Ngũ Long Cung là một ngôi điện rất hùng vĩ, quy mô rất rộng lớn, ở trong thờ quỷ thần, cột trụ nào cũng to bằng một ôm, trên còn điêu khắc rồng nhe nanh múa vuốt trông rất linh động. Khí tượng ở trong cung rất nghiêm trang, trong đó có ba cây thông cổ thụ rất cao lớn, cành lá rậm rạp và trong điện hương quả cũng thịnh vượng lắm.
Ngoài cung, những hàng bán rong rất đông đảo, người du ngoạn đi lại chen vai thích cánh trông không khác gì họ đi trẩy hội vậy.
Trong đám đông thỉnh thoảng còn thấy vài ba nhân vật trong võ lâm, chúng vừa đi vừa đưa mắt nhìn bốn chung quanh. Nơi đây là nơi có đủ năm thứ người tụ tập ở nhưng Hán tộc và Di tộc là nhiều hơn hết.
Con gái Di ăn mặc quần áo ngũ sắc, tay đeo đôi khuyên vàng thật lớn, da trắng bạch, mặt lẳng lơ, đi lại trong đám đông rao hàng với giọng rất êm tai khiến ngôi thành ở biên giới này càng tăng thêm sắc thái rất ngoạn mục.
Trong đám đông người ta thấy Hạ Lạc Thiên xuyên qua rừng người tiến thẳng vào trong Ngũ Long Cung. Y giả bộ du ngoạn, đi vòng quanh cung một hồi rồi tiến thẳng vào trong Thủy Mẫu Từ.
Y thấy một đạo sĩ trông nom đổi thẻ đang ngồi ngủ gật ở một góc tường. Y vội chạy lại vái chào ba cái, mồm lẩm bẩm nói rồi cầm ống thẻ lên xốc một hồi. Một cái thẻ tre rớt xuống đất, y cầm thẻ tre đó tới cạnh lão đạo sĩ khẽ nói:
- Quẻ một trăm lẻ bảy.
Đạo sĩ nọ giả vờ ngủ gật, nghe nói vội mở to đôi mắt lên nhìn Lạc Thiên một cái rồi hỏi:
- Quẻ bao nhiêu? Trên giá thẻ chỉ có mười chín thẻ thôi, đó là một câu ám hiệu ngầm.
Đạo sĩ cầm lấy cái thẻ trúc của Lạc Thiên nhìn y một cái rồi vứt thẻ đó vào trong ống, ung dung nói:
- Người tự đi vào bên trong mà lấy.
Nói xong y chỉ vào cái cửa ngầm ở phía sau ngôi miếu đó, Lạc Thiên đáp:
- Cảm ơn đạo sĩ đã chỉ điểm cho.
Nói xong y lớn bước đi tới bên trong cửa phòng ấy, đẩy cửa đi vào rồi khép cửa lại luôn. Y thấy bên trong tối om như mực, không trông thấy gì cả. Đột nhiên trong bóng tối có ánh sáng lửa thấp thoáng rồi một bó đuốc đã cháy tỏ, y liền thấy bốn đại hán ăn mặc áo gấm, lưng đeo đại đao, tay cầm đuốc, vẻ mặt cung kính vô cùng.
Một tên đại hán vái chào hỏi:
- Ngài muốn yết kiến Sơn chủ phải không? Xin cho biết lai lịch để khỏi thất lễ.
Lạc Thiên đáp:
- Không dám, anh em họ Hạ thừa lệnh Kim Đỉnh chưởng môn của phái Nga Mi đem bức mật thơ tới trình Khúc sơn chủ, mong bạn dẫn đường hộ cho.
Đại hán nọ nghe nói vội đáp:
- Xin hãy theo tại hạ.
Trong căn phòng bí mật đó bỗng có một cánh cửa bí mật hiện ra. Đại hán nọ dẫn y đi qua cánh cửa đó, đi qua mấy bực đá tiến thẳng xuống dưới hầm.
Khi xuống tới cuối đường hầm, chàng đã thấy nơi đó có hai con ngựa vàng đợi chờ.
Đại hán nọ vội nói:
- Tùy ngài muốn cỡi con ngựa nào thì cỡi, hai con ngựa này được huấn luyện từ lâu rồi, nó quen thuộc đường lối lắm, khi đến nơi sẽ có người tiếp dẫn, xin thứ lỗi tại hạ không tống tiễn nữa.
Lạc Thiên cám ơn xong, liền tung mình lên ngựa phi đi ngay, đuốc lửa trên tay của đại hán nọ tắt ngóm liền.
Con ngựa đã rảo cẳng phóng đi nhanh như điện chớp.
Thoạt tiên bốn bề rất tối tăm nhưng ngựa ấy phóng chạy không lâu, Lạc Thiên đã trông thấy rõ đường lối dần, trong lòng kinh hãi và nghĩ thầm: "Chắc Khúc Tỉnh Bình phải tốn rất nhiều thì giờ mới xây được con hầm này. Chắc trong núi bố trí còn nghiêm ngặt hơn, như vậy thấy mưu mô của y khủng khiếp như thế nào?" Y cảm thấy con ngựa chạy dưới đường hầm khá lâu, có lẽ nó đã chạy được mười mấy dặm đường rồi, rồi y bỗng thấy con ngựa ngừng chạy và có tiếng kêu ùm, ùm như tiếng sấm vang động. Tiếp theo đó y thấy hai cánh cửa đá lớn từ từ mở rộng, phía trước mặt sáng ngời.
Lạc Thiên nhìn ra bên ngoài mới hay trước mặt mình là một dãy núi cao chót vót và bên ngoài bỗng có tám tên đại hán mặc áo gấm với một tên mặc áo dài đen, mặt đỏ hồng, tuổi ngoài sáu mươi đứng xếp hàng ngang. Vừa thấy Lạc Thiên ra tới, ông già áo đen ấy đã chắp tay chào, mỉm cười hỏi:
- Không biết Hạ lão sư tới mà ra nghênh đón, xin lão sư thứ lỗi cho. Mời lão sư xuống ngựa để lão dẫn đường cho. Sơn chủ đang ở trong khách sảnh đợi chờ đấy.
Lạc Thiên kinh hãi thầm và bụng bảo dạ rằng: "Sao chúng truyền tin còn nhanh hơn ta cưỡi ngựa?" Nghĩ đoạn y vội xuống ngựa đáp lễ nói:
- Tại hạ không dám, lão huynh làm ơn dẫn đường cho.
Ông già áo đen mỉm cười, quay mình dẫn đường đi luôn. Lạc Thiên theo sau, tám đại hán mặc áo gấm đi theo sau cùng.
Lạc Thiên thấy trước mặt là một sơn cốc rất lớn rộng, xung quanh đều là núi cao chót vót. Nơi đây có thể nói là một chỗ tuyệt hiểm, trong sơn cốc đâu đâu cũng trồng cây. Ông già áo đen đã đi vào trong bụi liễu, Lạc Thiên theo sau vào, thấy bụi cây đó trong lòng kinh hãi thầm. Thì ra, rừng liễu này là do người ta trồng nên và xếp thành Thiên Tiên Thái Ất Chính Phản trận thức, bên trong còn bao hàm Lưỡng Nghi Tam Tài, Bát Quái Cửu Cung biến hóa khôn lường, nếu đi sai một bước là sa vào tử địa liền.
Đột nhiên ông già áo đen quay mặt lại, mỉm cười hỏi:
- Hạ lão sư xem rừng liễu này có đẹp không? Lạc Thiên đã biết ý nghĩ của đối phương muốn thử thách xem mình có biết cách bố trí của rừng liễu này không nhưng y lại giả vờ không hay, vội nói:
- Đẹp lắm, đẹp lắm. Rừng này dài hàng mười dặm trông như một đám mây xanh, thật là ngoạn mục, người ẩn cư trong đó ắt là quý Sơn chủ chứ không phải là người thường.
Ông già áo đen cười ha hả, nói tiếp:
- Hạ lão sư nói rất trúng.
Hai người đi được một quãng đã thấy nhà cửa hiện ra trước mắt, đi đến gần mới hay đó là căn nhà rất lớn rộng, tường quét vôi xám, hai cánh cửa rất lớn và đóng kín. Hai cánh cửa ấy bỗng từ từ mở rộng, bên trong có tiếng cười sang sảng vọng ra, rồi một ông già áo xanh, hai mắt rất sáng, râu năm chòm trông rất hiền từ đã bên trong bước ra, Lạc Thiên ngẩn người ra nghĩ thầm: "Người này là Thập Phương Diêm La ư? Trông mặt y hiền từ thế này, không ngờ bụng dạ lại ác độc như thế." Ông già áo đen vội tránh sang bên, nhìn Lạc Thiên rồi nói:
- Khúc sơn chủ đã thân hành ra nghênh đón, Hạ lão sư mau lên yết kiến đi.
Lạc Thiên nghe nói vội tiến lên một bước, cúi đầu chào nói:
- Tại hạ Hạ Lạc Thiên do người Chưởng môn của phái Nga Mi nhờ vả đem một lá thư tới, xin Sơn chủ qua mắt.
Khúc Tỉnh Bình nghe thấy Lạc Thiên xưng danh như vậy liền ngẩn người ra ngạc nhiên đáp:
- Không ngờ bạn là Ngũ Hành Phi Ưng Thủ Hạ đại hiệp năm xưa đã lừng danh ở Cam Lương. Cũng may lão chưa có điều gì thất lễ, ngày hôm nay được gặp gỡ đại hiệp thật là hân hạnh vô cùng.
Lạc Thiên khiêm tốn đáp:
- Đời sống trong hắc đạo thật không dám nhắc lại nữa, nói tới chỉ bị võ lâm chê cười thôi và tại hạ đâu dám được xưng đại hiệp trước mặt Sơn chủ như thế. Tại hạ rất lấy làm hổ thẹn vô cùng.
Tỉnh Bình ha hả cười, mời Lạc Thiên vào trong nhà. Hai người đi sát cạnh nhau vào trong đại sảnh rồi chia ngôi chủ khách, mỗi người ngồi một bên đã có hai thanh nhi tiểu đồng bưng nước đến mời hai người uống, xong lại rút lui ngay.
Tỉnh Bình nhìn Lạc Thiên mỉm cười nói:
- Hạ lão sư, vừa rồi lão sư nói đời sống trong hắc đạo không đáng kể cho người võ lâm hay, điều này lão không tán thành chút nào. Vẫn biết chính, tà hai đường có phân biệt nhau thật nhưng bất cứ người ở giới nào, người hay vẫn tự hay, người dở vẫn tự dở. Đại hiệp không thấy những môn phái mà tự cho mình là danh môn chánh phái mà vẫn phải quét sạch cửa ngõ để tảo thanh những môn hạ tồi bại là gì? Đủ thấy danh chính mà tâm độc thì không khác gì khỉ đội lốt người.
Lạc Thiên đáp:
- Cao kiến của Sơn chủ khiến tại hạ được sáng suốt rất nhiều.
- Phong thanh Hạ lão sư đột nhiên tuyệt tích giang hồ và nghe thấy người ta nói lão sư bị người ta giết hại, không hiểu tại sao?...
Y chưa nói dứt lời thì Lạc Thiên đã vội đỡ lời:
- Đó là tại hạ chán nản cuộc đời giang hồ, phiêu lưu ra hải ngoại. Người trong võ lâm, mỗi người đồn đại một câu nhưng lời đồn đại đó rất huyền hoặc, không lấy gì làm lạ cả.
- Như vậy, từ nay trở đi, Hạ lão sư không tham dự thị phi của võ lâm nữa phải không? Nói tới đó, Tỉnh Bình ngừng giây lát lại mỉm cười nói tiếp:
- Không ngờ bây giờ Hạ lão sư lại không chịu được tịch mịch mà phải tái xuất giang hồ, như vậy đủ thấy võ học hại người vô cùng.
Sao Lạc Thiên lại không biết ý nghĩa lời nói đó của Tĩnh Bình nên y lắc đầu nghiêm nghị đáp:
- Sơn chủ đoán lầm rồi, sở dĩ tại hạ tái xuất giang hồ chẳng qua chỉ vì nhớ nhung cố thổ, con chim bay mãi cũng biết mỏi mà trở về tổ. Ngờ đâu lại về tới nhà không đầy một năm lại nghĩ đến việc du ngoạn Nam Hải. Khi đi qua Nga Mi vào thăm bạn cũ Kim Đỉnh Thượng Nhân chưởng môn, ông ta liền nhờ tại hạ đưa lá thư này cho Sơn chủ.
Tĩnh Bình nghe nói ngơ ngác một hồi rồi hỏi:
- Lời nói này của Hạ lão sư có thật không? Lạc Thiên nghiêm nghị đáp:
- Tại hạ tuy là kẻ bất học nhưng xưa nay nói một là một, hai là hai.
- Hiếm có thật, hiếm có thật.
Lạc Thiên nhân lúc đó vội lấy lá thư của Kim Đỉnh Thượng Nhân ra đưa cho Tỉnh Bình.
Đỡ lấy lá thư, Tỉnh Bình lại nói tiếp:
- Xin thứ lỗi cho lão đã tiếp đãi lão sư một cách sơ sài như vậy, mời lão sư xơi nước.
Nói xong, y bóc lá thư ra đọc, mặt y biến đổi ngay. Đọc xong lá thư, y lại tươi cười lớn tiếng nói tiếp:
- Kim Đỉnh chưởng môn nói hơi quá một chút, có khi nào các đại môn phái lại coi lão phu như gai trong mắt. Hơn nữa hành động của các đại môn phái định làm cho lão phu bất lợi, điều đó tuy là sự thật nhưng Đại Lượng đây không khác gì biển lửa và địa ngục. Tên nào đến đây xâm phạm chỉ có chết chứ không sai, trái lại núi Nga Mi mới đáng sợ.
Lạc Thiên cười một tiếng và đỡ lời:
- Tại hạ chỉ được nhờ vả đem thư đến đây thôi chứ không dám dự vào thị phi của võ lâm, thôi tại hạ xin cáo lui.
Nói xong y vội đứng dậy vái chào. Tỉnh Bình liền giơ tay ra ngăn cản và nói tiếp:
- Hạ lão sư ở xa tới, lão phu đã cho người sửa soạn cơm nước khoản đãi rồi. Hạ lão sư xơi xong lên đường cũng chưa muộn.
- Đâu dám quấy nhiễu Sơn chủ như vậy, thịnh tình của Sơn chủ như vậy tại hạ xin thành tâm nhận lãnh được rồi.
- Rượu nhạt, cơm rau có nghĩa lý gì đâu, lão phu tiếp đãi lão sư như vậy đã cảm thấy thất lễ rồi, sao lão sư lại còn nói hai chữ quấy nhiễu như thế.
Lúc ấy đã có hai tiểu đồng bưng thức ăn và rượu vào, Tỉnh Bình liền mời Lạc Thiên vào bàn, chủ khách chén tạc chén thù, vui vẻ chuyện trò. Lạc Thiên tuyệt không nhắc nhở đến chuyện võ lâm hiện thời mà chỉ kể đến những chuyện lạ của mình đã được trông thấy ở hải ngoại thôi.
Sở dĩ y biết những cảnh vật và danh thắng ở hải ngoại như vậy là do Trí Hồ Trần Bách Thành chỉ bảo cho. Hồi nhỏ Bách Thành đã theo cha đi ra hải ngoại và được trông thấy những cảnh vật kỳ lạ ở đó, Bách Thành liền kể chuyện này cho Lạc Dương nghe. Lạc Dương nhớ kỹ hết nên bây giờ Lạc Dương mới nói được như thế, khiến Tỉnh Bình là một lão già gian xảo rất hoạt đầu cũng phải tin là thật.
Trong khi ăn uống đến lưng chừng thì Tỉnh Bình bỗng lên tiếng hỏi:
- Hạ lão sư nhận thấy Kim Đỉnh thượng nhân là người như thế nào? Lạc Thiên làm như không ngờ Tỉnh Bình lại hỏi đến chuyện đó, liền ngẩn người ra giây lát mới đáp:
- Tại hạ quả thật không hiểu ý nghĩa câu hỏi của Sơn chủ.
Tỉnh Bình thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Lão muốn gánh vác hết công việc của thiên hạ võ lâm nhưng tiếc thay tài trí của mình có hạn, sợ gánh vác không nổi. Nhất là đi sai một bước, võ lâm sẽ bị di hại vô cùng.
- Sơn chủ có lòng nhân hậu như vậy, tại hạ rất lấy là khâm phục.
- Hạ lão sư chán nản sự đời coi thường danh lợi, chắc đối với việc gì cũng công bằng vô tư chứ không như lão phu là người trong cuộc thể nào cũng mê man, vậy mong lão sư chỉ giáo cho.
- Tại hạ là một kẻ thô lỗ, võ phu, sánh sao được với Sơn chủ...
Không chờ Lạc Thiên nói dứt. Tỉnh Bình đã xua tay mỉm cười nói tiếp:
- Lão đã nói qua rồi, một người có trí có hạng thôi, thuở nào mà chẳng có sự thất thố và lầm lỡ. Hạ lão sư với Kim Đỉnh thượng nhân quen biết nhau lâu năm nên lão sư biết rõ tính nết và hành vi của Thượng nhân hơn lão phu.
Lạc Thiên ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:
- Kim Đỉnh thượng nhân là người rất hẹp lượng, một việc nho nhỏ y cũng phải trả thù cho được, vả lại là người hay tự kiêu tự đại, nuông chiều bộ hạ, đó là khuyết điểm lớn nhất của ông ta. Ngoài ra ông ta còn một khuyết điểm này nữa là chưa hề thật thà với ai và cũng chưa hề giúp đỡ một người bạn nào hết.
Tỉnh Bình vuốt râu cả cười nói:
- Lập luận của Hạ lão sư thật là công minh.
Nói tới đó, y bỗng nghiêm nét mặt hỏi tiếp:
- Thế còn lão phu thì sao? Lạc Thiên mỉm cười không đáp.
Tỉnh Bình lại yêu cầu thêm hai ba lần nữa, Lạc Thiên mới nói thở dài một tiếng rồi đáp:
- Đúng như lời của Sơn chủ nói, một người trong cuộc bao giờ cũng mê man. Tục ngữ có câu "Một núi khó thể chứa được hai hổ". Sơn chủ với Ô Phùng cộng sự không khác gì dụ sài lang vào nhà và cũng tựa như nuôi ong tay áo, chỉ sợ đến lúc đó Sơn chủ có hối cũng bất cập. Hơn nữa tại hạ thấy ấn đường của Sơn chủ có ám khí hiện lên, xin thứ lỗi tại hạ nói thẳng, có lẽ Sơn chủ đã bị Ô Phùng kiềm chế rồi.
Tỉnh Bình nghe nói mặt biến sắc, tỏ vẻ thành khẩn, vội rỉ tai nói với Lạc Thiên rằng:
- Nói thật cho lão sư hay, lão phu hợp tác với Ô Phùng không phải là lão phu muốn như thế đâu, bây giờ lão phu muốn diệt trừ y dễ như trở bàn tay, hồi nọ chỉ vì nhất thời không cẩn thận nên bị con bò cạp độc của y đốt phải nhưng y cũng bị lão phu bắn trúng hai mươi bốn mũi Đoạt Hồn Trâm.
- Sơn chủ tài ba cái thế, mưu trí vô song như vậy ắt phải có cách đối phó với Ô Phùng rồi nhưng chỉ e Ô Phùng dùng những con bò cạp ấy đốt tất cả thuộc hạ của Sơn chủ rồi bắt những người đó phải phục tùng y, thế là Sơn chủ bị cô lập, y sẽ toại nguyện chiếm đoạt luôn cơ đồ của Sơn chủ.
tỉnh Bình nghe nói toát mồ hôi lạnh ra, bụng bảo dạ rằng: "Sao ta lại ngu dốt đến thế? Không nghĩ đến điều này?" Nghĩ đoạn y vội nói với Lạc Thiên tiếp:
- Hạ lão sư sáng suốt lắm, lão phu còn kém sút xa, mong lão sư chỉ cho lão phu mưu kế để đối phó.
- Chắc Sơn chủ đã có sẵn mưu kế rồi, còn tại hạ chỉ là có tiểu tài mà thôi, chứ gánh vác sao nổi đại sự? Nhỡ mưu kế của tại hạ cống hiến cho Sơn chủ bị thất bại, có phải Sơn chủ sẽ ân hận suốt đời không? Tỉnh Bình lắc đầu, nghiêm nghị hỏi tiếp:
- Chẳng lẽ lão sư khinh lão phu mà không chịu ban cho một mưu kế hay sao?
- Hà... Người ta dù có mưu kế xây dựng ngàn năm nhưng đời sống lại không được một phần mười, tại hạ rút lui ra khỏi giang hồ đã ngót ba mươi năm trời và trước khi rút lui đã thề không can thiệp đến thị phi của võ lâm nữa. Bây giờ Ô Phùng có dã tâm như vậy, võ lâm không thể nào tránh khỏi tai ách! Lạc Thiên nói tới đó liền ngừng ngay lại, đưa mắt nhìn Tỉnh Bình một cái, rồi nói tiếp:
- Nếu tại hạ đoán không sai, tuy Sơn chủ hợp tác với Ô Phùng nhưng bên trong vẫn đố kỵ nhau không khác gì lửa với nước, nhất là gần đây, người ngoài ai mà chả thấy rõ. Sao Sơn chủ không giả bộ thật lòng với y mà thúc giục y gây hấn với người cao thủ chánh phái mà Sơn chủ ung dung bố trí, khiến Ô Phùng với cao thủ chánh phái đó cùng tiêu diệt với nhau hết.
Tỉnh Bình nghe nói cả mừng, vội hỏi tiếp:
- Quả thật là diệu kế nhưng phải làm như thế nào mới được. Ô Phùng giảo hoạt lắm, nếu để cho y biết mưu kế của lão phu thì tai họa đến với lão phu liền.
Lạc Thiên hạ thấp giọng xuống rỉ tai nói với Tỉnh Bình một hồi.
Chỉ thấy Tỉnh Bình nhún vai một cái, mặt tỏ vẻ mừng rỡ đáp:
- Hạ lão sư thật là Gia Cát ngày nay, lão phu muốn khuất giá lão sư ở đây để lão phu được nhờ vả, mong lão sư đừng từ chối.
Người ta ở đời không nên tin nhau quá, tại sao Tỉnh Bình lại tin cậy Lạc Thiên như thế? Nguyên nhân chỉ do lá thư của Kim Đỉnh thượng nhân gửi tới, trong thư nói Lạc Thiên là người tài hoa cái thế, đoán việc như thần, trăm việc như một, khuyên Tỉnh Bình nên giữ y ở lại giúp sức, bằng không thì diệt ngay đi.
Thư đó là do Lạc Thiên bảo Kim Đỉnh thượng nhân viết như vậy để Tỉnh Bình dễ vào tròng.
Lúc ấy Lạc Thiên tỏ vẻ khó xử, đang cúi đầu suy nghĩ thì bỗng có một đại hán mặc áo gấm hốt hoảng chạy vào và thưa rằng:
- Thưa Sơn chủ, Ô sơn chủ muốn yết kiến Sơn chủ ngay, tiểu nhân thấy Ô sơn chủ đang giận dữ nên không dám cản trở nhưng lại không dám dẫn vào trong trận, xin Sơn chủ định đoạt cho.