Sơn mạc của Miêu Lãnh kéo dài từ phía bắc Quý Châu tới phía nam, cửa tỉnh ấy bao quát cả Lâu Sơn, Kim Đỉnh Sơn, Vân Vụ Sơn và Quãng Mậu Sơn, dài và rộng đến mấy nghìn dặm vuông.
Hắc Y Huyền Nữ ẩn cư trên đỉnh núi Vân Vụ, nơi đó cây cối um tùm, ít khi được trông thấy ánh nắng của mặt trời nên quanh năm phủ đầy sương, rắn rết, ác thú sinh Trưởng cũng nhiều khôn tả, vì vậy rất ít người dám lui tới.
Lạc Dương với Phụng Anh đi tới núi Vân Vụ nhờ có võ công tuyệt học không sợ độc trùng và dã thú, rồi hai người cứ thủng thẳng mà đi vào trong rừng sâu, vì không biết chỗ ở của Hắc Y Huyền Nữ nên hai người cứ đi lung tung.
Phụng Anh thấy vậy hờn giận nói:
- Đại ca đi như thế này thì biết năm nào tháng nào mới tới đích được? Lạc Dương vừa cười vừa đáp:
- Trên thế gian này không có việc gì khó khăn hết, quý hồ chúng ta kiên tâm là được rồi, dù sao cũng sẽ đi tới nơi.
Nói xong, chàng chỉ ngọn núi cao chọc trời mà nói tiếp:
- Tôi nghĩ Hân lão tiền bối ở trên ngọn núi kia.
Chàng vừa nói dứt, trong rừng rậm đã có tiếng cười nhạt và có giọng người nói rằng:
- Hai người mau rời khỏi núi Vân Vụ ngay, bằng không sẽ bị tai họa ngay.
Lạc Dương ngạc nhiên vội quay đàu về phía tiếng nói và đáp lại rằng:
- Tại hạ muốn yết kiến Hân Lão tiền bối, xin ngài hãy hiện thân ra để tại hạ tiếp chuyện! Người núp ở trong rừng cười nhạt nói tiếp:
- Bà ta đã thề không tiếp khách lạ, bất cứ ai tới đây cũng sẽ chết! Lạc Dương lớn tiếng cười và đáp:
- Phiền ngài thông báo hộ một tiếng, không chừng Hân Lão tiền bối sẽ phá lệ mà tiếp tại hạ cũng nên.
Ngờ đâu người nọ nổi giận quát lớn:
- Đừng có lôi thôi, nếu còn nói lôi thôi thì đừng có trách mỗ vô tình hạ độc thủ! Lạc Dương rỉ tai Phụng Anh khẽ nói:
- Hiền muội hãy nín hơi thở đi, có lẽ không sao tránh được một trận đấu, đối phương là một cao thủ của nhóm Bách Trùng, bằng không vô hình chung bị họ đầu độc lén cũng không hay đấy! Phụng Anh nghe nói gật đầu mỉm cười không nói năng gì hết. Dặn bảo vợ xong, Lạc Dương lớn tiếng nói tiếp:
- Nếu ngài không hiện thân ra nói chuyện thì đừng có trách tại hạ sát thủ trước.
Nói xong chàng ngấm ngầm vận bí quyết chữ Chấn của Di Lạc Thần Công vào gan bàn tay mà đẩy về phía có tiếng nói.
Di Lạc Thần Công oai lực tuyệt luân, chưởng lực đẩy ra như bài sơn đảo hải và tới dâu là cây đổ lá bay, tiếng kêu ùm ùm tựa như bão lớn và trời long đất lỡ.
Chỉ nghe thấy có một tiếng quát lớn liền có một luồng sức mạnh từ trong rừng đưa ra chống đỡ chưởng lực của chàng.
Lạc Dương cảm thấy cánh tay phải của mình bị rung động rất mạnh, giật mình kinh hãi vội ngừng bước ngay, tiếp theo đó chàng thấy một bóng người nhảy tung lên lượn một vòng rồi hạ chân trước mặt chàng. Người đó là một thiếu niên tuổi trạc hai mươi lăm, mặc quần áo đen, da cũng đen nốt.
Hai mắt của y tia ra hai luồng ánh sáng dữ tợn.
Lạc Dương vừa cười vừa nói:
- Tại hạ chỉ tưởng môn hạ của Âm Sơn thiện về với trò thả trùng độc thôi, không ngờ võ công cũng trác tuyệt, tại hạ lấy làm kính phục.
Thiếu niên nọ mới nguôi cơn giận, lạnh lùng đáp:
- Âm Sơn môn hạ không nói thì thôi, hễ nói thì phải làm được, xin khuyên hai vị nên rời khỏi nơi đây thì hơn! Bằng không lát nữa các đồng môn của tại hạ tới đây không người nào được dễ tính như tại hạ đâu! Ngài đừng có thị võ công cao cường, dù có cao hơn thế nào đi nữa cũng chưa chắc đã được thoát chết đâu!
- Cám ơn huynh đài đã có thịnh tình như vậy, nhưng quả thật tại hạ có việc tối cần, phải yết kiến Hân lão tiền bối mới được.
Chàng vừa nói dứt đã có mười mấy cái bóng người ở tám mặt bốn phương lướt tới.
Những người đó đều là môn hạ của Âm Sơn, có nam có nữ, tất cả mười ba người.
Ba thiếu nữ tuổi đều đôi mươi, da trắng trẻo, mặt rất đẹp, nhất là đôi mắt lẳng lơ khôn tả.
Chỉ trông thấy thái độ của ba nàng ai cũng biết những nàng ấy đã chú ý đến vẻ mặt anh tuấn của Lạc Dương rồi.
Phụng Anh thấy ba thiếu nữ đưa mắt tống tình luôn luôn, liền chửi thầm: "Đồ vô sỉ" Rồi nàng nổi sát khí, ngấm ngầm bảo Lạc Dương rằng:
- Chúng ta ra tay tấn công trước chứ đừng để cho chúng đánh lén mình hay thả trùng độc ra trước.
Lúc ấy thiếu niên đang nói chuyện với Lạc Dương lại cười nhạt nói tiếp:
- Bây giờ tại hạ không còn cách gì giúp ngài nữa! Lạc Dương ngấm ngầm suy tính, quả thấy tình thế rất hiểm nghèo và bất lợi, nếu không ra tay trước thì thế nào cũng bị thiệt thòi, nhưng ra tay trước chàng lại sợ làm mất lòng đối phương, sau chàng bỗng nghĩ ra được một kế, nói với thiếu niên nọ rằng:
- Quả thật tại hạ không hiểu chúng ta là người đồng môn với nhau mà tàn sát lẫn nhau như vậy, tiếng đồn ra bên ngoài thì thực xấu hổ vô cùng.
Phụng Anh nghe thấy Lạc Dương nói như vậy, ngạc nhiên vô cùng. Các môn hạ của phái Âm Sơn cũng thế? Thiếu niên nọ càng thắc mắc thêm, đưa mắt nhìn Lạc Dương một hồi rồi đáp:
- Ngài định tâm lừa dối anh em tại hạ lại càng không thể dung thứ được! Lạc Dương kiêu ngạo trả lời:
- Năm xưa tại hạ được làm môn hạ của Hân lão tiền bối, chưa được dạy dỗ thì Hân lão tiền bối lại giới thiệu tại hạ bái kiến gia sư.
Thiếu niên nọ có vẻ không tin, liền hỏi:
- Lệnh sư là ai? Tại sao không thấy gia sư nhắc nhở đến chuyện này?
- Sư môn của tại hạ là ai? Xin thứ lỗi không thể thưa cùng được nhưng sao các hạ không chịu thưa cùng Hân lão tiền bối, may ra tiền bối nhớ đến chuyện xưa mà cho tại hạ bái kiến cũng chưa chừng.
Thiếu niên nọ còn do dự thì bỗng có một tiếng quát lớn:
- Lão bát, đừng có nghe lời của tên tiểu cẩu ấy, rõ ràng y có mưu mô gì đây, chi bằng diệt trừ y cho tuyệt hậu hoạn! Lạc Dương quay mặt lại nhìn đại hán trung niên vẻ mắt âm thầm vừa lớn tiếng nói xong, rồi chàng từ từ đi đến gần y và trầm giọng hỏi:
- Tại hạ có mưu mô gì, sao ngài lại biết? Đại hán ấy tức giận vô cùng, giơ chưởng ra tấn công luôn, liền có ba cái bóng chưởng nhằm ba nơi yếu huyệt của Lạc Dương tấn công tới.
Thế thức của y thật là huyền ảo khôn lường. Lạc Dương khẽ cười một tiếng vội xoay người một cái, mọi người đã nghe thấy đại hán nọ kinh hãi la lớn.
Thì ra Lạc Dương đã chộp được cổ tay của y chỉ thấy y mặt nhợt nhạt, mồ hôi toát ra như mưa, người run lẩy bẩy hình như đau đớn không sao chịu nổi vậy.
Các môn hạ Âm Sơn thấy vậy kinh hoảng vô cùng! Phụng Anh không ngờ Lạc Dương lại có võ học huyền ảo đến như thế, nàng vừa kinh hãi vừa mừng thầm.
Lạc Dương vẫn nắm tay đối phương và quay mặt lại nói với thiếu niên nọ:
- Quả thật tại hạ bất đắc dĩ mới phải ra tay như vậy, phiền huynh vào thông báo hộ còn Hân lão tiền bối có cho yết kiến hay không đó là quyền của bà ta! Thiếu niên nọ cười nhạt đáp:
- Tam sư huynh của mỗ vì sơ suất coi thường ngài nên mới bị kiềm chế như vậy, chứ sự thật thì ngài chưa chắc đã thắng được tam sư huynh của mỗ.
Ngừng lại giây lát, y lại nói tiếp:
- Nếu ngài không chịu nói rõ lai lịch và sư môn của ngài thì tại hạ làm sao thông báo được.
Lạc Dương không trả lời câu hỏi đó mà lại hỏi lại chàng nọ rằng:
- Vừa rồi huynh đài có trông thấy thủ pháp của tại hạ kiềm chế lệnh sư huynh không? Thiếu niên thấy chàng hỏi như thế, vẻ mặt giận dữ:
- Có phải ngài tự thị võ nghệ của ngài cao cường không?
- Xin huynh đài chớ có hiểu lầm, lệnh sư thấy thủ pháp của tại hạ sẽ nhớ ra tại hạ là ai liền.
Nói xong chàng bông buông tay ra.
Đại hán trung niên lảo đảo lui về sau ba bước mới đứng vững, y liền nổi giận định thả trùng độc nhưng y cảm thấy tay chân uể oải, khí huyết trong người đảo ngược, đầu óc choáng váng, hãi sợ vô cùng, vẻ mặt biến sắc ngay.
Lạc Dương lạnh lùng nói tiếp:
- Bạn đừng có nghĩ đến chuyện giở thủ đoạn ác độc ra thì không việc gì cả, bằng không, bạn chỉ mang cái khổ vào thân mà thôi. Bạn phải biết kẻ đã tới ắt không sợ mà đã sợ thì không khi nào dám tới! Chàng đã ám thị cho bọn người kia biết là chàng không sợ gì trùng độc hết nên môn hạ của Âm Sơn lại càng sợ hãi thêm.
Thiếu niên nọ mặt biến sắc rồi giơ tay lên vẫy một cái, các người đồng môn vội theo y đi luôn.
Phụng Anh liền hỏi:
- Có thật đại ca không sợ trùng độc không? Lạc Dương khẽ đáp:
- Không chiến mà khuất phục được kẻ địch mới là thượng sách, hiền muội không nên hỏi han làm gì nữa, môn hạ của chúng chưa đi xa đâu, nếu chúng biết được sự thật thì chúng càng nghi ngờ thêm nữa, để lát nữa yết kiến Hắc Y Huyền Nữ rồi, ngu huynh sẽ nói cho hiền muội nghe.
Hai người liền khoanh tay đứng nhìn cảnh sắc của Miêu Lãnh, một lát sau, trong bụi cây bỗng có tiếng cười rất quái dị vọng ra, tiếp theo đó có một thiếu phụ tóc bạc hiện ra.
Vì đầu tóc bạc phơ nên trông tuổi bà ta chừng ngoài sáu mươi, nhưng mặt của bà ta lại đẹp khôn tả, không khác gì một thiếu phụ chỉ ngoài ba mươi tuổi mà thôi.
Thiếu phụ tóc bạc ấy không cần nói rõ ai cũng biết bà ta là Hắc Y Huyền Nữ Hân Huyền Vy rồi.
Hân Huyền Vy ngắm nhìn Lạc Dương và Phụng Anh không chớp mắt, rồi lạnh lùng hỏi:
- Người là môn hạ của ai? Lão thân đã chán nản việc giang hồ và đã quyết định không rời khỏi núi này nửa bước và cũng không tiếp một người nào hết, tại sao người lại cứ nhất định đòi gặp lão thân.
Vừa trông thấy Hân Huyền Vy, Lạc Dương đã quỳ xuống vái lạy và hỏi:
- Lão tiền bối đã quên Dương nhi, thằng nhỏ ở trong miếu Nga Anh năm xưa rồi ư? Huyền Vy nghe nói ngẩn người ra giây lát rồi mặt tỏ vẻ hớn hở, vội đỡ Lạc Dương dậy với giọng nhu mì đáp:
- Có thật là con đấy không? Hãy đứng dậy cho già xem mặt nào! Nói xong bà ta hai tay vuốt đầu tóc Lạc Dương, ngắm nhìn chàng một hồi rồi thở nhẹ một tiếng nói tiếp:
- Con đã lớn như vậy rồi, gân cốt của con đẹp không kém gì lệnh sư, hà... năm xưa bà già mù đã không biết gì nên mới rẻ rúng con như thế! Nói tới đó bà ta đưa mắt nhìn Phụng Anh và hỏi:
- Cô nương đi cùng với con kia là ai thế? Lạc Dương mặt đỏ bừng cúi đầu ngập ngừng đáp:
- Là... vợ của... Dương nhi đấy...
Nói tới đó, chàng bẽn lẽn gọi Phụng Anh:
- Phụng muội, mau lại đây bái kiến Hân lão tiền bối đi! Phụng Anh cũng hổ thẹn vô cùng, bẽn lẽn quỳ xuống vái lạy và chào:
- Lão tiền bối! Huyền Vy vôi đỡ nàng dậy rồi nói:
- Già này không dám! Hai con quả thật là xứng đôi vừa lứa.
Nói tới đó bà ta lại mỉm cười nói với Lạc Dương:
- Tướng của con cũng như lệnh sư đều có tướng đa thê nhưng con nên biết hạnh phúc đa thê đó khó hưởng lắm đấy nhé! Lạc Dương càng hổ thẹn thêm, cúi đầu xuống, chứ không dám nhìn lên nữa, Huyền Vy thấy vậy lại nói tiếp;
- Con hãy theo già về núi trước rồi chúng ta sẽ chuyện trò sau! Rồi đó bà ta hai tay dắt hai người đi thẳng lên trên đỉnh núi cao chọc trời.
Chỗ ở của Huyền Vy là một cái hang động nhưng bố trí toàn bằng châu báu nên rất phú lệ đàng hoàng.
Ba người vừa tới trong động, ngồi xuống xong. Huyên Vy đã lên tiếng nói trước:
- Cách đây không lâu, lệnh sư có đi ngang qua đây vào thăm già, lệnh sư đã chán nản sự đời, sau nghe thấy người yêu hãy còn sống nên ông ta lại hăng hái vô cùng và có nhờ già hễ gặp con thì trông nom hộ, nhưng vì già cũng chán nản việc giang hồ nên tuy nhận lời lệnh sư mà không sao làm tròn được, hơn nữa chưa chắc đã là gặp con, không ngờ hôm nay bỗng nhiên con lại đích thân đến đây. Chẳng hay con tới đây kiếm già có việc gì thế? Lạc Dương kể qua loa đầu đuôi của mình cho bà ta hay rồi yêu cầu bà ta tặng cho thuốc giải Ngũ Sắc Trùng Tằm.
Huyền Vy thở dài một tiếng rồi đáp:
- Tỉnh Bình cũng là bạn cũ của già năm xưa, không ngờ đến giờ y vẫn còn chưa quên danh lợi, thật là đáng tiếc, muốn nuôi sống Ngũ Sắc Tằm Trùng phải dùng máu người nuôi liền ba năm nó mới trưởng thành nên nọc độc của nó độc vô cùng, già này tuy là người có tiếng sử dụng các thứ trùng độc mà cũng không nhẫn tâm dùng đến nó.
Nói xong bà ta liền đứng dậy đi vào bên trong lấy một cái hồ lô ra. Bà ta vừa vỗ tay vào cái hồ lô ấy vừa nói:
- Trong này có tất cả ba trăm sáu mươi thứ thuốc giải. Trúng độc gì cũng có thể giải được hết, chỉ ngậm một viên là nọc độc không sao xâm nhập vào người mình được! Theo ý già thì con khỏi phải đi Mâu Sơn nữa, vì thuốc này cũng có thể giải được Kim Tiền Đào Hoa Độc Chướng.
Lạc Dương cám ơn luôn mồm, đang định cáo lui.
Hắc Y Huyền Nữ liền giữ chàng ở lại, chàng nể quá đành phải ở lại đó một ngày.
Huyền Vy thao thao bất tuyệt kể lại chuyện xưa, than thở hoài. Sau đó bà ta còn chỉ điểm cho Lạc Dương cách đối phó với Khúc Tỉnh Bình nữa, bà ta rất ưa thích Phụng Anh, nhờ vậy mà nàng được thụ ích khá nhiều.
Nàng còn được bà ta chỉ điểm cho hai pho tuyệt học.