Hồ Động Đình ở vào giữa hai tỉnh Hồ Nam với Giang Tây là một cái hồ nước ngọt lớn nhất ở Trung Quốc, nơi đó có nhiều tôm cá, sản xuất hoa sen và củ ấu nữa.
Hàng năm cứ đến mùa nước lên, tức vào hồi tháng ba, tháng tư, hồ đó sóng gió rất lớn, càng tăng thêm vẻ đẹp.
Hãy nói Phẩm Nhi dẫn Quỷ Ảnh Tử các người đuổi theo bọn Nga Mi chỉ cách nhau trước sau một dặm thôi.
Lúc ấy trong lòng Phẩm Nhi rất mâu thuẫn vì chàng đã biết rõ ý muốn của Lạc Dương rồi. Tuy Hách Liên Yến Hầu có ý muốn xưng hùng xưng bá trong võ lâm như vậy là không nên không phải, nhưng dù sao y cũng là người có công truyền thụ võ nghệ cho chàng, vả lại còn nhận chàng làm con nuôi, nuông chiều khôn tả. Bây giờ mình lại dồn ông ta vào tròng của Lạc Dương để gây oán với phái Nga Mi và Khúc Tỉnh Bình, lưỡng hổ tương tranh, thể nào cũng có một con bị thương, vạn nhất ông ta mệnh hệ nào, như vậy có phải là mình cũng có lỗi không.
Cho nên chàng càng nghĩ càng không yên là thế.
Trong khi đi đường, Tang Lộc lúc nào cũng đi cạnh chàng để ý xem cử chỉ của chàng, y thấy Phẩm Nhi lẳng lặng không nói năng gì, lúc nào cũng cau mày lại, đã biết chàng ta đang nghĩ gì rồi, ông ta liền hỏi chàng rằng:
- Thiếu sơn chủ có việc nan giải phải không? Phẩm Nhi ngẩn người ra, hồ nghi hết sức, rồi hỏi lại:
- Sao Tang lão sư lại biết tại hạ đang suy nghĩ một việc nan giải? Tang Lộc đáp:
- Thật không giấu giếm gì Thiếu sơn chủ, lão là bạn vong niên với Tạ đại hiệp. Lần này lão đến gia nhập môn hạ của lão sơn chủ là cũng do Tạ đại hiệp sai tới.
Phẩm Nhi nghe nói giật mình kinh hãi, chưa kịp lên tiếng hỏi thì Tang Lộc nghiêm mặt nói tiếp:
- Thiếu sơn chủ, xin nên coi trọng chúng sinh của võ lâm, đừng vì ân oán riêng tây của mình mà trù trừ như vậy, làm hỏng hết đại cuộc. Thiếu sơn chủ biết dụng ý của đại hiệp không ngoài vấn đề bảo tồn Hách Liên lão sơn chủ. Lão sơn chủ đi qua Lư Sơn, sở dĩ không ra tay là vì thấy Lạc Dương với Lan cô nương đã yêu nhau như vậy và sợ Lan cô nương vì yêu mà sinh hối hận. Lão sơn chủ là người từng trải, nên cũng sợ Lạc Dương với Lan cô nương đi theo lớp bánh xe của mình...
Phẩm Nhi nghe nói ngấm ngầm gật đầu. Tang Lộc lại nói tiếp:
- Lão sơn chủ võ công trác tuyệt muốn độc bá Trung Nguyên, hùng tâm tráng chí này, người luyện võ nào cũng đều có cả, chỉ sợ ông ta bị sa lầy quá sâu không thể tự rút ra được, rồi đi ngược đường biến thành một kẻ rất hung ác. Nếu không để cho ông ta bị thất bại đôi chút, thì dù ai khuyên ngăn thế nào ông ta cũng không chịu nghe đâu. Thiếu sơn chủ, lão không biết ăn nói, có nhiều điều không nên không phải, mong Thiếu sơn chủ đừng trách cứ.
Phẩm Nhi nghe nói thở dài một tiếng rồi đáp:
- Lúc này tại hạ tựa như mình ở dinh Tào Tháo mà lòng ở bên Lưu Bị, chỉ sợ làm lỡ mất tính mạng của lão sơn chủ mà thôi.
- Mưu kế của Tạ đại hiệp không sai chút nào, vả lại Lan cô nương khi nào lại để cho cha mình toi mạng như thế.
- Tại hạ đã quyết định rồi, xin Tang lão sư đừng có để lộ tung tích khỏi phải mang họa diệt thân, thì lúc ấy tại hạ muốn giúp cũng không sao giúp nổi.
- Việc này lão đã biết rồi.
Kiều Kỳ với Đông Dương chân nhân đi theo sau, tuy thấy Thiếu chủ chuyện trò với Tang Lộc, nhưng không nghe gì nên không nghi ngờ chút nào.