Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Người đứng giữa cười nhạt một tiếng, quay người sang bên trái tránh né song quải, tay trái nhanh như điện chớp chộp luôn cây thiết quài ở bên phải và còn tay phải của y thì nhắm người đối phương tấn công luôn.

Mọi người chỉ thấy kêu bộp một tiếng, vai của Kiếm Hào đã bị người đó đánh trúng, xương vai nát vụn.

Kiếm Hào đau chịu không nổi la lớn một tiếng, loạng choạng lui về phía sau mấy bước mới đứng vững.

Tỷ Trúc đại sư niệm câu A di đà Phật rồi nói:

- Dù võ công của ba vị thí chủ có cái thế đi chăng nữa cũng khó mà địch nổi mấy nghìn đệ tử của tệ phái vây đánh một lúc, mong ba vị nghĩ kỹ đi thì hơn.

Người nọ cười nhạt đáp:

- Hiện giờ những người tới xâm phạm phái Nga Mi này không riêng gì người của Lư Sơn lão, mà còn rất nhiều cao thủ của hắc bạch hai đạo, hòa thượng hãy còn nằm mơ không biết gì cả. Có mau giao song kiếm ra đây không? Bằng không các người có hối cũng không kịp.

Đại sư hỏi tiếp:

- Có thật thí chủ vì chuyện song kiếm mà tới đây không? Người nọ ngẩn người ra giây lát rồi trầm giọng đáp:

- Tất nhiên không riêng gì chuyện đó...

Một hòa thượng của phái Nga Mi lớn tiếng xen lời nói:

- Tỷ Trúc sư huynh nói suông với y làm chi? Nói xong, y đưa mắt nhìn những người đi theo tới lớn tiếng quát bảo:

- Các người mau bắt trói ba tên cuồng đồ này không? Các người của phái Nga Mi vội ra tay tấn công đối phương luôn.

Ba tay cao thủ của phái Lư Sơn bị mười mấy người của phái Nga Mi vây đánh như vậy mà không sợ hãi chút nào. Ba người cùng giở Phong Vân Bát Trảo kỳ học ra, thế võ của chúng huyền ảo khôn lường khiến bọn người đang vây đánh đều bị đẩy lui và chạy quanh như chong chóng.

Một lát sau đột nhiên trên cành cây cổ thụ ở cạnh đó bỗng có tiếng cười nhạt nổi lên.

Tiếng cười đó chưa dứt thì trong đấu trường đã thay đổi hẳn, ba người cao thủ của Lư Sơn bỗng ngã lăn ra đất hết.

Người của phái Nga Mi ngạc nhiên vô cùng và thấy ba tay cao thủ của phái Lư Sơn tên nào cũng có một con bò cạp khổng lồ trông rất quái dị đậu chặt ở trên mu bàn tay. Tiếp theo đó một ông già gầy gò và cao vô cùng, mặc một cái áo dài đen lớn rộng, lưng đeo thanh Thái A bảo kiếm, hai mắt sâu hoắm, đôi ngươi tia ra hai luồng ánh sáng xanh, ở trên ngọn cây từ từ nhảy xuống trầm giọng nói:

- Lão phu Thiên Khiết Cung Chủ Ô Phùng đã tới...

Đột nhiên ba con bò cạp khổng lồ đang đậu ở trên tay ba tên cao thủ của phái Lư Sơn tự động bay lên đốt người của phái Nga Mi mỗi người một phát, cả Tỷ Trúc đại sư cũng vậy.

Người của phái Nga Mi mặt biến sắc đều ngã ngửa về phía sau, ba con bò cạp bay lên trên không đi mất. Ô Phùng thấy vậy cả kinh vội tung mình nhảy lên đuổi theo ba con bò cạp ấy mà đi mất dạng.

Bọn chú tiểu của chùa Vạn Niên thấy vậy vội khua chiêng báo động.

Một lát sau các tay cao thủ của phái Nga Mi đã lần lượt tới nơi. Mạn Nhân sư thái với Bạch Tượng đại sư cũng vừa tới kịp, thấy vậy đều nhìn nhau ngơ ngác không ai hiểu đã xảy ra chuyện gì? Bạch Tượng đại sư thấy Tỷ Trúc đại sư mặt cau có tỏ vẻ đau khổ hết sức nhưng hai mắt vẫn còn mở được và đang cố vận chân khí phong bế các yếu huyệt để khỏi bị nọc độc của bò cạp xâm nhập.

Bạch Tượng đại sư thấy vậy vội điểm huyệt giúp cho Tỷ Trúc đại sư và hỏi:

- Sư đệ bị ai hạ độc thủ thế? Tỷ Trúc đã thấy đỡ đau, liền khẽ đáp:

- Lát nữa sư huynh với Mạn Nhân sư muội hãy tạm ở lại, tiểu đệ còn nhiều chuyện muốn thưa cùng.

Nói tới đó đại sư liền lớn tiếng nói tiếp:

- Sư huynh làm ơn đỡ tiểu đệ dậy.

Bạch Tượng hai tay đỡ Tỷ Trúc dậy, thấy người sư đệ mồ hôi đã toát ra như mưa. Tỷ Trúc gượng cười một tiếng rồi kể lại chuyện đã qua cho mọi người hay rồi lại nói tiếp:

- Sư đệ vào mau đưa các người bị thương lên trên Điện Tiếp Dẫn ở trên Kim Đỉnh để Hoàng Minh sư huynh cứu chữa cho, để muộn sợ không kịp và nói rõ hộ câu chuyện vừa xảy ra. Lão tăng còn phải ở lại đây điều tức tĩnh dưỡng.

Đại Thừa thiền sư hỏi:

- Sao Tỷ Trúc sư huynh không lên Kim Đỉnh?

- Ngu huynh tuổi đã ngoài bảy mươi, nếu giải thoát được đã là phước, các sư đệ hãy mau hộ tống các đồng môn, khiêng những người bị thương lên Kim Đỉnh đi. Họ bị nặng hơn ngu huynh.

Đại Thừa thiền sư thở dài một tiếng rồi dẫn các đồng môn, khiêng những người bị thương lên trên Kim Đỉnh ngay.

Bạch Tượng đại sư đưa mắt ra hiệu cho Mạn Nhân sư thái, rồi cả hai đỡ Tỷ Trúc đại sư vào trong văn phòng.

Sư thái hiểu ý ở lại không đi và khẽ hỏi Tỷ Trúc rằng:

- Có phải sư huynh có lời muốn nói với tiểu muội phải không? Bạch Tượng đại sư đáp:

- Tỷ Trúc sư đệ ngấm ngầm dặn chúng ta ở lại. Hãy vào trong thiền thất rồi hãy nói chuyện sau.

Ba người cùng vào trong văn phòng.

Mạn Nhân sư thái thuận tay khép cửa phòng lại. Bạch Tượng đỡ Tỷ Trúc ngồi tựa ở trên một cái ghế tựa và thắp sáng một ngọn đèn. Lúc ấy Tỷ Trúc mặt nhợt nhạt, mồ hôi lạnh vẫn toát ra như mưa, hơi thở hổn hển. Mạn Nhân sư thái thấy vậy lo âu vô cùng vội hỏi:

- Sư huynh thấy sao? Thử uống linh đơn của tiểu muội chế xem sao? Tỷ Trúc đại sư bớt thở mạnh mới đáp:

- Bò cạp của Ô Phùng độc vô cùng, cho uống đơn dược chỉ chóng chết thôi, bây giờ giữ hai người ở lại đây vì Lạc Dương đang ở trong phòng trong...

Mạn Nhân sư thái mừng rỡ vô cùng, vội hỏi lại:

- Y đã tới đây à? Nói xong, sư thái liền chạy vào trong phòng kép. Khi vào tới nơi bà ta thấy phòng trống không, không có bóng người nào cả, ngạc nhiên vô cùng vội nói vọng ra:

- Không có ai ở trong này cả! Bạch Tượng, Tỷ Trúc nghe nói đều giật mình kinh hãi.

Đột nhiên cánh cửa ngoài kêu kẹt một tiếng rồi một người đẩy cửa vào. Người đó đẹp trai không tả, chả phải Lạc Dương là gì? Lạc Dương vội khép cửa phòng, cài then hẳn Hồi, đi tới cạp sập đưa một viên thuốc màu lam cho Tỷ Trúc đại sư và nói:

- Xin lão tiền bối hãy nuốt viên thuốc này trước, thuốc này có thể giải được nọc độc của bò cạp nhưng lão tiền bối vẫn phải giả bộ như chưa khỏi để các đồng môn đừng hoài nghi.

Tỷ Trúc đại sư uống luôn viên thuốc đó rồi hỏi:

- Chuyện vừa rồi thí chủ đã trông thấy hết phải không? Lạc Dương mỉm cười đáp:

- Tiểu bối không những trông thấy mà thôi. Ba con bọ cạp độc tự động bay xuống đốt các người, cả lão tiền bối nữa, đều do tiểu bối điều khiển cả. Sự bất đắc dĩ phải làm như vậy, mong lão tiền bối lượng thứ cho! Nếu không làm như thế, thể nào mọi người vẫn còn nghi ngờ.

Hai hòa thượng, một lão ni đều tỏ vẻ kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau.

Mạn Nhân sư thái vội hỏi:

- Hiền điệt học cách sai bảo bò cạp ở đâu thế? Lạc Dương đáp:

- Không dám giấu giếm hai vị lão tiền bối, con gái của Ô Phùng bị tiểu bối bắt cóc và chính nàng ta đã dạy cho tiểu bối cách điều khiển bò cạp độc ấy.

Bạch Tượng đại sư mỉm cười xen lời hỏi:

- Quả thật dưới danh sư ắt phải có đồ đệ cao tay, hôm nay thí chủ tới đây lại định đặt quỷ kế gì thế? Lạc Dương đáp:

- Lên yết kiến Kim Đỉnh chưởng môn, mượn cớ tiến thân để trà trộn vào trong Đại Lượng khiến chúng tự sát lẫn nhau...

Nói tới đó chàng tỏ vẻ uất hận và nói tiếp:

- Tiểu bối phong thanh nghe Vạn Đằng Long lão tặc hiện đang ẩn núp dưới trướng của Đại Lượng, nếu tiểu bối không giết chết được lão tặc thì dù có chết cũng quyết không nhắm mắt! Mạn Nhân sư thái lại lên tiếng hỏi:

- Hiền điệt làm thế nào để cho người Chưởng môn tin tưởng được? Bần ni chắc việc này không phải là dễ đâu! Lạc Dương mỉm cười lấy ra một cái mặt nạ da người ra đeo lên trên mặt.

Ba người nọ thấy chàng đã biến thành một ông già mặt lạnh lùng, má có một vết sẹo dài ba tấc, bộ râu lưa thưa và hoa râm.

Bạch Tượng đại sư nhận thấy bộ mặt này quen thuộc lắm nhưng nhất thời không nhớ được là ai, liền nói:

- Người này chắc hồi sinh tiền thể nào cũng là một nhân vật lừng danh trong võ lâm? Lạc Dương đáp:

- Vâng, lão tiền bối nhỡ kỹ lắm. Ba mươi năm trước đây, y là một tên độc hành đại đạo, võ học tuyệt luân hoành hành ở Tây Bắc khá lâu.

Bạch Tượng đại sư nghe nói liền nhớ tới một người, cả kinh hỏi tiếp:

- Ồ, lão đã nghĩ ra rồi! Chắc y là Ngũ Hành Phi Ưng Thủ Hạ Lạc Thiên rồi!

- Chính là y đấy!

- Năm xưa Hạ Lạc Thiên là bạn thân của Kim Đỉnh chưởng môn, thí chủ giả dạng làm y làm sao mà bắt chước được hết lời ăn lẽ nói, thái độ, võ công,... Bần tăng chỉ sợ giấu không nổi người Chưởng môn thôi! Lạc Dương đáp:

- Điểm này ba vị lão tiền bối cứ yên tâm, tiểu bối trước khi đến đây đã được một vị lão tiền bối chỉ điểm cho. Vị tiền bối ấy cộng sự với Lạc Thiên lâu năm cho nên ông ta biết rõ Lạc Thiên lắm, vì vậy tiểu bối tự tin không để bại lộ tung tích của mình đâu.

Mạn Nhân sư thái lại nói tiếp:

- Hiền điệt tự tin như vậy bần ni và mọi người mới đỡ lo, sáng mai là ngày khai quan của người Chưởng môn, hiền điệt hãy tùy cơ mà hành sự.

Bốn người lại bàn tán mọi chuyện cho đến đêm khuya.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.