Bằng Cách nghe thấy tiếng xì xào đó, đã biết bốn xung quanh có người bao vây ngầm rồi nên lão hiệp cũng hơi hoảng sợ, Trí Hồ và Trần Bách Thành vẫn trấn tĩnh như thường, hai người đưa mắt nhìn bốn xung quanh để nhận xét tình hình.
Lạc Dương cùng Tố Lan với sáu nữ tỳ kia, ẩn núp ở trên một cành cây cổ thụ cành lá rậm rạp đã trông thấy bốn xung quanh có bóng người lố nhố, mọi người thoáng đếm qua một cái, thấy chúng có chừng bảy tám chục người. Những người đó đều là những tay cao thủ nên thân pháp của họ lẹ làng vô cùng, đủ thấy Vệ Phi Long đã định tâm bắt giữ hết mọi người không để cho ai thoát nạn.
Bằng Cách lại lớn tiếng cười và nói tiếp:
- Vệ Phi Long, chỉ sợ hôm nay không phải lão phu bị tai kiếp mà chính lại là các ngươi lâm nguy thì đúng hơn, nói suông vô ích, lão phu lãnh giáo võ học của Vệ giáo chủ trước? Phi Long gật đầu đáp:
- Quan lão sư hào khí hơn người, Vệ mỗ rất kính phục Nói xong, y lấy thế đứng và đợi chờ thế tấn công của lão sư.
Đột nhiên Bách Thành bỗng lớn tiếng quát bảo:
- Hãy khoan! Rồi lão hiệp tiến ra giữa sân. Vệ Phi Long liền lên tiếng hỏi.
- Ngươi muốn nói gì? Bách Thành ung dung đáp:
- Xin hỏi Giáo chủ, trận đấu này là hỗn chiến hay là một mình Giáo chủ đấu với lão sư.
Phi Long không biết ý nghĩa lời nói của lão hiệp, liền ngẩn người ra hỏi lại:
- Ngươi nói như thế để làm chi?
- Nếu là hỗn chiến thì đôi bên đấu đến còn một binh một tốt cũng phải đấu cho cùng, như vậy binh hung chiến nguy, Giáo chủ chưa chắc đã được phần thắng, theo sự nhận xét của tại hạ thì hôm nay Giáo chủ đã trúng kế mượn dao giết người của Khương Huân Tổ rồi.
Nếu Giáo chủ thắng thì y được ngồi mát ăn bát vàng, còn nếu như Giáo chủ thua thì đã diệt trừ được một tâm phúc đại hoạn.
Phi Long nghe thấy Bách Thành nói như vậy liền rùng mình một cái hoảng sợ vô cùng, nghĩ thầm: "Phải, một núi không thể dung nạp được hai con hổ, lời nói của người này cũng có lý." Y nghĩ như vậy nhưng mặt vẫn thản nhiên cười một cách kiêu ngạo và lên tiếng hỏi tiếp:
- Một đấu với một thì ngươi có lời lẽ gì nữa không.
Bách Thành đáp:
- Nếu Quan lão sư địch không nổi Giáo chủ thì chúng tôi tự nguyện sẽ thúc thủ để cho giáo chủ trói lại, ngược bằng Giáo chủ thua.
- Ngươi muốn Vệ mỗ tha cho các ngươi phải không? Ngươi phải biết Vệ mỗ bình sinh hành sự ra tay nếu không chắc chắn nắm phần thắng thì không bao giờ ra tay thử thách đâu, ngươi đừng có hòng dọa nạt nữa!
- Quan lão sư cũng vậy, xưa nay những bại tướng dưới tay ông ta không một người nào thoát chết hết.
- Múa mép làm chi cho nó tốn hơi, lão phu hãy giết ngươi trước.
- Huyền Âm Quỷ Quân, ngươi đừng tưởng ta không biết lai lịch của ngươi, ngươi đã ẩn thân ở trên Lê Điên Lãnh tu luyện Huyền Âm Hàn Cương Chưởng đã lâu năm mà ba nơi yếu huyệt của ngươi là Tinh Xúc, Khí Hải và Đới Mạch vẫn không sao phong bế được, như vậy ngươi lại còn muốn ra mặt xưng hùng xưng bá với đời, như vậy thì có khác gì ngươi tự dấn thân vào chỗ chết không.
Huyền Âm Quỷ Quân giật mình kinh hãi và nghĩ thầm: "Người này là ai, sao y lại biết ta chưa luyện đến nơi đến chốn như vậy." Y càng nghĩ càng hoảng sợ đưa mắt nhìn Bách Thành một hồi, nhưng y đã nghĩ được đối phương là ai liền.
Bằng Cách thấy Bách Thành có tài như vậy cũng phải kinh hoảng thầm và đã biết Bách Thành chỉ rõ cho mình biết ba nơi yếu huyệt của Huyền Âm Quỷ Quân chưa luyện thành công, vậy cứ tấn công ba chỗ yếu huyệt đó thì thế nào cũng giành chiến thắng. Nên lão hiệp liền nhảy tới trước mặt Bách Thành giận dữ quát bảo:
- Không việc gì đến ngươi, có mau lui xuống không? Bằng Cách giả bộ quát bảo Bách Thành như vậy, Trí Hồ vội vâng lời lùi liền về phía sau ngay.
Bằng Cách liền mỉm cười nói với Huyền Âm Quỷ Quân rằng:
- Lão xin lãnh giáo võ công của bạn.
Nói xong ông ta đã xông lên tấn công ngay Khí Hải huyệt của đối phương ngay.
Huyền Âm Quỷ Quân thấy đối thủ nhắm chỗ yếu huyệt của mình mà tấn công, trong lòng đã kinh hoảng và nghĩ thầm: "Lão quỷ này khôn ngoan lắm chứ chẳng phải là tay tầm thường gì đâu. "! Nghĩ đoạn y liền giơ chưởng lên đỡ luôn thế công của Bằng Cách và tay trái lại tấn công luôn năm thế một lúc.
Thế chưởng nào của Huyền Âm Quỷ Quân cũng có hơi lạnh buốt xương kèm theo và mạnh khôn tả.
Bằng Cách vừa múa chưởng tấn công vừa giở thân pháp kỳ ảo ra tránh né hơi lạnh buốt xương đó.
Nhưng thế công nào của lão hiệp cũng chỉ nhằm vào ba yếu huyệt: Tinh Xúc, Khí Hải, và Đới Mạch của đối phương mà đánh xuống thôi.
Huyền Âm Quỷ Quân bị đẩy lui liên tiếp khiến y không có cơ hội nào mà phản công lại được nên y tức giận khôn tả, hai hàm răng nghiến chặt lại kêu cồm cộp. Y vừa phải tránh né những thế công như vũ bão của Bằng Cách vừa phải bảo vệ ba nơi yếu huyệt nên chỉ sử dụng được năm thành công lực ra phản công lại mà thôi, đồng thời y nhờ thân pháp rất linh hoạt để tránh né, mới chưa bị đánh bại ngay.
Phi Long đứng cạnh nó cứ chăm chú nhìn xem võ công của Bằng Cách có chỗ nào khuyết điểm không.
Bách Thành đứng ở đó cứ nhìn vào cha con của Phi Long.
Ánh Hà bỗng hỏi Phi Long rằng:
- Cha xem võ công của Quan Bằng Cách ra sao?
- Võ công của người này rất trác tuyệt, hiện giờ y đối địch với Huyền Âm Thần Quân, chưa giở hết tài ba ra đâu, nên bây giờ chưa thấy được võ công của y cao thâm đến mức nào...
Nói tới đó Vệ giáo chủ mỉm cười và nói tiếp:
- Nhưng cha có thể thắng nổi y một cách dễ dàng.
- Có phải cha giở môn tuyệt học Khoán Tuyệt và Kim Ty Hóa Độc ra đối địch phải không? Vệ Phi Long gật đầu nhưng đột nhiên biến sắc mặt và khẽ nói tiếp:
- Vừa rồi cha rủ y tới rừng táo này, y không do dự gì cả mà nhận lời tới ngay, chắc thế nào y cũng có âm mưu quỷ kế gì để đối phó với chúng ta, nên y mới dám tới một cách mạnh bạo như thế, Hà nhi nhân lúc chúng không chú ý đến, con mau ra dặn bảo các anh em ẩn núp trong bụi cây, hễ thấy tên nào cướp đường đào tẩu thì cứ việc bắn nỏ luôn không để cho một tên nào thoát lưới cả. Còn bốn tên mà cha sai tới khách sạn khám xét sao mãi đến giờ vẫn chưa thấy chúng về? Con thử xem chúng đã về chưa? Ách Hà gật đầu, ngờ đâu lúc ấy trận đấu của hai người đã biến hóa, chỉ thấy Bằng Cách rú lên một tiếng, song chưởng hóa thành mười ngón tay kỳ ảo vô cùng bỗng trên bỗng dưới khiến cho đối phương cũng không hiểu ý ra tay như thế nào mà chống đỡ.
Phi Long thấy vậy kinh hãi thầm và nhận thấy sự ước đoán của mình không sai, đối phương đã giấu ngón giấu tài, bây giờ mới giở ngón võ công kỳ tài ra. Thì ra võ công của Bằng Cách đang thi thố đó chính là Phong Vân Bát Trảo, huy động võ công này liền có tiếng gió kêu vù vù và hai tay múa động như là những đám mây làm hoa mắt đối phương lợi hại đến nỗi có thể nói là quỷ khóc thần sầu được! Tất cả mọi người thấy Bằng Cách giở món tuyệt học kỳ diệu ra đều trố mắt lên xem.
Huyền Âm Quỷ Quân bị bao vây trong pho Trảo kỳ lạ đó, trong lòng kinh hoảng, y liền nghĩ ra được một kế, định đánh thí thân có chết cả hai chết cùng một lúc nên y không hãi sợ mà còn dồn hết Huyền Âm Cương Phong vào hai bàn tay cứ tấn công tới tấp chứ không tránh né và chống đỡ như vừa rồi nữa.
Bằng Cách thấy vậy cười nhạt một tiếng, khẽ né mình sang bên tránh thế chưởng của đối phương rồi đột nhiên xoay tay phải một cái và giơ chỉ ra đâm luôn.
Huyền Âm Quỷ Quân, không tránh được chỉ của đối phương trong lòng vừa kinh hoảng thì Khí Hải huyệt bị đâm trúng, mọi người chỉ nghe thấy y rú lên một tiếng rất thảm khốc và mồm hộc máu tươi, ngã ngửa ra sau lăn lộn mấy vòng, các khớp xương ở khắp mình mẩy kêu lốp cốp một hồi, công lực của y đã tản mát hết.
Bách Thành vội chạy tới bên cạnh Bằng Cách và khẽ nói:
- Phen này thế nào Phi Long cũng ra tay đấu, lão anh hùng chớ nên để cho tay của y đụng đến mình mẩy của mình.
Nói xong, Trí Hồ lại lùi luôn về phía sau.
Quả nhiên Phi Long biến sắc mặt lộ vẻ sát khí, đưa mắt ra hiệu cho Ánh Hà một cái rồi từ từ tiến tới trước mặt Bằng Cách.
Ánh Hà vội giở khinh công ra chạy vào trong các bụi cây tức thì.
Bách Thành thấy vậy rất ngạc nhiên, muốn đuổi theo cũng không kịp nữa và đoán chắc nếu đuổi theo vào trong đó thế nào cũng ngộ hiểm nên y tỏ vẻ lo âu vô cùng.
Chỉ trong thoáng cái Bách Thành đã tươi cười ngay được vì y đoán chắc Lạc Dương thế nào cũng đón Ánh Hà, như vậy hoàn cảnh ở đây có thể chuyển nguy thành yên nên mới khỏi lo âu như vừa rồi và cứ lui từ từ về phía sau tới gần một cây táo lớn.
Hãy nói Phi Long đã tới gần Bằng Cách, trong lòng đã định sẵn một độc kế. Y đoán chắc nếu mình tới gần Bằng Cách thế nào cũng giở pho Chảo kỳ lạ hồi nãy ra nắm cổ tay phải của mình.
Nếu Bằng Cách quả thật nắm cổ tay của Phi Long như vậy thì thế nào cũng toi mạng ngay, nhưng Bằng Cách đã quát lớn một tiếng, múa song chưởng tấn công luôn.
Chưởng phong của lão hiệp như bài sơn đảo hải, lấn át tới.
Phi Long ngạc nhiên vô cùng không dám chống đỡ vội tránh sang bên ba bước, nhân dịp đó Bằng Cách liền giở một pho chưởng kỳ lạ ra chỉ thấy chưởng phong của lão hiệp mạnh như vũ bão và áp đảo tới tấp.
Vệ Phi Long đành phải giơ chưởng lên chống đỡ. Hai người đứng cách nhau bảy tám thước mà dùng chưởng phong tấn công nhau thôi. Chưởng lực của hai người ngang nhau nên đấu luôn mấy chục hiệp mà vẫn không phân thắng bại.
Ở trên cây cổ thụ nọ, Tố Lan bỗng nhìn Lạc Dương cười và hỏi:
- Dương đệ lòng cứng như sắt thật, lại nhẫn tâm không thèm gặp Vệ cô nương nữa phải không? Lạc Dương hổ thẹn mặt đỏ bừng gượng cười đáp:
- Đến giờ phút này mà chị Lan còn nói đùa tôi...
Tố Lan nghiêm nét mặt nói tiếp:
- Dương đệ, Vệ cô nương có lòng yêu đệ thật, hiền đệ không nên phụ lòng cô ta, tôi không phải là người hẹp lượng, hơi tí là ghen tuông đâu, quý hồ đệ đừng có phụ bạc tôi.
Lạc Dương đang phân vân khó xử, Tố Lan lại nói tiếp:
- Trong rừng thiết lập mai phục như vậy, chắc Vệ Phi Long thế nào cũng có âm mưu ác độc muốn bắt trọn ổ nghĩa phụ tôi với các người, bây giờ chỉ có một mình hiền đệ có thế hòa giải được khiến đôi bên khỏi bị tổn thất.
Nói xong, nàng ra hiệu cho sáu nữ tỳ xuống quét sạch bọn giặc mai phục đó.
Sáu nữ tỳ vâng lời đi liền.
Chỉ trong chớp mắt bọn giặc mai phục quanh đó hai mươi trượng đều bị giết chết hết.
Sáu nàng lại quay trở lại. Tố Lan liền thúc giục Lạc Dương đi gặp Ánh Hà ngay.
Lạc Dương thở dài một tiếng, bất đắc dĩ liền nhảy xuống đất, chàng vừa gặp Ánh Hà vào tới bụi cây này, chàng vội bỏ mặt nạ ra tiến lên nghênh đón ngay.
Ánh sáng trong rừng tối om, thân hình của Lạc Dương nhanh như điện chớp, Ánh Hà chỉ thấy một luồng gió mạnh lấn át tới nàng đang kinh ngạc thì đã thấy một cái bóng người hiện ra trước mặt, hai cổ tay của mình đã bị người đó nắm chặt, đồng thời nàng nghe thấy một giọng quen thuộc kêu gọi:
- Vệ cô nương! Nàng mừng rỡ vô cùng vì đã nhận ra người đó chính là người mình đã nhớ nhung và cũng đang muốn gặp gỡ, hớn hở la lớn:
- Lạc đại ca đấy à? Nàng vừa nói một câu nước mắt đã ứa ra. Lạc Dương đáp:
- Chính là tại hạ, tại hạ cũng biết lệnh tôn với cô nương đây muốn bắt tại hạ lắm.
Ánh Hà lắc đầu với giọng u oán trả lời:
- Chẳng lẽ đại ca còn chưa biết lòng của tiểu muội hay sao! Khi nào tiểu muội lại có lòng định ám hại đại ca như thế?
- Nhưng lệnh tôn nhất định không buông tha cho tại hạ.
Lạc Dương nói vậy xong, không thấy Ánh Hà trả lời gì cả thì nói tiếp:
- Hiện giờ đôi bên như nước với lửa, không thể nào dung hòa được, cô nương nên nghe theo lời khuyên của tại hạ mà sớm rút lui đi, bằng không sẽ bị họa lây liền!
- Đại ca không thắng nổi cha tôi đâu! Đại ca đấu với cha tôi chỉ gặp nguy hiểm thôi.
Đại ca rút lui ngay đi thì hơn không? Hạng thất phu vô tội, chỉ vì mang theo vật báu trong người mới có tội thôi. Đại ca hà tất phải giữ Quảng Thành nhị báu làm chi để đến nỗi phải mang họa vào thân như vậy?
- Cô nương cũng cho tôi đã lấy được Quảng Thành nhị báu ư?
- Chả lẽ đó là tin thất thiệt hay sao?
- Phải, tôi không ngờ cô nương lại tin được lời đồn hão huyền ấy!
- Nếu vậy đại ca cùng tôi ra gặp cha tôi để giải thích cho ông ta khỏi hiểu lầm, như vậy đôi bên sẽ không còn oán hận nhau nữa.
- Khỏi cần phải giải thích gì hết, quý hồ cô nương ra lệnh cho những người mai phục này rút lui hết, tại hạ sẽ có cách hòa giải ngay! Ở Quế Lâm, Ánh Hà vì thừa lệnh cha đi làm một việc, ngờ đâu lúc về tới mới hay Lạc Dương đã bỏ đi rồi, nàng đau lòng vô cùng, hỏi phổ kỵ khách sạn mới biết chuyện lão đạo sĩ với La Thái cùng Tam Hung, hiển nhiên việc này thế nào cũng có Lạc Dương nhúng tay vào nên mới đuổi theo bọn người kia. Nàng hậm hực rời khỏi lầu Hội Tiên trở về Tuyết Liên tổng đàn ở Thương Ngô.
Không bao lâu, nàng lại nghe tin đồn Quảng Thành nhị báu đã bị một thiếu niên anh tuấn và một lão đạo sĩ cướp được, rồi lại nghe đồn thiếu niên anh tuấn ấy đang ở chung với Hách Tố Lan không cần phải nói rõ ràng cũng thừa biết ngay thiếu niên anh tuấn ây chính là Lạc Dương rồi.
Từ đó trở đi nàng cứ rầu rĩ hoài, cha nàng mới quyết định không kết minh với Tố Lan mà bắt tay với Tam Nguyên Bang, nhất ý lên miền bắc để cướp Quảng Thành nhị báu.
Như vậy, Ánh Hà có thể toại nguyện nên nàng hớn hở vô cùng, nhưng bây giờ nàng gặp lại Lạc Dương lại muốn tỏ bày hết tâm sự.
Lúc này Lạc Dương bảo nàng là trái ngược mệnh lệnh của cha, rút lui hết bọn mai phục, nhưng nàng không sao cự tuyệt chàng đành phải tủm tỉm cười và đáp:
- Nếu vậy, đại ca ở đây đợi chờ tiểu muội.
- Cô nương đi mau đi, tại hạ xin ở đây chờ cô nương Ánh Hà cười một cách lả lơi rồi nhanh chóng bước đi luôn.
Bách Thành ở trong bóng tối thấy vậy liền thở dài một tiếng rồi nói:
- Chữ tình khiếp thật!...
Lão hiệp nói xong, liền hiện thân ra và nói với Lạc Dương rằng:
- Thiếu hiệp! Võ công của Vệ Phi Long trác tuyệt. Quan lão anh hùng địch không lại y đâu, thiếu hiệp mau ra đỡ hộ đi, đừng để cho Phi Long va đụng vào người của thiếu hiệp còn việc ở đây để mỗ phụ trách cho! Lạc Dương ngạc nhiên trả lời:
- Tại hạ còn ở đây chờ Vệ cô nương...
- Việc ở đây có lão lo xong hết và cam đoan với thiếu hiệp, thế nào lão cũng xin trả Vệ cô nương cho thiếu hiệp là được rồi.
Lạc Dương đỏ bừng vội lấy mặt ra đeo vào rồi đi luôn.
Bách Thành nhảy lên ngọn cây, rỉ tai nói với Mai Nhi mấy lời, Mai Nhi gật đầu đi luôn.
Hãy nói Ánh Hà chạy vào trong rừng, bỗng có một đại hán nhảy ra, nàng vội hỏi:
- Tứ Điền đã về chưa? Miêu trại chủ và Giáo chủ có lệnh, tất cả những người có nhiệm vụ mai phục phải rút lui hết và trở về Tương Dương đợi lệnh.
Đại hán họ Miêu có vẻ không tin, tỏ vẻ hoài nghi. Ánh Hà cười nhạt nói tiếp:
- Bổn cô nương đã truyền rồi, nếu ngươi không nghe có hỏng việc thì cô nương này xin không biết đến đấy nhé! Đại hán nọ vội đáp:
- Thuộc hạ đâu dám, nhưng chưa thấy Tứ Điền trở về, chỉ sợ có việc gì biến hóa chăng?
- Vì vậy Giáo chủ mới phải dùng kế muốn bắt giả bộ thả để lão tặc họ Quan đào tẩu mới có thể tìm ra được Quảng Thành nhị báu.
Đại hán họ Miêu giơ tay ra vỗ vào đầu mình một cái lớn tiếng cười và nói:
- Thuộc hạ hồ đồ thật, sao mà không nghĩ tới điều đó! Nói xong, y vội quay vào trong rừng, tiếp theo đó có mấy tiếng còi vọng ra liền! Ánh Hà thấy tên nọ đã vâng lời đi rồi liền nghĩ thầm: "Nếu cha ta nổi giận bảo ta làm trái lệnh thì không biết ta sẽ bị tội gì đây?" Nghĩ đoạn, nàng u oán thở dài một tiếng, nàng bỗng nghe thấy đằng sau có tiếng cười khanh khách và có tiếng nói rằng:
- Vệ cô nương vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Ánh Hà giật mình kinh hãi, vội giơ song chưởng lên bảo vệ lấy trước ngực, quay mình quay lại thì thấy Mai Nhi đang nhìn mình mỉm cười.
Và Mai Nhi đã lên tiếng nói tiếp:
- Cô nương chớ có hiểu lầm, Lạc thiếu hiệp vẫn chưa quên mối tình của cô nương đâu, từ khi chia tay ở Quế Lâm tới giờ, thiếu hiệp vẫn nhớ tới cô nương hoài. Lan cô nương tôi rất rộng lượng muốn cô với cô nương cùng thờ một chồng nhưng không biết ý định của cô nương ra sao? Cho nên mới sai tỳ nữ ra đây mời cô nương để hỏi chuyện.
Mấy lời nói đó, chữ nào cũng rung động đến trái tim của Ánh Hà, nàng vừa cảm động vừa bằng lòng nhưng lại sợ Mai Nhi nói dối nên nàng vẫn còn do dự và đôi má nàng đỏ bừng.
Mai Nhi nghiêm nét mặt nói tiếp:
- Xin cô nương cứ tin lời của cháu đi, cháu nói không sai một tí nào đâu, nếu cháu mà nói láo thì cho sau này bị trời đánh thánh phạt!...
Ánh Hà thấy Mai Nhi thề nặng như vậy liền thẹn thùng khẽ đáp:
- Phiền chị dẫn đường! Mai Nhi tủm tỉm cười, rồi cùng Ánh Hà song song đi luôn.