy thanh trường kiếm, Lạc Dương vội nhảy lên rút một thanh kiếm xuống rồi dùng hai ngón tay rút lưỡi kiếm ra khỏi bao. Lưỡi kiếm ấy liền có ánh sáng xanh tỏa ra chiếu vào mặt mày chàng cũng in thành một màu xanh biếc. Thân kiếm mỏng như giấy mà còn có hơi lạnh tỏa ra nữa.

Rồi chàng lẩm bẩm tự nói:

- Kiếm này cũng tạm dùng được.

Tỉnh Bình lại hỏi:

- Các hạ đã dùng kiếm thì lão phu cũng dùng kiếm để so tài. Chúng ta chỉ đấu ba hiệp thôi, nếu lão phu thắng không nổi các hạ thì sẽ tự động rời khỏi Miêu Lãnh ngay, nhưng nếu các hạ thua thì sao? Lạc Dương đáp:

- Chỉ mong ngài theo đúng lời hứa, nếu tại hạ thắng không được thì cũng quay mình đi luôn và thề suốt đời không vào Trung Nguyên nữa.

Tỉnh Bình cũng lấy một thanh kiếm ở trên vách xuống, rút kiếm ra khỏi bao và nói tiếp:

- Nếu các hạ thua thì phải làm môn hạ của lão phu, chẳng hay các hạ nghĩ sao? Lạc Dương lớn tiếng cười đáp:

- Sao ngài tự tin thế, chỉ sợ ngài không toại nguyện thôi.

Nói xong chàng đưa mắt nhìn thấy Tỉnh Bình giở một thế trong Ca Diệp Kiếm Pháp ra, đó là thế Đồng Tử Thăm Phật. Chàng liền cười thầm và nói tiếp:

- Xin mời ngài ra tay trước.

Tỉnh Bình cười nhạt rồi giở thế Hỏa Thụ Ngân Hoa (cây lửa hoa bạc) ra tấn công luôn, nhưng thế kiếm của Tỉnh Bình chưa giở ra hết thì Lạc Dương nhanh tay dùng kiếm điểm vào nơi yếu huyệt của y rồi. Không những thế, thức kiếm đó của chàng lại vừa phong tỏa được cả thế kiếm của Tỉnh Bình nữa, khiến Tỉnh Bình phải lui về phía sau mấy bước để tránh né.

Y thấy vậy giật mình kinh hãi, y không ngờ kiếm pháp của đối phương lại nhanh chóng và huyền ảo như thế, nên bắt buộc y phải lùi về phía sau năm thước để tránh né.

Thế kiếm đầu của y đã bị Lạc Dương kiềm chế, thế là Lạc Dương được dịp liền giở thế kiếm thứ hai như mưa bão từ trên trời đổ xuống, nhắm đầu và mặt của đối phương tấn công tới, mồm thì quát lớn:

- Đây là thế thứ hai.

Chàng thông minh vô cùng, dùng Huyền Thiên Thất Tinh Kiếm Pháp xen lẫn với Phi Lôi Thập Cửu Thức mà diễn biến thành thức kiếm ấy, oai lực mạnh khôn tả.

Tỉnh Bình cả kinh bụng bảo dạ rằng: "Thế kiếm của tiểu bối này quái dị thật, sao ta không biết y thuộc môn phái nào thế. Nếu ngày hôm nay không diệt trừ y thì sau này hậu họa không thể tưởng tượng được." Trong khi đang suy nghĩ y đã giở thế Dương Chi Đức Lộ (cành dương liễu nhỏ giọt sương) ra, kiếm của y cũng biến thành nghìn vạn lưỡi kiếm phản công lại.

Phụng Anh chỉ nghe thấy tiếng kêu leng keng một hồi. Thì ra kiếm của hai người đã va chạm nhau rất mạnh, Lạc Dương cảm thấy nửa cánh tay tê tái khiến khí huyết rạo rực và thế kiếm cũng suýt lạc ra bên ngoài nên chàng phải loạng choạng lui về sau hai bước mới đứng vững được, chàng hoảng sợ đến biến sắc mặt.

Phụng Anh thấy vậy cũng lo âu vô cùng, nàng định rút thanh đoản kiếm vàng ra thì Tỉnh Bình mắt lộ hung quang quát lớn:

- Các hạ cẩn thận tiếp thế kiếm thứ ba của lão phu đây.

Y chưa giở thế kiếm ra thì bên ngoài bỗng có hai ông già áo đen ở ngoài lướt vào, một trong hai ông già đó lớn tiếng nói:

- Sơn chủ hãy khoan.

Lạc Dương cười nhạt đáp:

- Quân tử không nên nhân lúc người ta nguy nan mà ra tay. Thôi được, tại hạ để cho các người nói chuyện với nhau đã rồi hãy đấu tiếp.

Nhân lúc đó chàng liền điều hơi dưỡng sức để cho khí huyết khỏi rạo rực. Hai ông già áo đen rỉ tai Tỉnh Bình nói một hồi, liền thấy Tỉnh Bình biến sắc mặt và quát lớn:

- Mau rút lui về núi ngay! Quát xong y liền quay mình lại báo với Lạc Dương rằng:

- Thế kiếm thứ ba hãy để lại một ngày khác, lão phu là Đại Lượng Khúc Tỉnh Bình rất hoan nghênh hai vị giáng lâm. Lúc nào lão phu cũng đợi chờ.

Nói xong y liền dẫn hai ông già áo đen đi luôn.

Phụng Anh chạy lại đỡ vai Lạc Dương hỏi:

- Đại ca có bị thương không? Lạc Dương lắc đầu mỉm cười đáp:

- Chưa.

Rồi chàng lại rầu rĩ nói tiếp:

- Không biết Hân lão tiền bối đi đâu, chỉ mong người hiền gặp lành thì ngu huynh đây mới yên dạ.

Chàng vừa nói xong đã nghe thấy trong vách có tiếng của Hân Huyền Vy nói vọng ra rằng:

- Lão thân không việc gì, đa tạ hai vị đã có lòng như thế.

Hai người nghe nói ngẩn người ra nhìn xung quanh, chỉ thấy vách đá ở gần đó đã từ từ nứt đôi rồi Hân Huyền Vy từ trong đó bước ra. Sắc mặt bà ta nhợt nhạt như người bệnh nặng mới khỏi vậy. Lạc Dương và Phụng Anh cởi mặt nạ da người ra và nói:

- Tiểu bối đến giải cứu hơi muộn, xin lão tiến bối thứ lỗi cho. Tại sao lão tiền bối biết trước mà ẩn thân trong vách đá như vậy? Huyền Vy khi ấy mới nhận ra hai người, thở dài và nói:

- Lão thân cảm thấy trống ngực đập mạnh và thấy trong người hơi nao nao khác lạ liền biết ngay có người đang mưu toan ám hại mình, không kịp trông nom các đệ tử, liền vào trong vách đá này trốn tránh, vận chân khí và điều hơi vận tức. Bây giờ tuy đã đẩy được khí độc ra ngoài nhưng vẫn chưa biết đó là thuốc độc gì.

Phụng Anh vội xen lời:

- Tiêu Hồn Tán.

Huyền Vy kêu ồ một tiếng rồi hỏi tiếp:

- Nếu vậy người vừa rồi là Khúc Tỉnh Bình phải không? Lạc Dương đáp:

- Chính là y đấy.

Huyền Vy mỉm cười đi vào phía sau động, lấy một lọ thuốc đổ mấy viên ra tay rồi cho mấy tên môn hạ nằm mê man bất tỉnh nằm dưới đất rồi mới nói tiếp:

- Tỉnh Bình lại lầm rồi, lão thân tuy là Bách Trùng Thánh Thủ nhưng tất cả thuốc độc nào khác lão thân cũng đều biết chữa hết.

Nói xong, bà ta nhìn Lạc Dương một cái và hỏi:

- Sao con lại biết ta bị nạn và biết Khúc Tỉnh Bình đến đây đánh lén ta như thế? Lạc Dương liền kể chuyện mình ngẫu nhiên nghe thấy thuộc hạ của Tỉnh Bình nói chuyện với nhau nên mới biết rõ câu chuyện này.

Huyền Vy nghe xong liền gật đầu nói tiếp:

- Chắc núi Đại Lượng có xảy ra một biến cố gì lớn lắm nên Khúc Tỉnh Bình mới bỏ đi như vậy! Lạc Dương mỉm cười không nói năng gì, Huyền Vy nhìn chàng một cái đã hơi biết có chuyện rồi, liền hỏi tiếp:

- Khi nào võ lâm quần hùng tấn công núi Đại Lượng, lão thân sẽ phá lệ xuống núi tham dự, Tỉnh Bình tác ác tác quái nhiều như vậy thế nào cũng bị quả báo cho mà xem.

Lạc Dương liền cáo từ, Huyền Vy không giữ chàng lại mà còn tặng thêm cho chàng nửa lọ thuốc giải Tiêu Hồn Tán nữa. Huyền Vy tiến tới ngoài cửa động, chờ cho hai người đi khuất dạng rồi mới quay trở vào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.