Mặt trời đã lặn xuống núi, các nóc nhà đều có khói bốc lên. Thì ra lúc ấy đã là hoàng hôn và mọi nhà đều đang thổi cơm.
Trên bến đò Hàm Dương ở sông Vy Thủy, thuyền buồm đông như trẩy hội, ngay chính giữa lòng sông có một chiếc thuyền lớn đang nhổ neo từ từ đi.
Trong chiếc thuyền đó đã có tiếng đàn sáo nổi lên và có tiếng ca hát xen lẫn nữa.
Trong bụi cây liễu ở bên sông, bỗng có một thiếu nữ áo đen, bịt mặt xuất hiện, từ từ mở cái khăn bịt mặt ra để lộ một khuôn mặt đẹp tuyệt trần.
Thiếu nữ ấy tuổi trạc đôi mươi, mặt đẹp như hoa nở, hai mắt đang chăm chăm nhìn vào chiếc thuyền lớn kia, mồm lẩm bẩm nói:
- Nhất định là y rồi... nhất định là y rồi!