Ngoài cửa nam thành Tương Dương, cách cửa thành chừng năm dặm có một cái rừng táo rất lớn rộng, cây cối rậm rạp vô cùng.
Trong rừng táo đó vì cây cối rậm rạp nên u ám chứ không được sáng như ở bên ngoài, có hai nhóm người đang đứng đối lập nhau.
Vệ Phi Long lên tiếng nói trước:
- Quan lão sư, nghe nói vật kỳ báu của võ lâm là Quảng Thành nhị báu đã lọt vào tay của quý phái, chẳng hay tin này thực hư ra sao? Bằng Cách mỉm cười đáp:
- Lời đồn đại của giang hồ ít khi đúng với sự thật, lão cũng đang để tâm điều tra vụ này, nhưng theo chỗ lão hay biết thì hình như La Thái đã lấy được và nghe nói La Thái hiện nay đang gia nhập Tam Nguyên Bang. Vệ giáo chủ hiện đang kết minh với Tam Nguyên Bang sao không hỏi Tam Nguyên Bang mà lại đến đây hỏi lão phu làm chi? Phi Long hơi ngạc nhiên và nói tiếp:
- Nhưng La Thái đã bị đối phương bắt rồi, cả thiếu nữ họ Hà của quý sư cũng mất tích nốt, nay Quan lão sư bảo là không biết là nghĩa thế nào? Bằng Cách nổi giận trầm giọng đáp:
- Hà Phụng Nhi bị Khương Huân Tổ bắt đi, nhất định không chịu trao trả cho Quan mỗ mà lại bảo là mất tích, hừ hừ... lão với Huân Tổ thề không đội trời chung.
Nói xong, mặt lão sư lộ đầy vẻ sát khí, y giả bộ rất khéo khiến Phi Long không dám ngờ vực liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ Huân Tổ nói dối đánh lừa ta chăng?" Nghĩ như vậy vị giáo chủ này hơi do dự.
Sự thật thì Quảng Thành nhị báu hiện giờ ở đâu, Bằng Cách không hay biết gì cả cho nên lúc này mới nói mạnh như thế.
Lạc Dương với Tố Lan và các thiếu nữ đã tới rừng táo và hiện đang ẩn núp ở trên cây, nghe thấy Bằng Cách nói như vậy liền cười thầm. Tố Lan liền rỉ tai Lạc Dương và nói:
- Nhũ phụ cũng biết nói dóc lắm đấy nhỉ? Hà Phụng Nhi xen lời nói:
- Quan lão gia đã nói như vậy, bắt buộc tiện tỳ phải ra mặt mới được! Lạc Dương vội lấy một cái mặt nạ da người đưa cho Phụng Nhi và khẽ dặn rằng:
- Chị Phụng Nhi cứ đeo cái này vào đi! Không có việc gì đâu! Phụng Nhi mặt đỏ bừng không dám nhìn thẳng chỉ giơ tay ra mà đỡ lấy cái mặt nạ da người ấy thôi.
Lúc ấy Phi Long đang chần chừ không biết nói năng thế nào cho phải thì Vạn Minh Viễn cười nhạt một tiếng và xen lời nói:
- Chúng ta hãy tạm gác việc này sang bên đã! Phen này Vạn mỗ tới đây là muốn trả mối thù của quần hùng bị lửa thiêu đốt, thử hỏi các vị đó có tội tình gì đâu mà bị tai kiếp như vậy nên Vạn mỗ nói, ngươi còn sống một ngày thì trong võ lâm không được yên ổn một giờ một phút nào hết.
Bằng Cách nghe thấy Minh Viễn nói như vậy bèn quát hỏi:
- Ngươi là ai mà dám can thiệp đến công việc của lão phu? Minh Viễn vẫn cười một cách âm trầm và trả lời rằng:
- Họ Quan kia! Ngươi có biết ngày này sang năm tức là ngày kỵ đầu của ngươi đấy, ngươi còn làm bộ làm phách làm chi nữa, lão phu là Vân Vụ Sơn Chủ Vạn Minh Viễn đây!...
Bằng Cách đã nổi giận, liền cười lên như điên như khùng và nói:
- Có giỏi thì ngươi cứ việc ra tay thử xem, lão phu này có sợ ai bao giờ đâu? Minh Viễn nổi giận liền giở thế Hoành Sơn Đoạn Vân (ngang núi ngắt mây) đánh chéo sang, sức mạnh, thế nặng và còn có tiếng kêu veo veo nữa.
Bằng Cách liền giơ hữu chưởng lên đỡ luôn.
Mọi người nghe bùng một tiếng thật lớn, tiếp theo đó cả hai người cùng lùi về phía sau ba bước.
Kim Ty Nhân Vệ Phi Long liền nhảy tới giữa hai người mỉm cười nói:
- Vạn huynh hãy khoan đã! Y lại quay sang nói với Bằng Cách:
- Mong lão sư nghe lời khuyên của Vệ mỗ, cùng Vệ mỗ đi Hạ Khẩu một chuyến để đối chất với Huân Tổ về việc Quảng Thành nhị báu, như vậy lão sư sẽ tránh khỏi tai ách liền.
Bằng Cách cười ha hả, tiếng cười chỉ kêu như tiếng chuông ai nghe thấy cũng kinh hồn.
Phi Long biến sắc mặt nói tiếp:
- Quan lão sư, có phải lão sư muốn bắt ép Vệ mỗ phải dùng võ lực để đối phó đấy không? Bằng Cách ngắt tiếng cười liền sầm nét mặt lại đáp:
- Tuy Vệ Phi Long có đôi chút tên tuổi ở trên giang hồ thật, nhưng chưa xứng chỉ bảo được lão phu.
Phi Long cười nhạt một tiếng nói tiếp:
- Lúc này không phải là lúc cãi vã, nếu Vệ mỗ không tự tin thì Vệ mỗ cũng không dám lên tiếng nói như vậy. Nếu ngài không thèm đấu với Vệ mỗ thì trong rừng táo này đệ đã xếp đặt thiên la địa võng, nếu ngài thong thả đi ra được thì Vệ mỗ quyết không ra tay ngăn cản.
Y vừa nói xong, những bụi cây ở bốn phía xung quanh đã có tiếng người xì xào...