Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Sông Vị lớn rộng như thế mà nước chảy rất chậm nên chiếc thuyền kia cũng từ từ theo dòng nước trôi đi.

Thiếu nữ áo đen đứng ở trên bờ thở dài một tiếng rồi từ từ kéo miếng vải đen lên che mặt và âm thầm theo chiếc thuyền ấy.

Trong thuyền, một nam ba nữ thật là mỹ quyến của nhân gian cùng nhau đàn kịch ca hát, hoặc ngâm ca luôn mồm.

Lạc Dương làm gì có hứng thú ấy, nhưng chàng biết tính đàn bà hay hờn giận, cũng vì thế mà đã làm hỏng mất bao nhiêu đại sự? Tuy vậy chàng vẫn phải cố nhịn để chiều lòng ba nàng, vì chàng đã bị nhiều bài học rồi, bây giờ chàng chỉ chiều chuộng họ để khuyên họ trở về Lư Toàn Cốc, như vậy mình mới rảnh tâm mà làm việc.

Nói mãi mới khuyên được Ngọc Trân và Ánh Hồng bằng lòng đi về. Mai Nhi tới đây cũng vì hai nàng, tất nhiên phải chịu trách nhiệm đi cùng với hai nàng về Lư Toàn Cốc.

Ba nàng cùng ra ngoài khoan nhảy lên trên mặt nước, tiến thẳng lên bờ và đi như bay mất dạng.

Lạc Dương như trút được gánh nặng, đứng ở mũi thuyền, nghĩ đến chuyện lăng Văn Võ, chàng cảm thấy việc của giang hồ quả thật phức tạp, khó xử hết sức.

Chàng đoán chắc đôi kỳ sĩ thần bí ở đó thế nào cũng là anh em họ Cao! Lai lịch của anh em họ Cao như thế nào, đến giờ chàng vẫn chưa biết, và bọn họ thuộc chính hay tà phái chàng cũng không hay.

Nghĩ đến đó chàng bụng bảo dạ rằng: "Trong Văn Võ lăng bí mật ấy, không hiểu Phẩm Nhi còn sống hay đã bị giết chết rồi và tại sao anh em họ Cao bắt giữ họ như thế làm chi?..." Những vấn đề đó khiến chàng nhức đầu váng óc.

Chàng đang ngẩn người ra nhìn về phía trước, bỗng trong khoan có tiếng cười rất khẽ và rất huyền bí.

Lạc Dương kinh ngạc vô cùng vội vào ngay trong khoan, đã thấy trong đó có một thiếu nữ áo đen đang đứng, quay lưng về phía mình, chỉ trông sau lưng của nàng cũng đủ nhận ra nàng là một mỹ nữ rồi.

Thiếu nữ ở trong khoan từ từ quay người lại, lúc này chàng mới trông thấy rõ khuôn mặt của nàng đẹp tuyệt trần! Nàng trông thấy chàng nhìn mình, liền nhếch mép cười, gật đầu chào và nói:

- Lạc thiếu hiệp, chẳng hay thiếu hiệp bằng lòng về người khách đột ngột này không? Lạc Dương đeo mặt nạ da người nên có biến sắc mặt mà đối phương cũng không sao thấy được.

Chàng ho một tiếng và đáp:

- Tại sao cô nương biết tại hạ họ Lạc? Thiếu nữ vẫn tủm tỉm cười và đáp:

- Chúng ta chả có duyên gặp nhau hai lần rồi là gì? Cả tối hôm nay nữa là lần thứ ba.

Tiếng cười và tiếng nói của nàng thật là mê hồn.

Lạc Dương không hiểu nàng nói như thế là có ý nghĩa gì? Chàng liền ngạc nhiên hỏi lại:

- Tại hạ nghĩ mãi mà vẫn không sao nghĩ ra là mình đã gặp cô nương ở đâu?

- Một lần ở bến sông Bành Trạch, một lần ở trước Thần Nữ miếu, như vậy chả là hai lần là gì? Lạc Dương nghe nói trong lòng kinh hãi thầm và biết là nàng ta biết rõ lai lịch của mình rồi, có dấu giếm cũng vô ích, liền gật đầu đáp:

- Cô nương thông minh và sáng suốt như vậy, tại hạ rất lấy làm kính phục.

Nói xong, chàng mời nàng ngồi xuống và hỏi tiếp:

- Chẳng hay cô nương giá lâm có chuyện gì muốn chỉ giáo thế? Thiếu nữ lạnh lùng nhìn Lạc Dương một cái rồi đáp:

- Tôi đến đây không có ý gì đối địch với thiếu hiệp cả, ngu huynh muội có thâm thù với lão tặc Khúc Tỉnh Bình và giặc sói đầu Kim Đỉnh, chúng tôi đã sắp đặt lâu năm mà chưa ra mặt đối địch với chúng là vì muốn bắt chúng trọn lưới, không ngờ thiếu hiệp lại hiểu lầm ra tay ngăn cản...

Lạc Dương bụng bảo dạ rằng: "Ta có ngăn cản các ngươi bao giờ đâu?" Nghĩ đoạn chàng vội đáp:

- Tại hạ không có ý định như thế bao giờ cả nhưng người mà bị lệnh huynh bắt đi ở Thần Nữ miếu là người bạn thân của tại hạ, chúng tôi hai người tình như ruột thịt, vì vậy bắt buộc tại hạ phải ra tay cứu viện.

Thiếu nữ ngạc nhiên nói tiếp:

- Việc này quả thật ngu huynh muội cũng không ngờ đấy nhưng bạn Lạc thiếu hiệp được anh em chúng tôi đối đãi rất tử tế, xin Lạc thiếu hiệp cứ an tâm. Sở dĩ anh em chúng tôi phải làm như thế cũng là sự bất đắc dĩ đấy thôi, nên có nhiều nguyên nhân lắm, nhất thời khó mà kể xiết được...

Nói tới đó, nàng từ từ đứng dậy, mặt cười rất thành thực và nói tiếp:

- Chúng ta là bạn hay thù với nhau thì đã rõ rồi, bây giờ tôi còn có việc phải đi làm ngay, xin khất đến tối mai sẽ trở lại đây bái kiến và nói rõ nguyên nhân để thiếu hiệp hay.

Nói xong, nàng cúi đầu vái chào. Lạc Dương lại hỏi tiếp:

- Cô nương định đi cầu Bá phải không? Tại hạ cũng muốn tới đó xem sao? Chẳng hay cô nương có cho phép tại hạ được đi cùng hay không? Thiếu nữ vừa cười vừa đáp:

- Nếu vậy còn gì hay cho bằng? Lạc Dương liền bảo người lái đò ghé thuyền vào bờ, hai người phi thân lên bờ, vội vã đi luôn.

Tuy đi sát cánh nhau, thân pháp của hai người vẫn nhanh như điện chớp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.