Vệ Phi Long mặt hơi biến sắc, liền hít một hơi mạnh, bụng bảo dạ: "Quả nhiên lời đồn ở Giang Nam không sai chút nào, Tỉnh Bình là người là người có đại chí định làm bá chủ của võ lâm, những thủ hạ của y đều là những quái kiệt trứ danh trong giang hồ, chỉ một Đàn chủ nho nhỏ mà đã có tài ba như vậy rồi, quả thật không phải tay tầm thường! Ta không nên khinh thường y." Nghĩ như vậy liền thay đổi nét mặt, tỏ vẻ kính ngưỡng, chắp tay chào và nói:
- Hiền Đàn chủ võ công trác tuyệt, anh em rất lấy làm khâm phục, sau này chúng ta còn dịp gần gũi nhau.
Nói xong y lớn tiếng cười, khiến ai nấy đứng cạnh đó đều váng tai.
Lạc Thiên mỉm cười nói:
- Không dám! Giáo chủ võ công cao siêu hơn người, tại hạ chỉ là một đàn chủ nho nhỏ, tài sơ học kém, làm người ai cũng đều có sự khiếm khuyết, mong Giáo chủ chỉ giáo cho luôn luôn, tại hạ rất lấy làm cảm ơn vô cùng.
Phi Long nghe nói mặt đỏ bừng, cười gằn mấy tiếng rồi đáp:
- Đâu dám, đâu dám...
Hai bên quần hào đều là người thông minh, biết hai người đang so tài ngầm với nhau mà Phi Long đã bị thất bại trầm trọng, bằng không khi nào lúc trước lại kiêu ngạo mà lúc sau lại cung kính như thế.
Đại Lượng quần tà vì thấy Lạc Thiên là người mới vào, chỉ đôi ba lời đã biết Tỉnh Bình rất thân tín với vị Đàn chủ này và chúng nghe nói vị Đàn chủ này chỉ nhờ có mồm mép khéo léo mà được Tỉnh Bình tin cậy đến vậy nên chúng đối với Lạc Thiên có vẻ khinh khi là thế, sau thấy Phi Long đã bị thất bại ngầm, liền thay đổi giọng nói, chúng mới kính phục Lạc Thiên quả thật có tài ba ngầm.
Chúng lại thấy Lạc Thiên chắp tay mỉm cười, nói tiếp:
- Vệ giáo chủ từ xa tới là giai khách, tại hạ đã dặn bảo hạ thuộc sửa soạn sẵn tiệc rượu để tẩy trần, xin mời Giáo chủ lên ngựa.
Phi Long cả cười đáp:
- Mời ngài lên ngựa, chúng ta cùng lên ngựa một lúc đi.
Lạc Thiên khiêm tốn mãi từ chối không được, đành phải lên ngựa cùng với Phi Long, cả hai cùng quất roi phóng ngựa đi luôn.
Lúc ấy trời đã hoàng hôn, có hai người cưỡi ngựa sát cánh nhau ở trên mỏm núi, hai người đó chính là Phi Long, Lạc Thiên vừa đi vừa xem tình thế của Đại Lượng, Lạc Thiên đưa tay chỉ điểm cho Phi Long hay, phía sau hai người có ba đại hán áo gấm và sáu cao thủ Tuyết Liên Giáo.
Phi Long liền lên tiếng hỏi:
- Hạ đàn chủ, phong thanh Khúc sơn chủ ở núi Đại Lượng này có bày một trận lớn tên là A Tu La Kiếm Trận, trận đó biến ảo khôn lường, sát cơ trùng phục, dù kẻ địch là tay thượng thặng của võ lâm vào tới đó cũng không sao thoát khỏi được. Không biết tin này thực hư ra sao? Lạc Thiên mỉm cười đáp:
- Nhiều khi lời đồn đại của giang hồ hay thất thiệt nhưng đại trận A Tu La quả thật là lợi hại, cho nên xin Giáo chủ ngăn bảo thuộc hạ chớ có tùy tiện đi lại, nhỡ vào chỗ cấm địa, trận pháp phát động một cái là toi mạng liền, chứ không phải là chuyện chơi đâu.
Phi Long nghe nói hậm hực vô cùng, mồm lẩm bẩm đáp:
- Cám ơn Đàn chủ đã chỉ điểm cho như vậy.
Đột nhiên Lạc Thiên rỉ tai Phi Long khẽ nói:
- Nghe nói Vệ giáo chủ kết thù kết oán với Điền Thu Giả phải không? Phi Long bỗng thấy Lạc Thiên làm ra vẻ thần bí như vậy không hiểu y có ý định gì, liền ngẩn người ra giây lát rồi trả lời rằng:
- Việc này ai ai cũng biết cả.
- Việc này tại hạ biết rõ lắm nhưng... nhưng...
Y cứ nói chữ nhưng hoài hình như không tiện nói ra vậy Phi Long ngạc nhiên vô cùng vội hỏi lại:
- Xin Hạ đàn chủ cho biết rõ nguyên nhân! Lạc Thiên tỏ vẻ khó xử ngẫm nghĩ giây lát rồi trả lời:
- Tại hạ không muốn hỏi đến chuyện tư của người, nhưng vừa rồi được thủ hạ báo cáo có mấy người định ám hại ngầm Giáo chủ.
Phi Long ngạc nhiên vô cùng vội hỏi tiếp:
- Ai thế? Chả lẽ là bọn người của Điền Thu Giả chăng? Chúng chỉ là cá trên thớt, Vệ mỗ có coi chúng ra gì đâu? Nhưng bây giờ chúng ở đây?
- Ở ngay bổn sơn, nhưng cũng chỉ mong những người đó không phải là Điền Thu Giả mà là những người khác, được Điền Thu Giả nhờ tới đây định âm mưu giết hại Vệ Giáo chủ.
Phi Long nghe nói mắt lộ hung quang cười nhạt hỏi tiếp:
- Hạ đàn chủ! Người đó là ai thế, để Vệ mỗ đi kiếm y? Lạc Thiên khẽ thở dài một tiếng rồi đáp:
- Vệ giáo chủ chớ có khích động như vậy! Việc này khiến tại hạ khó xử vô cùng, không biết Giáo chủ có nghe thấy cái tên Thiên Khiết Cung Chủ Ô Phùng không? Tất nhiên Phi Long phải biết cái tên Ô Phùng nên y biến sắc mặt ngay, hai mắt lộ vẻ nghi ngờ mà hỏi tiếp:
- Điền Thu Giả lại dám xúi giục Ô Phùng làm khó dễ Vệ mỗ ư? Hừ, Vệ Phi Long này có phải tay tầm thường đâu? Lạc Thiên thấy Phi Long tuy nói cứng như vậy, nhưng vẻ mặt đã hoảng sợ, biết y đã lọt vào tròng của mình rồi, y mừng rỡ vô cùng nhưng vẫn không để lộ ra ngoài mặt, liền lắc đầu đáp:
- Không phải thế, hiện giờ Ô Phùng đã rời khỏi núi này đi xa rồi, nhưng vẫn còn khá nhiều cao thủ thuộc hạ của y ở lại đây, việc này do tại hạ nói ra, Giáo chủ nghe thấy đừng để chuyện này tiết lộ ra ngoài, phải cẩn thận đề phòng mới được! Nếu có điều gì sơ suất, bổn sơn sẽ bị tai ách và còn mang tiếng mượn dao giết người. Cổ nhân có câu "Đánh ngay dễ đỡ, đánh lén khó đề phòng".
Sự thật những lời nói của Lạc Thiên rất tầm thường, nhưng bên trong ý nghĩa rất sâu sắc, muốn to muốn nhỏ gì cũng được.
Phi Long lại hỏi tiếp:
- Hạ đàn chủ đã biết rõ như vậy sao không ra lệnh kiềm chế chúng?
- Tuy chúng có ý định như vậy nhưng chúng chưa gây nên sự thật, dù Sơn chủ có biết cũng phải làm ngơ, huống hồ là tại hạ.
- Nếu chúng có ý khiêu khích thật thì Vệ mỗ nên đối phó ra sao, chả lẽ cứ chịu nhục mà để cho chúng hà hiếp hay sao?
- Thị phi phải trái sẽ có công luận, bổn sơn chỉ giữ thái độ tự nhiên, quyết không thất lễ với một bên nào và cũng không bênh vực ai cả.
Phi Long là người lão luyện giang hồ sao lại không hiểu được lời nói của Lạc Thiên, quý hồ không lôi người của Đại Lượng vào tròng thì dù đối phương có công nhiên khiêu khích cũng chỉ đấu một trận quyết sống mái thì thôi.
Y chưa kịp trả lời thì Lạc Thiên đã nói tiếp:
- Nếu Vệ giáo chủ có lòng khoan dung thì cứ rời khỏi Đại Lượng này đi! Hà... Vệ giáo chủ từ xa đến làm khách khiến tại hạ khó xử quá! Phi Long rất kiêu ngạo cười nhạt đáp:
- Hạ đàn chủ khỏi cần phải khó xử, Vệ mỗ không phải người nhút nhát.
Lạc Thiên thấy kế của mình đã thành công, trong lòng mừng thầm, vội hỏi tiếp:
- Vệ giáo chủ, đó chẳng qua là chuyện tại hạ nghe phong thanh trước đấy thôi, cho nên được mật cáo này mong Giáo chủ chuẩn bị trước chứ chưa chắc chúng dám sinh sự ở bổn sơn đâu! Nói xong, y đưa mắt nhìn ra bên ngoài và nói tiếp:
- Trời sắp tối rồi, quý vị đi đường chắc cũng mỏi mệt lắm, xin mời quý vị vào Nghinh Tân quán nghỉ ngơi trước, để tại hạ dẫn đường cho! Nói xong, y giơ tay ra hiệu ba tên đại hán áo gấm liền đi trước, mọi người lần lượt theo sau. Chỉ thoáng cái cả bọn đã mất dạng.