Núi Nội Phương rộng hằng mấy trăm dặm, ngọn núi cao chọc trời, cây cối um tùm, nhưng rất ít người lui tới.
Chùa Phúc Thọ xây ở trên núi, chung quanh không có một nhà cửa hay chùa chiền nào hết. Trước chùa là một vực thẳm sâu hơn trượng, còn ba mặt đều là vách núi cao hơn trăm trượng. Chung quanh chùa trồng rất nhiều cây cao, nếu không nhìn kỹ thì khó mà biết được trong bụi cây đó có chùa như vậy.
Một con đường từ dưới chân núi lên tới sân chùa, vừa nhỏ vừa khúc khuỷu, không khác gì ruột dê, đứng ở trên đỉnh núi nhìn xuống bên dưới không sao trông thấy chân núi cả, như vậy hễ lỡ chân té xuống, là tan xương nát thịt ngay, đủ thấy núi đó hiểm nghèo biết bao.
Sáng ngày thứ ba, sương bao trùm kín cả núi Nội Phương, trông núi đó như không có và cũng tựa như bay lơ lửng ở trên đám mây vậy.
Trong rừng rậm, người ta thấy có nhiều bóng người như ẩn như hiện phi thân lên trên núi. Tất cả những người đó đều tiến cả lên chùa Phúc Thọ. Khi họ đi vào đường ruột dê và ở trên tuyệt vách thì khuất bóng không sao trông thấy người nào nữa.
Khi mọi người đi vào trong rừng rậm thấy những cây cổ thụ ngàn năm mọc chằng chịt, thì Lạc Dương đã lên tiếng khẽ nói:
- Chùa Phúc Thọ ở nơi thiên hiểm, một người canh gác, muôn người không sao qua được, chúng ta tất cả cùng mạo hiểm lên núi như thế này, lỡ nửa đường gặp mai phục thế nào cũng bị thương và chết chóc. Chi bằng để mình tại hạ lên trước như vậy đỡ phải lo âu.
Chờ tới khi tại hạ lên tới trước chùa sẽ rú lên một tiếng thật dài, truyền xuống bên dưới. Lúc ấy quý vị hãy lên sau.
Bách Thành đáp:
- Thiếu hiệp nên cẩn thận, chúng tôi xin đợi chờ nơi đây.
Nói xong, ông ta lại thấy Tiền Ninh xen lời nói:
- Thuộc hạ có ý muốn theo hầu Trưởng lão, có thêm người tiếp ứng, như vậy có lẽ tốt hơn.
Vì Tạ Vân Nhạc đã trao Thần Long Dư Hổ Tỷ Đồng Lệnh của Cái Bang cho Lạc Dương rồi, vì thế các đệ tử cũ Cái Bang đều tôn chàng làm Trưởng lão.
Lạc Dương đáp:
- Không sao.
Nói xong, chàng đã rảo bước đi luôn.
Chàng vai mang một đôi Hồng Vân Liệt Diệm Kiếm cướp của Gia Hằng, chỉ thấy người chàng khom khom và nhảy nhót mấy cái, đã lên được trên cao mấy chục trượng liền.
Vừa lên tới trên thềm đá, chàng định nhún chân nhảy lên tiếp. Bỗng nghe trên đầu có tiếng cười nhạt vọng xuống, tiếng cười đó nghe rất rùng rợn.
Lạc Dương khôn ngoan vô cùng, biết sau tiếng cười đó thể nào đối phương cũng ném ám khí. Quả nhiên chàng nghe thấy có tiếng gió động kêu veo veo tiếp theo. Chàng bỗng thấy trên huyệt vách có một cây con ở khe đá nhô ra, chàng không suy nghĩ gì hết vội nhún chân nhảy chéo sang bên.
Cây nhỏ đó cách Lạc Dương ít nhất cũng mười mấy trượng, nhưng thân pháp của chàng khéo léo và huyền diệu khôn tả. Chàng nhảy tới lưng chừng, người như con chim ưng lượn sang bên, hai chân đạp vào nhau lại bắn sang ngang một chút, tay phải đã vội giơ ra víu lấy thân cây nọ liền, thuận thế chàng đu ngay lên, vắt chân vào gốc cây đó.
Đồng thời một tảng đá lớn đã ở bên trên rớt xuống chỗ mà chàng đứng hồi nãy, kêu lên ùm một tiếng, cả sơn cốc cũng phải chuyển động. Tảng đá đó vỡ làm muôn mảnh lăn xuống chân núi tức thì.
Thời gian chỉ cách nhau có tích tắc thôi, nếu Lạc Dương nhảy chậm một chút, chàng đã bị tảng đá đó rớt trúng, dù chàng có là xương đồng da sắt thì cũng không sao chịu nổi một tảng đá nặng hàng nghìn cân đè xuống như thế. Dù không chết cũng tan xương nát thịt, thật là nguy hiểm khôn tả.
Lạc Dương ở trên thân cây nọ, liếc mắt nhìn đường núi, thấy một ông già, mặt rất hung ác, như ẩn như hiện đang ló đầu trong khe đá ngó xuống. Ông già ấy không biết chàng đã thoát hiểm đang ló đầu nhìn. Chỉ sơ suất một chút đã mang tai họa vào người ngay.
Lạc Dương đã kêu hừ một tiếng, vội giơ hữu chưởng ra, dùng bí quyết chữ Á trong Di Lạc Thần Công ra, đẩy mạnh một cái. Một luồng sức như bài sơn đảo hải nhằm phía ông già đó lấn át tới.
Ông già nọ đang ngó nhìn xem Lạc Dương chết chưa, chưa kịp thụt đầu trở lại, đã thấy một luồng gió mạnh lấn át tới, y rùng mình kinh hãi, không biết ở đâu tới mà lại mạnh đến thế, nên y vội quay đầu lại xem.
Bị ngay kình lực của Lạc Dương đánh trúng đầu. Chỉ nghe thấy y rú lên một tiếng rất thảm khốc. Đầu của ông già nát thành bùn, máu và óc bay tứ tung, người rớt từ trên cao xuống khe núi mấy chục trượng sâu.
Lạc Dương khom lưng đạp mạnh một cái, người đã nhảy tới thềm đá ở bên trên chỗ xác ông già nọ bị chết hồi nãy rồi chàng lẹ chân phi thẳng lên phía trên ngay.
Đường núi khúc khuỷu, chàng đi được vài chục trượng, thì đột nhiên chỗ đường quẹo có một ông già áo xanh, mắt hổ, mái tóc bạc phơ, thân hình vạm vỡ, xuất hiện trước mặt Lạc Dương, quắc mắt nhìn chàng quát bảo:
- Ai lên đó hãy dừng bước.
Tiếng nói của ông ta rất lớn, khiến ai nghe thấy cũng phải đinh tai nhức óc. Lạc Dương ngạc nhiên vô cùng, ngừng chân lại.
- Thập Lục Danh Sát của thiên hạ để cho người ta chiêm ngưỡng, tại sao các hạ lại ngăn cản không cho tại hạ lên như vậy?
- Sao thiếu niên ăn nói không thành thật như vậy, rõ ràng người tới đây là có mục đích riêng, mà lại dám bảo là chiêm ngưỡng chùa Phật. Lão năm nay đã ngoài bảy mươi, chứ có phải là đứa lên ba đâu mà người có thể lừa dối được.
- Khỏi cần biết tại hạ lên đây có mục đích gì hay không. Nhưng xin hỏi lão trượng, núi này có phải là tư thổ của lão trượng không? Nói xong, chàng lại nhanh chân leo lên năm bực. Ông già nọ biến sắc mặt, múa kiếm phi thân xuống, vừa tấn công vừa quát bảo:
- Đứng lại! Lưỡi kiếm của ông ta đã nhắm mặt Lạc Dương đâm tới. Lạc Dương thấy kiếm thuật của ông già rất trác tuyệt, liền lớn tiếng hỏi:
- Tại hạ vào núi báo thù, khi nào lại chịu trở về tay không. Lão trượng, sao lão trượng lại vô lý đến thế...
- Muốn lên núi không khó, nếu tiếp được bảy kiếm của lão phu, thì tha hồ bạn lên núi, lão phu quyết không làm khó dễ.
- Lão trượng nói như vậy là bắt buộc tại hạ phải ra tay đấu phải không?
- Phải! Ông già trả lời một cách rất gọn, không khác gì chém đinh chặt sắt vậy. Và trông ông ta oai vệ như một vị thiên thần vậy.
Lạc Dương thấy thế, thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Nếu vậy tại hạ đành phải miễn cưỡng ra tay, chứ biết làm sao bây giờ đây! Ông già lạnh lùng nói tiếp:
- Lão phu đã không bước chân vào giang hồ từ lâu, ẩn dật trên núi sâu, lần này có người nhờ, lão phu cả nể đành phải hạ san giúp một phen, làm việc cho người thì phải làm cho đến nơi đến chốn, chứ không phải lão phu có ý định cản trở bạn nhỏ đâu. Xem bạn nhỏ là người cả nhân phẩm lẫn căn bản cùng xương cốt đều đặc biệt hơn người, quả thật là một nhân tài luyện võ rất tốt. Nếu để bạn nhỏ bị kiếm của lão phu đả thương thì thật đáng tiếc, chi bằng bạn nhỏ mau rút lui hạ san ngay thì hơn. Phải biết thần kiếm của lão phu không giơ ra thì thôi, đã dùng tới nó thì thế nào cũng phải đả thương người mới tra vào bao được.
- Chưa chắc.
Nói xong, Lạc Dương ngắm nhìn hình thế ở bốn xung quanh một hồi, chàng thấy chỗ ông già đứng là chỗ rẽ của đường núi rộng chừng năm thước, nếu tấn công thì phải xông lên trên đó cướp được địa lợi trước mới có thể ra tay được.
Ông già nọ trố mắt nhìn chàng để ý từng cử động của chàng, ông ta cũng biết chàng không phải là tay tầm thường, vì vậy ông ta cũng hết sức phòng bị. Nghe thấy Lạc Dương nói như vậy, ông ta trầm giọng nói tiếp:
- Không ngờ bạn nhỏ lại ngông cuồng đến như thế.
Lạc Dương biện bạch:
- Trước tình thế này bắt buộc tại hạ phải làm như vậy, khi nào tại hạ lại để mất uy danh của sư môn. Lão trượng hà tất phải nối giáo cho giặc như thế làm chi.
Vừa nói dứt, chàng đã rút thanh Hùng Kiếm ra, có tiếng kêu xoẹt tựa như rồng ngâm vậy. Tiếp theo đó một đạo hồng quang vụt ra làm lóe mắt đối phương.
Ông già thấy vậy cũng phải thất thanh kêu ủa một tiếng...