Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Đêm trăng nọ, trên mặt sông Trường Giang ánh sáng của trăng sao chiếu xuống mặt nước, những ngọn sóng lóng lánh như muôn ngàn con cá bạc trôi ở mặt sông. Chùa Kim Sơn xây ngay giữa lòng sông, gió thổi những chùm thiếc mã treo ở trên tháp Từ Thọ va chạm nhau kêu kính cong nghe rất vui tai.

Bào Vĩnh Hoa bỗng ở trong chùa đi ra, trông rất dâm tà đểu cáng. Phía sau có hai tên đại hán mang võ khí theo hộ vệ. Y đi được vài bước bỗng ngừng chân lại, quay đầu lại giận dữ nói:

- Tiểu gia theo dõi con nhỏ ấy một ngày trời rồi mà không thấy nó có một điểm nào khác người cả, lão già già nua yếu ớt như thế, con nhỏ ấy thật là một tuyệt sắc giai nhân! Nhất là đôi mắt câu hồn đoạt phách của y thị càng khiến thiếu gia ngứa ngáy khó chịu, tại sao hai ngươi cứ ngăn cản thiếu gia như vậy? Đại hán mặt đỏ đáp:

- Thiếu gia đã quên mối nhục bị cắt mũi năm xưa hay sao? Vĩnh Hoa mặt đỏ bừng cười nhạt nói tiếp:

- Hồi đó khác, vả lại con nhỏ hôm nay chỉ là một đứa con gái thường, dù có xảy ra việc gì đã có thiếu gia đây chịu hết! Các người còn sợ gì nữa? Hai đại hán thấy y nói như vậy, không nói năng gì cả, đều lẳng lặng làm thinh.

Đột nhiên trong chùa lại có hai cái bóng người đi ra, người đi trước đẹp tuyệt sắc, đi theo sau là một ông cụ già lụm cụm. Thiếu nữ ấy mặt đẹp tuyệt trần, nàng cất tiếng oanh thỏ thẻ nói:

- Trăng đêm nay đẹp thực!...

Đột nhiên Bào Vĩnh Hoa tiến lên giơ tay ôm thiếu ấy đi luôn.

Thiếu nữ hoảng sợ thất thanh kêu la, ông già nọ cũng kinh hãi vô cùng, liền lớn tiếng kêu la:

- Cứu tôi với!... Có giặc cướp người...

Hai tên đại hán kia không ngờ Vĩnh Hoa lại táo bạo đến thế, chúng nhất thời kinh hoảng đứng ngẩn người ra giây lát rồi đang định đuổi theo Vĩnh Hoa, ngờ đâu ông già nọ vừa kêu la vừa giơ tay ra chộp lấy áo của một tên.

Đại hán ấy lo âu vô cùng, vội quát lớn:

- Ngươi muốn chết phải không? Nói xong, y liền giở chưởng bổ lên đầu của ông già nọ một cái.

Một bóng người nhanh như điện chớp phi thân nhảy tới, giơ chưởng lên gạt tay của tên đại hán nọ và giận dữ quát mắng:

- Bọn chuột nhắt ở đâu mà dám tới cửa Phật đất thiêng này mà hành hung như vậy? Đại hán nọ cảm thấy chưởng lực của đối phương mạnh khôn tả nên y không dám đánh ông già nọ nữa, vội nhảy sang bên bảy thước để tránh né nhưng cái bóng nọ nhanh như gió đuổi theo tới. Lúc ấy đại hán kia mới trông thấy rõ người đó tuổi trạc trung niên, mặt vuông mắt hổ.

Hai đại hán nọ xông lại rút đao tấn công người nọ luôn.

Người nọ trầm giọng quát tiếp:

- Cuồng đồ táo gan thật! Có mau thúc thủ chịu trói ngay không? Bọn phỉ đồ đã nhận ra người đó võ công tuy không cao siêu cho lắm nhưng chưởng thức rất lẹ và như bóng theo hình cứ tấn công hoài khiến chúng không sao đào tẩu được nên chúng lo âu khôn tả.

Còn ông già vẫn kêu la cầu cứu hoài, các hương khách ở trọ trong chùa và các hòa thượng nghe tiếng đều chạy cả ra ngoài cửa chùa, quây lấy ông già hỏi thăm.

Trận đấu của ba người rất kịch liệt, người trung niên nọ bỗng giơ tay trái lên gạt thanh đao của địch sang bên rồi giơ hữu chưởng nhắm ngực của tên phỉ đồ áo đen chộp luôn.

Đồng thời y giơ chân lên đá vào đùi tên phỉ đồ thứ hai.

Chỉ nghe thấy bộp một tiếng, chưởng của y đã đánh trúng vào vai tên phỉ đồ áo đen, tên ấy chỉ la lên một tiếng thật lớn rồi ngã ngay xuống mặt đất.

Còn tên phỉ đồ kia thấy vậy vội quay mình đào tẩu luôn.

Người trung niên vội nhặt con dao lên, dí mũi dao vào cổ họng tên măc áo đen rồi lớn tiếng hỏi:

- Kẻ cướp cô nương kia là ai? Nhà y ở đâu? Muốn sống thì mau nói thật cho ta hay! Đang lúc ấy bỗng có một lão hòa thượng râu bạc phơ đi tới gần, chắp tay chào và xen lời nói:

- Thí chủ qua đường thấy sự bất bình ra tay trợ giúp, lòng nghĩa hiệp của thí chủ khiến lão tăng qúy phục vô cùng nhưng cũng vì thế mà tiểu hiệp đã mang họa vào thân rồi đấy! Chàng trung niên nọ nghe nói ngẩn người ra đáp:

- Tại hạ không tin! Lão hòa thượng thở dài một tiếng rồi nói tiếp:

- Tên cướp thiếu nữ đi khi nãy chính là Hoa Thái Tuế Bào Vĩnh Hoa đấy, những thiếu nữ ở quanh đây hơi có nhan sắc một chút vô phúc mà để cho y trông thấy thì không sao tránh khỏi bị y dâm ô. Cha y là Thất Tinh Song Câu Bào Húc, tướng giặc độc bá một phương, liên kết với quan phủ ở nơi đây rất thân mật, vì vậy dân chúng ở địa phương này sợ y hơn là sợ hổ, không ai làm gì nổi y đâu! Thí chủ chỉ có một thân một mình thôi thì không sao chống chọi được y đâu! Theo ý của lão thì thí chủ hãy rời bỏ nơi đây đi ngay đi! Người trung niên ấy trợn tròn xoe đôi mắt, cười như điên như khùng đáp:

- Không ngờ lại có câu chuyện như thế này! Tại hạ cứ ở lại đây can thiệp vào việc này một phen.

Nói tới đó, y lại dí dao vào cổ tên phỉ đồ nọ quát tiếp:

- Nói mau! Bào Húc hiện giờ ở đâu? Tên phỉ đồ nọ tuy xưa nay rất ngang tàng nhưng lúc này y đã ngoan ngoãn như một con cừu, sợ hãi đáp:

- Bào lão gia nhà ở Thất Tinh Trang, trên bờ sông bên phía nam.

Lão hòa thượng thấy đại hán trung niên kia không nghe theo lời khuyên bảo của mình, liền lắc đầu một cái và nói tiếp:

- Trung ngôn nghịch nhĩ! Lão tăng đành chịu vậy chứ biết nói sao hơn nữa bây giờ? Đại hán trung niên kia làm như không nghe thấy gì hết, thuận tay giết chết tên phỉ đồ nọ rồi ngẩng mặt lên tròi rú một tiếng thật dài.

Tiếng rú đó vừa thảnh thót vừa đi xa và mãi không ngớt.

Bỗng đằng xa cũng có một tiếng kêu rú như vậy vọng tới và hình như có rất nhiều người trả lời tiếng rú của y vậy! Ông già đi theo thiếu nữ liền tới gần đại hán ấy, qùy xuống van lơn nhờ đại hán cứu thiếu nữ kia thoát nạn.

Đại hán trung niên đỡ ông già nọ dậy an ủi một hồi và hỏi lai lịch của ông ta với thiếu nữ.

Ông già ấy vừa khóc lóc vừa kể lể thì đã có bảy tám người ở đàng xa chạy tới rỉ tai đại hán trung niên kia nói một hồi, rồi đại hán nọ dắt tay ông già và dẫn tám chín người nọ đi luôn.

Thất Tinh Trang lớn rộng, bên trong nóc nhà dựng lên san sát và đình đài không biết bao nhiêu mà kể. Nóc nhà này liền nóc nọ, không sao đếm xuể được.

Không hiểu tại sao tối hôm đó, Thất Tinh Trang lại không có đèn đóm gì cả, bốn bề tối om như mực, bên ngoài sơn trang bỗng có tiếng kêu rú chọc tai và liên miên bất tuyệt không khác gì tiếng ma khóc hoặc sài lang rú, khiến ai nghe thấy cũng phải kinh hoảng hãi sợ.

Lúc ấy Vĩnh Hoa đang ôm thiếu nữ vào lòng, y vốn là con ma hiếu sắc, thịt để tới miệng khi nào y lại chịu để yên cho? Tha hồ thiếu nữ nọ van lơn khóc lóc nhưng khi đã bị Vĩnh Hoa phá trinh rồi thì nàng lại thấy khoan khoái và âu yếm tên nọ vô cùng, hai người cứ thì thầm nhỏ to bên gối hoài...

Tả Vinh, tên đại hán còn sống sót chạy về báo động, Vĩnh Hoa chỉ cười thôi rồi căn dặn các tay cao thủ ở trong nhà rằng hễ có ai xâm nhập vào trong nhà cứ việc giết chết đừng có tha! Đêm hôm đó đã qua, không thấy ai tới xâm phạm sơn trang cả, chỉ nghe thấy tiếng hú kêu liên tiếp rất khả nghi thôi. Lúc ấy, Bào Húc đi vắng chưa về nên không biết chuyện nhưng trong sơn trang đột nhiên phát hiện ba cái xác không đầu đều là những võ sư có võ công rất cao siêu. Vĩnh Hoa kinh hãi vô cùng liền sai người ra bên ngoài dò xét xem có người nào khả nghi quanh quẩn ở ngoài trang hay không? Lại qua một ngày nữa, không có chuyện gì xảy ra cả. Tối hôm đó trong Thất Tinh Trang như gặp đại địch, nghiêm nghị chuẩn bị.

Lúc ấy đã là canh hai, đột nhiên ngoài trang có tiếng rú kêu chọc tai vọng tới, trong trang liền có mười mấy người chạy thẳng về phía đông nam, thân pháp của mười mấy người ấy nhanh nhẹn vô cùng, chỉ thoáng trông cũng biết ngay là những cao thủ trên giang hồ, võ công rất trác tuyệt.

Trên một cái đồi ở về phía đông nam có một ông già cao lớn vạm vỡ, mắt diều hâu, mũi chim két, phía sau có ba người áo đen trông mặt rất âm trầm đang đứng yên đó. Ông già to lớn bỗng rú lên một tiếng thật dài, tiếng rú vọng đi khắp tứ phía.

Mười mấy tên cao thủ của Thất Tinh Trang nghe thấy tiếng rú kêu ấy mới biết kẻ địch đang ở trên đồi liền phi thân tới, một người trong bọn lớn tiếng quát hỏi:

- Người ở ngoài trang kêu rú như ma hú như thế làm chi? Ông già cao lớn trợn tròn hai mắt, đôi ngươi tia ra hai luồng ánh sáng sắc bén khiến ai trông thấy cũng phải kinh hoảng. Mười mấy người của Thất Tinh Trang biết người đó không phải là tay tầm thường, liền ngấm ngầm phòng bị.

Ông già to lớn đột nhiên cười the thé rồi nói:

- Lão phu ở đây kêu rú việc gì đến các ngươi nào, dù Bào Húc thân chinh tới đây cũng không cản trở nổi lão phu, các ngươi mau bước đi, đừng có khiến lão nổi giận nữa.

Người của Thất Tinh Trang nghe nói cả giận đáp:

- Thế ra ngươi đến đây là định sinh sự phải không? Ông già cao lớn cười nhạt một tiếng, vươn tay vượn ra nhanh như điện chớp tấn công luôn một chưởng nhưng khi chưởng đến lưng chừng thì y đột nhiên trầm tay xuống chộp cánh tay phải người nọ và dùng tay trái dí vào ngực người ấy. Người kia chỉ rú được lên một tiếng thảm khốc, mồm mũi tai rỉ máu ra chết luôn.

Hình như ông già ấy đã phải hung tín, rồi cùng ba người áo đen đứng ở phía xa đều nhảy xuống ra tay tấn công liên tiếp. Chỉ nghe thấy tiếng kêu la thảm khốc nổi lên từ phía mười mấy người của Thất Tinh Trang, chỉ có một người đào tẩu được thôi nhưng người đó đã bị thương rồi, còn mười mấy người đã bị ông già và ba người mặc áo đen giết chết.

Ông già cao lớn lại rú lên một tiếng thật dài, bốn phương cách đó không xa cũng có tiếng rú vọng theo. Thế là bọn giặc trong Thất Tinh Trang đều hoảng sợ vô cùng, không một người nào dám ra khỏi trang cả mà chỉ nghiêm ngặt phòng bị thôi.

Nói về Ô Phùng đi tìm con, cách ngoài xa mấy mươi dặm hay tin, giận dữ đem theo mười mấy tên đồng đảng tới cứu viện nhưng khi y đi đường bị bọn người áo đen cản trở liên tiếp, vì vậy y tới một cách chậm trễ như thế.

Bọn người áo đen bịt mặt đi lại nhanh như gió, võ công lại rất cao siêu và chúng không tấn công thẳng lại chỉ ám hại ngầm thôi khiến Ô Phùng mệt vì chạy đi chạy lại tiếp ứng. Y tức giận chịu không nổi, nhất là nghe thấy con gái cưng bị Bào Vĩnh Hoa thâu làm nàng hầu, bị nhục nhã vô cùng. Y càng đến gần Giang Nam bao nhiêu càng nghe tin đồn ấy nhiều hơn và còn những tin khiến y hổ thẹn không dám lắng tai nghe nữa...

Lúc ấy, bên ngoài trống canh đã điểm canh tư nhưng trong Thất Tinh Trang lại hoảng sợ vô cùng, nghe tiếng rú kia lọt vào tai người nào người ấy đều sợ đến mất cả hồn vía.

Vĩnh Hoa ở trong nhà đứng ngồi không yên, vẻ mặt âu sầu, đi đi lại lại, mồm lẩm bẩm tự nói:

- Sao đến giờ này chưa thấy cha ta về tới, việc này có vẻ nguy tai lắm.

Bỗng cửa màn ở trong phòng trong mở lên, thiếu nữ bị y cướp từ từ bước ra, mặt có vẻ oán hận.

Vĩnh Hoa thấy vậy ngạc nhiên vô cùng, vội hỏi:

- Sao cô nương ra đây làm chi? Thiếu nữ gượng cười và nói:

- Đó là sự báo ứng gian dâm vợ con người của công tử, tuy thiếp gặp công tử thật lòng yêu đương nên thiếp mới phải ra đây nói rõ sự thật để công tử biết mà đối phó.

Vĩnh Hoa cả kinh hỏi lại:

- Cô nương nói như thế là nghĩa lý gì? Thiếu nữ nhìn y một cái rồi hỏi lại:

- Công tử có biết thiếp là ai không? Vĩnh Hoa nghe qua mới biết nàng ta nói như vậy không phải là chuyện đùa, liền biến sắc mặt ngập ngừng hỏi:

- Cô nương ở đâu tới và quý tính danh là gì thế? Thiếu nữ đáp:

- Tôi họ Ô tên là Mộc Châu, là con gái của Ô Phùng và cha tôi đã khét tiếng hoàn vũ và có biệt hiệu là Thiên Khiết Cung Chủ đấy.

Vĩnh Hoa nghe nói mặt nhợt nhạt tựa như rớt xuống dưới vực thẳm vậy, người run lẩy bẩy, mãi mãi không nói được nửa lời. Một lát sau, y mới lên tiếng hỏi tiếp:

- Lệnh tôn là cao nhân như vậy, võ công lại luyện tới mức thượng thừa, tại sao cô nương lại không biết một chút võ công nào hết?

- Mẹ tôi không cho tôi luyện võ.

- Lệnh tôn hiện giờ đang ở đâu? Cha tôi đi Giang Linh thăm bạn, sáng sớm hôm nay thể nào cũng trở về tới, hay tin này ông ta sẽ đến đây liền, lúc ấy tính mạng của công tử sẽ khó mà bảo tồn được.

Vĩnh Hoa nghe nói mồ hôi lạnh toát ra như mưa, rồi y lại hỏi tiếp:

- Những tiếng rú ngoài trang kia là tiếng kêu của ai đấy?

- Đều là thủ hạ của gia phụ.

Vĩnh Hoa ăn năn hối lỗi vô cùng, bỗng nghĩ ra một kế, vội chạy lại ôm chặt lấy thiếu nữ nọ, vừa cười vừa nói:

- Chúng ta là đôi vợ chồng âu yếm, khi nào hiền thê lại nhẫn tâm để cho tôi chết ở trong tay lệnh tôn hay sao?

- Ai thèm tin lời nói của công tử nào? Vĩnh Hoa liền qùy xuống vái lạy trời đất thề thốt rất nặng.

Đang lúc ấy bỗng có một cái bóng người lướt vào, người ấy râu tóc bạc phơ, chính là Thất Tinh Song Câu Bào Húc.

Vừa vào tới nơi, Bào Húc đã quát lớn:

- Lại là nghiệp chướng, ngươi gây nên đại họa phải không? Vĩnh Hoa thấy cha mình, hoảng sợ đến mất hết sắc mặt, vội qùy xuống nói:

- Tội của con đáng chết lắm! Rồi y chỉ tay vào thiếu nữ và nói tiếp:

- Cô nương này chính là con gái của Thiên Khiết Cung Chủ Ô Phùng đấy, vì Ô cô nương chưa luyện tập võ công bao giờ nên con mới không biết mà bắt lầm cô ta về áp bức thành hôn, bằng không con đâu dám hồ đồ như thế. Bây giờ việc lầm lỡ đã trót rồi, mong cha nghĩ cách cứu con với.

Thiếu nữ kia mặt đỏ bừng, hổ thẹn vô cùng, vội vào trong nhà ngay.

Bào Húc mặt nhợt nhạt như kẻ chết trôi, trong lòng nóng như thiêu và y nhận thấy Vĩnh Hoa nói rất đúng, đằng nào cũng vậy sự lầm lỗi qua rồi, dù có giết chết y đi cũng vô ích thôi. Cho nên lão trang chủ dậm chân một cái, lắc đầu thở dài liên tiếp. Y là một tướng giặc độc bá một phương, tai mắt của y rất tinh thông, đã sớm phong thanh Ô Phùng liên kết với Tỉnh Bình rồi nhưng cái tin con gái cưng của Ô Phùng bị mất tích thì y không hay biết gì hết.

Bỗng một đại hán mặc áo đen vội vàng chạy vào thưa rằng:

- Thưa Trang chủ, hiện giờ Ô Phùng đang ở ngoài cửa trang, đòi Trang chủ ra ngay trả lời.

Bào Húc nghe nói hoảng sợ vô cùng, vội quát bảo Vĩnh Hoa rằng:

- Nghiệp chướng có mau theo cha ra yết kiến Ô tiền bối không? Còn sự sống chết ra sao phải xem số mi hên xui như thế nào? Nói xong, y dắt Vĩnh Hoa đi luôn.

Khi ra tới ngoài cửa trang, hai cha con đã thấy Ô Phùng mặt lạnh lùng với mười mấy tay cao thủ sát khí đằng đằng. Bào Húc vội tiến lên cúi mình vái chào, mỉm cười nói:

- Tại hạ Bào Húc không biết Ô tiền bối giá lâm tệ trang mà chậm trễ nghênh đón, mong tiền bối lượng thứ cho.

Ô Phùng cười khì một tiếng, mặt lộ sát khí đáp:

- Nghiệp tử của ngươi, Bào Vĩnh Hoa đâu, mau gọi y ra đây yết kiến lão phu.

Bào Húc hoảng sợ, vội quay đầu lại quát bảo:

- Nghiệp chướng có mau lại yết kiến lão tiền bối chịu tội không? Vĩnh Hoa hãi sợ vô cùng, vội quỳ phục xuống đất nói:

- Lệnh ái được tiểu bối tiếp đãi tử tế, đang ở trong trang và chưa hề có điều gì thất lễ cả.

Ô Phùng lạnh lùng nhìn Vĩnh Hoa một cái và nói tiếp:

- Nếu vậy thì hay lắm, mau dẫn lão phu vào gặp tiểu nữ. Nếu lời nói của ngươi không đúng sự thật thì đêm nay lão phu sẽ dùng máu rửa sạch Thất Tinh Trang này cho mà xem.

Bào Húc nghe nói rùng mình hoảng sợ và ngấm ngầm nghĩ ra một kế để đối phó.

Vĩnh Hoa dẫn Ô Phùng tới trước cửa phòng của Ngọc Châu, liền lớn tiếng gọi:

- Ô cô nương, lệnh tôn đã tới, xin mời cô nương ra đây tương kiến.

Ngờ đâu y gọi luôn mấy tiếng mà trong phòng không có ai ra trả lời hết.

Vĩnh Hoa hoảng sợ mặt biến sắc.

Ô Phùng thấy vậy, cười nhạt mấy tiếng rồi hỏi:

- Ái nữ của lão phu đâu? Vĩnh Hoa vội chạy vào trong phòng, thấy bên trong không có một bóng người nào cả, lúc này y hoảng sợ đến mất cả hồn vía.

Ô Phùng biến sắc mặt quát lớn:

- Tiểu bối giỏi thật, dám lừa dối lão phu.

Y giơ năm ngón tay ra nhanh như điện chớp chộp luôn vào lưng Vĩnh Hoa, ngón tay y đâm sâu vào da thịt, vào xương của tên nọ.

Vĩnh Hoa cảm thấy đau buốt tận tim phổi, liền rú lên một tiếng thảm khốc. Bào Húc thấy vậy cũng biến sắc mặt, vội quay mình đi ra luôn. Khi ra tới bên ngoài, y liền lớn tiếng quát mắng:

- Ô Phùng, Thất Tinh Trang này không phải là chỗ để cho các ngươi đến tận cửa hà hiếp như thế đâu, nếu các ngươi muốn sống thì mau thúc thủ chịu trói đi.

Ô Phùng liền cười ha hả đáp:

- Đừng nói Thất Tinh Trang nho nhỏ này, dù có là núi đao hay rừng kiếm, lão phu cũng phạt thành bình địa. Có phải ngươi không muốn cứu lấy tính mạng của nghiệp tử nữa hay sao? Nói xong y bóp mạnh tay một cái, những xương ở trên lưng của Vĩnh Hoa đều gãy hết, tên nọ kêu rú thảm khốc được mấy tiếng thì máu đã hộc ra mồm mũi và chết liền.

Đột nhiên, có vô số hỏa tiễn bắn vào trong phòng, hễ thấy gió là bốc cháy liền. Chỉ trong giây lát, trong phòng ấy đã biến thành biển lửa.

Ô Phùng không ngờ Bào Húc lại có độc kế ấy, y với mười mấy tên đảng đội liền múa chưởng tấn công tới tấp, tiếng gió kêu vù vù ngay. Ngờ đâu, lửa càng gặp gió càng cháy to, Ô Phùng các người bị cháy xém cả râu tóc, quần áo. Chúng vội xông ra ngoài phòng, ngoài nhà lại có những mũi tên độc bắn tới như mưa. Ô Phùng thấy vậy tức giận khôn tả, mang theo chín con bò cạp độc, liền phóng ra hết. Y thấy Bảo Húc đứng ở xa mười mấy trượng chỉ huy các thủ hạ bên trong liền kêu hừ một tiếng rồi nhanh như điện chớp xông tới.

Bào Húc vừa trông thấy Ô Phùng đã vội múa song câu tấn công tới nhưng y đột nhiên thấy sau lưng bị đau nhức, liền kinh hãi la lớn một tiếng.

Nhân dịp đó, Ô Phùng đã tới gần giơ song chưởng chộp lấy hai chân của y giơ lên cao xé mạnh một cái. Bào Húc chỉ rú lên một tiếng thảm khốc, người đã bị Ô Phùng xé ra làm hai mảnh.

Chín con bò cạp độc bay ra chỉ trong giây lát đã cắn cho già nửa số cao thủ của Thất Tinh Trang té ngã. Còn các người khác thấy tình thế bất lợi như vậy đều cắm đầu ù té chạy hết.

Lúc ấy, trong Thất Tinh Trang không có người cứu chữa nữa nên ngọn lửa càng bốc lên càng cao.

Ô Phùng tung mình nhảy lại chộp một tên chưa kịp đào tẩu, tên đó lớn tiếng van lơn hoài. Ô Phùng liền trầm giọng quát hỏi:

- Ngươi có thấy ái nữ của lão phu không?

- Bị Thiếu trang chủ bắt cóc rồi bị ép thành hôn nhưng không hiểu tại sao bị mất tích như thế? Ô Phùng nghe thấy tên nọ nói như vậy, ngẩn người ra bụng bảo dạ rằng: "Hay là Châu nhi đã thất thân cho tên khốn nạn kia nên nó hổ thẹn ẩn núp một nơi không dám ra gặp ta nữa, nhưng ngọn lửa này sẽ giết hại nó cũng chưa biết chừng." Đột nhiên, có một thân hình nhanh nhẹn nhảy xuống, người này là một ông già cao lớn, mắt ó, mũi chim két. Y đã nhận ra là Toàn Phong Thủ Trà Độn, liền ngạc nhiên vô cùng.

Trà Độn vừa chắp tay chào vừa cười nói:

- Khúc sơn chủ không yên tâm cho nên mới sai tại hạ đem nhiều người tới nhưng không biết Ô tiền bối đã cứu được lệnh ái chưa.

Ô Phùng rầu rĩ đáp:

- Khi lão tới đây, không ngờ suốt dọc đường gặp rất nhiều người áo đen bịt mặt nhảy ra cản trở cho nên mới chậm trễ như thế, ngờ đâu vì sự chậm trễ đó mà ái nữ của lão phu đã đi mất.

Nói tới đó, y ngần ngại không dám nói rõ về chuyện con gái mình vì hổ thẹn quá mà tự tử rồi cũng nên.

Trà Độn tỏ vẻ kinh hãi hỏi:

- Sao, Ô tiền bối cũng gặp những người áo đen bịt mặt cản trở ư? Trong khi đi đường, bọn tại hạ các người cũng gặp bọn áo đen bịt mặt quấy nhiễu, bọn thủ bối đáng ghét thật, cứ tấn công lén lút như vậy và hành tung của chúng lại phiêu hốt như gió.

Ô Phùng trong lòng nóng nảy không yên, không muốn nhắc nhở đến chuyện này nên đưa mắt nhìn Trà Độn một cái, rồi lạnh lùng hỏi:

- Sao chỉ có một mình Trà lão sư tới ư? Trà Độn ồ một tiếng rồi đáp:

- Những người kia theo sau sắp tới nơi ngay, tại hạ xa xa trông thấy Thất Tinh Trang lửa bốc chọc trời cho nên mới phải tới đây trước.

Nói xong đã có rất nhều bóng người nhảy tới. Một đại hán mặc trang phục màu đen, người gầy gò nhỏ bé thưa với Trà Độn rằng:

- Thuộc hạ dưới đường gặp ba hòa thượng ngồi dưới đất nghỉ, trong đó có một hòa thượng cõng một thiếu nữ tuyệt sắc hiện đang chạy về phía tây nam, thuộc hạ mới sinh nghi nhưng Sơn chủ đã ra lệnh ở giữa đường không được sinh sự cho nên không dám hỏi họ.

Ô Phùng vội hỏi:

- Hình dáng thiếu nữ như thế nào? Người gầy gò liền đem hình dáng và trang phục của thiếu nữ kể lại cho Ô Phùng nghe.

Ô Phùng thấy tả đúng hình dáng của Ngọc Châu thì mừng rõ vô cùng, vội nói:

- Chính là con gái của lão phu rồi.

Nói tới đó, y quay lại bảo Trà Độn rằng:

- Chúng ta mau đuổi theo đi! Trà Độn đáp:

- Theo ngu kiến của tại hạ thì chúng ta nên chia làm hai bọn đuổi theo, mỗi bọn đi một đường rồi gặp nhau ở ngay chính phía tây nam, như vậy chu đáo hơn.

Ô Phùng nghĩ ngợi giây lát rồi đáp:

- Ý kiến của Trà lão sư cũng có lý.

Thế rồi Ô Phùng với thuộc hạ đuổi theo thẳng về phía tây nam còn bọn Trà Độn thì đi về phía chính diện.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.