Một tia sáng bên ngoài lọt vào, Phụng Anh đã tỉnh táo hẳn, thấy mình bị khỏa thân, bị hai cánh tay rất khỏe ôm chặt, nàng giật mình định kêu la nhưng định thần nhìn kỹ mới hay là Lạc Dương đang nằm cạnh mình...
Nàng kinh hãi suýt nữa chết giấc và chỉ thấy chân tay uể oải không còn hơi sức, nước mắt tuôn như mưa. Lạc Dương ôm chặt lấy nàng vừa hôn hít vừa an ủi. Thấy nàng đã nín khóc, hai người lại tiếp tục vui vầy ân ái...
Chiếc thuyền vẫn từ từ trôi trên dòng sông, Lạc Dương với Phụng Anh bước ra rồi cả hai tung mình nhảy lên bờ.
Lạc Dương mặt rất tươi tỉnh, còn Phụng Anh thì e thẹn, hai má đỏ bừng, cả hai khoác tay nhau, trông rất âu yếm cùng tiến thẳng tới lăng Văn Võ.