Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Con đường từ Vô Long ở phía nam tỉnh Tứ Xuyên đến dãy núi Nga Mi suốt dọc đường có những nhân vật võ lâm xuất hiện luôn, người nào người nấy cũng vì song kiếm mà tới. Nhưng bọn Hoa Kỳ các người cứ đi đường tắt và đường rừng bí ẩn hết sức nên bọn người kia khó mà tìm thấy tung tích của chúng được. Thì ra chúng từ Hoa Lăng qua sông Trường Giang rồi lại vượt qua sông Gia Lăng mà ven theo bờ sông mà trở về núi Nga Mi.

Chúng sợ người ta biết hành tung của chúng, nên dù ban ngày cũng không dám ló mặt ra bên ngoài. Bọn Hoa Kỳ các người vừa đi vừa nhìn trước sau, lúc nào cũng hoảng sợ. Lúc ấy chúng đang giở khinh công tuyệt mức tiến lên trên núi, bỗng thấy dưới núi chỗ thung lũng có một điểm sáng. Thâm Thọ thấy vậy ngạc nhiên khẽ nói:

- Chắc trong thung lũng thế nào cũng có nhà người ở, bằng không làm gì có ánh lửa như thế.

Hoa Kỳ không trả lời, cứ việc lẳng lặng tiến đi. Bỗng thấy trong rừng rậm tối om có hiện ra một ngôi miếu. Chúng liền ngừng bước nhìn sau một hồi. Thâm Thọ vội nói:

- Ánh sáng lửa đó chắc là của ngôi miếu hoang ló ra, có lửa thì thế nào cũng có sư sãi ở.

Bỗng có người kinh hãi thất thanh la lớn:

- Sao không thấy Long Hoàn Châu? Hoa Kỳ nghe nói kinh hãi đưa mắt nhìn lại, đếm các thủ hạ của mình một lượt quả thấy thiếu một người, mắt biến sắc và hỏi:

- Hoàn Châu mất tích từ hồi nào? Thâm Thọ cau mày lại đáp:

- Vừa rồi ở trên lãnh, y còn theo sau tiểu đệ, nhưng không hiểu tại sao khi xuống tới thung lũng này thì không còn thấy y nữa, như thế có lạ không.

Hoa Kỳ biến sắc mặt khẽ nói tiếp:

- Chúng ta đã bị người theo dõi rồi. Miếu cổ này cũng khả nghi lắm, dù sao chúng ta không thể để Hoàn Châu lọt vào tay người được, vạn nhất y thổ lộ sự bí mật của chúng ta ra thì tai họa này lớn lắm.

Nói xong, y tung mình nhảy lên xuyên qua rừng chạy vào trong miếu cổ.

Mọi người sợ ý thất thố, vội theo sau tiến vào trong miếu cổ ngay.

Ngôi miếu cổ ấy không lớn lắm, tường đều xây bằng gạch đỏ. Hoa Kỳ nhảy qua bờ tường đi vào bên trong, thấy cung điện nguy nga nhưng lâu năm không sửa chữa đã đổ nát rất nhiều, cây cối và cỏ mọc um tùm. Giữa đại điện có treo một ngọn đèn dầu rất sáng. Hoa Kỳ vừa bước chân vào bên trong liền ngẩn người ra.

Thì ra trong điện không có một người nào hết, trên bàn thờ có một pho tượng Phật to bằng nửa người nhưng nhờ có ánh sáng nên trông thấy rõ hết.

Ở trên chùa Nga Mi có rất nhiều tượng Phật nhưng Hoa Kỳ chưa thấy có một tượng Phật nào điêu khắc như thế này. Trên đỉnh đầu có hai vết sẹo rõ ràng, tóc lại để dài nửa tấc, mặt rất hung ác, hai mắt nhắm nghiền. Đôi lông mày vừa rậm vừa xuôi xuống tận mắt, áo như người thật nên y bụng bảo dạ rằng: "Phật tượng gì mà lại lạ lùng như thế, không những ta chưa hề trông thấy qua bao giờ mà cũng chưa hề nghe thấy ai nói qua nốt." Y lại đưa mắt nhìn hai bên hành lang, thấy mười tám vị La Hán cũng khác hẳn chùa.

Không những hình dáng khác lạ và kiểu cách cũng đặc biệt tay lại cầm khí giới bóng nhoáng.

Hoa Kỳ càng xem càng thắc mắc quay đầu lại nhìn Thâm Thọ các người thì thấy các người cũng tỏ vẻ kinh ngạc vô cùng.

Đột nhiên dưới bàn thờ có tiếng rên rỉ vọng ra khiến mọi người đều rùng mình rởn tóc gáy. Hoa Kỳ nghe rõ đúng là tiếng kêu của Hoàn Châu.

Y liền biến sắc mặt quát lớn:

- Rút lui.

Y vừa quát xong thì hành lang bên trái đã có tiếng cười rất quái dị vọng tới và có tiếng người lên tiếng nói:

- Sao các người thấy Phật mà không vái lễ! Mười tám vị La Hán đã cử động được và nhanh như bóng ma nhảy xuống bên dưới đứng ngăn cản của điện, đứng xếp hàng ngang ngăn cản lối đi của bọn Nga Mi các người.

Thì ra mười tám vị La Hán đó đều do người thật giả dạng, như vậy phật tượng ngồi ở giữa chắc cũng giả dạng không sai.

Bọn Nga Mi các người hoảng sợ vô cùng, muốn rút lui lại hết đường, đành phải chuẩn bị đối địch, chỉ khổ tâm cho Trường Tu và Khấu Nguyên hai người thôi. Vì lúc này Trường Tu võ công hình như đã mất hết, cả sức lực phòng thân cũng mất nốt.

Lúc ấy phật tượng ngồi trên ngai thờ từ từ đứng dậy nhảy xuống, cười nhạt một tiếng khiến ai cũng phải hoảng sợ, mất hết cả hồn vía.

Hoa Kỳ gắng can đảm hỏi:

- Người là ai? Định giữ lại tại hạ các người làm chi? Hòa thượng lông mày rậm ấy, trợn to đôi mắt, đôi ngươi tia ra hai luồng ánh sáng cười hì hì đáp:

- Phật gia là ai các ngươi không cần hỏi, mau cởi cái túi đựng song kiếm trên vai xuống, đưa cho phật gia, thì phật gia sẽ tha chết cho các ngươi.

Trong lúc Hoa Kỳ nghe đối phương nói đã ngấm ngầm cởi túi kiếm ra, chờ tới khi đối phương nói xong thì y đã rút thanh Cự Khuyết Kiếm ra. Kiếm vừa ra khỏi bao thì ánh sáng kiếm đã sáng cả ngôi điện ấy.

Kiếm ấy tuy là vật giả nhưng cũng luyện bằng sắt Miến Điện và thép cũng tốt nên ánh sáng tỏ ra chính mà không tà, dù là võ lâm danh tú mới trông thấy cũng tưởng là bảo kiếm thật.

Hoa Kỳ cười nói:

- Bảo kiếm ở đây, chỉ cần hỏi võ công của ngươi có thể chống nổi bảo kiếm của thời Xuân Thu này không? Hòa thượng cười the thé như điên như khùng một hồi, rồi đáp:

- Bây giờ ngươi đã là cá trên mặt thớt, thật ra khỏi phải tốn nhiều hơi sức làm chi.

Lúc ấy, sau tấm màn trên bàn thờ bỗng có một tiếng cười nhạt vọng ra:

- Cò mổ trai có ngờ đâu phía sau lại có ngư ông, giặc sói đầu kia, ngươi nóng lòng, ta lại còn nóng lòng hơn ngươi.

Tiếng nói đó vừa dứt đã có bóng người mặc áo trắng lướt tới nhảy xuống, lướt tới trước mặt ngai thờ.

Các hung tăng ngẩng đầu nhìn lên, mới hay người đó là một tu sĩ áo trắng, mặt rất đẹp nhưng lại lạnh như tiền và cứ nhìn thẳng vào mắt bọn hung tăng không nói nửa lời. Một tên hung tăng thấy vậy dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng và quát bảo:

- Trước mặt phật gia mà ngươi cũng dám ngông cuồng như vậy, tiểu tử có lẽ ngươi đã chán đời nên mới đến đây nộp mạng phải không? Tu sĩ áo trắng cười nhạt một tiếng và đáp:

- Thật ư, chưa chắc tên của Thanh Môn Thập Cửu Hung chỉ dọa nạt được người khác thôi, chứ làm sao dọa nổi ta.

Các người của phái Nga Mi nghe thấy cái tên Thanh Môn Thập Cửu Hung đã hoảng sợ vô cùng.

Hai mươi năm trước Thập Cửu Hung tung hoành giang hồ đứng đầu hắc đạo, ra tay tàn độc, nên người ta mới ban cho chúng hung danh là thế. Người trong võ lâm ai thấy chúng cũng phải lánh mặt, sau đột nhiên chúng im hơi lặng tiếng không thấy đâu hết, không ngờ bây giờ chúng lại xuất hiện nơi đây. Ngờ đâu tu sĩ áo trắng không hãi sợ chút nào lại đáp:

- Không ngờ ngươi, Phi Thiên Thần Long Cung Tường lại cắt tóc đi tu nhưng bộ mặt của ngươi có cháy thành than ta cũng nhận ra được.

Cung Tường giật mình kinh hãi bụng bảo dạ rằng: "Chắc tiểu tử này không phải tay tầm thường, y đã biết oai danh của mình mà còn dám can thiệp như vậy, chắc y là môn hạ của một lão quỷ nào đã ẩn danh đây." Nghĩ đoạn, y ngẩng mặt lên trời cười ha hả một hồi, rồi đáp:

- Không ngờ mắt của tiểu tử còn tinh đến thế! Phải! Phật gia là Phi Thiên Thần Long Cung Tường năm xưa đây, ngươi đã biết đại danh rồi, thì phải biết xưa nay phật gia đã ra tay thì không ai có thể sống sót được.

Tu sĩ áo trắng cười khinh thị nói tiếp:

- Phi Thiên Thần Long chỉ bắt nạt được người thường thôi, chớ đối với môn hạ của Tuyết Sơn chúng ta thì ngươi không nghĩa lý gì hết.

Cung Tường biến sắc mặt mà trả lời:

- Thảo nào ngươi ngông cuồng như vậy, ra ngươi là môn hạ của Tuyết Sơn Nhân Ma, nếu phật gia đoán không sai, chắc ngươi là Lý Như Uyên, môn đồ duy nhất của Tuyết Sơn Nhân Ma phải không? Lý Như Uyên cười vẻ kiêu ngạo, chớ không thèm trả lời.

Cung Tường là người rất ác độc và đa mưu lắm kế, y liền dịu nét mặt ngay, lớn tiếng cười nói tiếp:

- Nghe nói Tuyết Sơn Nhân Ma được liệt danh vào Hoàn Vũ Tam Tuyệt từ lâu, võ học đã luyện tới mức thượng thừa, chắc môn hạ phải giỏi lắm mới phải nên phật gia nể mặt mà nhường cho ngươi ra tay trước để phật gia được chiêm ngưỡng Tuyết Sơn tuyệt học, quý hồ người lấy được song kiếm đi phật gia quyết không ngăn cản.

Trong đời Như Uyên chỉ bị thua Vân Nhạc có một lần thôi cho nên y rất kiêu ngạo không coi ai vào đâu hết, y liền mỉm cười đáp:

- Hay lắm! Y vừa nói xong, đã nhảy xổ lại tấn công Hoa Kỳ luôn.

Hoa Kỳ đã chuẩn bị từ trước thấy Như Uyên vừa ra tay đã vội giở luôn Linh Thiên Trường Hồng, một trong Thiên Độn Bát Kiếm của phái Nga Mi, kiếm của y biến thành nghìn vạn mũi kiếm nhắm các nơi yếu huyệt của Như Uyên đâm tới.

Tuy Như Uyên tự thị võ công rất cao siêu nhưng đối với thanh bảo kiếm Cự Khuyết y vẫn kiêng nể cho nên vội giở khinh công tuyệt mức ra tránh né.

Hoa Kỳ cũng tự cho kiếm pháp của mình rất huyền ảo nên không hãi sợ chút nào, thế kiếm đó chưa dứt đã giở thế kiếm thứ hai ra tấn công tiếp.

Dù sao phái Nga Mi cũng danh môn chánh phái, võ học căn cơ rất nghiêm cẩn, mỗi thế mỗi thức của Hoa Kỳ đều tinh kỳ ảo tuyệt, khiến trong điện lạnh như mùa đông vậy và tiếng gió kêu như sấm động.

Như Uyên kiêng nể thanh bảo kiếm Cự Khuyết nên chưởng và chỉ của y không dám đụng vào bảo kiếm, y chỉ nhảy nhót tránh né, chỉ chờ khi Hoa Kỳ đuối sức là thừa cơ tấn công thôi. Hoa Kỳ biết dụng ý của Như Uyên, nên y vẫn tấn công tới tấp để đợi chờ khi nào Như Uyên sơ ý là hạ thủ ngay.

Hung tăng Phi Thiên Thần Long Cung Tường đứng ở chỗ góc điện khoanh tay xem trận đấu, y thấy đối phương ra tay rất lợi hại, đứng yên cười nhạt thôi, y cũng muốn hai người tiêu hao hết chân lực là sẽ ra tay cướp lấy thanh kiếm một cách nhẹ nhàng thôi. Đột nhiên mọi người thấy Như Uyên người ngã về phía sau như nằm ngã ra đất, chỉ dùng gót chân đỡ lấy thân hình thôi và y vừa ngửa người ra một cái đã xoay ra một vòng nhanh khôn tả và chỉ nháy mắt một cái y đã lướt tới cạnh Hoa Kỳ liền.

Thân pháp của Như Uyên kỳ ảo chưa hề thấy bao giờ, Cung Tường cũng kinh hãi thầm.

Chờ tới khi Như Uyên lướt tới cạnh mình Hoa Kỳ mới biết, vội xoay thế kiếm tấn công nhưng đã muộn. Đang lúc nguy cấp y bỗng nghĩ ra được một thế võ kỳ lạ, vội dùng khuỷu tay thúc ngang một cái.

Như Uyên cũng không ngờ đối phương có thể tấn công kỳ lạ như thế.

Như Uyên bị Hoa Kỳ thúc một cái, cánh tay phải tê tái, khí huyết trong người rạo rực nhưng Hoa Kỳ cũng bị ảnh hưởng đến làm tê cả ngón tay, vì vậy mà thanh Cự Khuyết ở trong tay y bị bắn rời khỏi tay văng lên trên đỉnh điện.

Hoa Kỳ đau lòng mất thanh Cự Khuyết, tay trái vội rút luôn thanh kiếm Thanh Hồng ra tấn công luôn ba thế vào đối phương.

Lúc ấy Phi Thiên Thần Long thấy vậy mừng rỡ vô cùng, vội tung mình nhảy lên, giơ tay ra chộp thanh bảo kiếm Cự Khuyết.

Ngờ đâu tay của y vừa đụng vào cán kiếm thì đã thấy sau lưng đau nhức, vội kêu ối chà một tiếng, người như cái diều đứt dây rớt xuống bên dưới nhanh khôn tả, thanh kiếm Cự Khuyết cũng hết đà và quay đầu rớt xuống mặt đất.

Thanh Thành Thập Bát Hung đứng chắn ngang cửa điện thấy vậy cũng cả kinh, đồng thời cũng thấy sau lưng đau nhức kỳ lạ, võ công bị tản mát hết, mặt nhợt nhạt người run lẩy bẩy, mồm rên rỉ luôn luôn.

Các người của phái Nga Mi cũng vậy, cũng thấy lưng đau nhức khôn tả người thấy nóng lạnh luôn, chân tay không sao cử động được.

Lúc ấy, Như Uyên với Hoa Kỳ lại tiếp tục đấu với nhau, trận đấu của hai người kịch liệt khôn tả. Đột nhiên hai người kêu hự một tiếng cùng lui về phía sau, thanh bảo kiếm Thanh Hồng cũng rơi xuống đất.

Cung Tường biết mình đã bị người đánh lén, nhưng không biết trúng phải ám khí ác độc gì, đồng thời y thấy tất cả mọi người trong điện đều bị như mình. Y hoảng sợ vô cùng, cố nhịn đau mà đưa mắt nhìn bốn chung quanh y bỗng trông thấy, trên vai của Thâm Thọ có một con bò cạp khổng lồ dài tám chín tấc trông xấu xí và hung ác khôn tả, y liền rùng mình kinh hãi.

Con bò cạp khổng lồ ấy rõ ràng là do người nuôi, mỗi người trên lưng đều có một con.

Người mà điều khiển được những độc vật lợi hại như vậy ắt phải là những tay yêu tà dị năng.

Y không nghĩ ra được trong võ lâm người nào biết điều khiển được những con bò cạp độc này.

Như Uyên lẳng lặng không nói năng gì cả, y biết trên vai đang có một con độc vật đốt mình nên y ngấm ngầm vận chân khí chống cự lại chất độc của con độc vật ấy. Y muốn phong bế các huyệt đạo khiến mình mẩy cứng như gang thép để cho độc vật kia không sao đốt được mà phải tự động bỏ đi Đột nhiên đằng sau điện, trong bóng tối có một tiếng cười nhạt rất chói tai vọng ra.

Tiếp theo đó có một ông già vừa gầy vừa cao, đôi mắt sâu hoắm, đôi ngươi tia ra hai luồng sáng xanh, mình mặc áo bào đen rất rộng, không gió mà cái áo ấy tự động phồng lên.

Như Uyên hai mắt lộ vẻ oán độc, hậm hực nói:

- Lão quỷ hạ lưu kia, sao ngươi lại sử dụng thủ đoạn đê hèn đối phó mọi người.

Ông già vừa gầy vừa cao lạnh lùng đáp:

- Lão phu hèn thật, nhưng không hèn bằng sư phụ bảo bối của ngươi ẩn núp trên Tuyết Sơn không dám ló mặt ra, rồi sai ngươi ra ngoài để dò la tình thế nhưng y có biết đâu làm như thế là cái tên Hoàn Vũ Tam Tuyệt của y đã bị ảnh hưởng rồi...

Như Uyên vội hỏi:

- Ngươi là ai? Ông già nhìn y một cái, rồi lạnh lùng đáp:

- Chắc sư phụ bảo bối của ngươi phải tả hình dáng của lão phu cho ngươi hay chứ. Thế ra y không nói cho ngươi biết hay sao? Như Uyên ngẩn người ra.

Ông già lại cười khì một tiếng, rồi nói tiếp:

- Hoàn Vũ Tam Tuyệt ngoài sư phụ bảo bối của ngươi với Thập Phương Diêm La Khúc Tỉnh Bình ra thì còn ai? Lúc ấy Phi Thiên Thần Long mới sực nhớ tên ma đầu cái thế đã ẩn dật lâu năm, liền cả kinh thất sắc, xen lời hỏi:

- Các hạ có phải là Thiên Khiết Cung Chúa Ô Phùng đấy không?

Ông già cười ha hả đáp:

- Không ngờ người còn nhớ được tên của lão phu...

Nói xong, y cười nhạt một tiếng, rồi trầm giọng nói tiếp:

- Những con bọ cạp của lão phu, trừ khi lão phu bắt chúng trở về thì chúng mới rời khỏi, bằng không chúng sẽ hút máu cho tới khi khô khan hết chúng mới bay trở về. Thôi được, lão phu nể mặt hai thanh bảo kiếm này...

Y chưa nói dứt, bên ngoài điện đã có một giọng âm trầm nói vọng vào:

- Ngươi đừng có hung ác quá nỗi mà tự phụ như thế nữa. Con gái quý và đồ đệ của ngươi đã bị lão phu chế ngự rồi.

Thiên Khiết Cung Chúa nghe nói mặt biến sắc. Thân hình của y vội lướt tới chỗ thanh bảo kiếm Cự Khuyết và giơ tay ra chộp.

Nhưng bên ngoài đã có một luồng tiềm lực dẫn vào tấn công cổ tay của Thiên Khiết Cung Chúa và một ông già áo đen bịt mặt đã phi thân vào.

Cánh tay của Thiên Khiết Cung Chúa bị tiềm lực bên ngoài đẩy chéo sang bên, vì vậy thanh bảo kiếm ấy mới lọt vào tay của ông già áo đen.

Ông già áo đen bịt mặt ấy nhanh như điện chớp lấy được thanh bảo kiếm Cự Khuyết đã nhảy tới cạnh bảo kiếm Thanh Hồng ngay. Thế là y cướp được cả hai bảo kiếm một lúc, rồi lạnh lùng nói:

- Ô Phùng chắc ngươi đau lòng lắm phải không, nếu ngươi biết điều mau triệu hồi những con bọ cạp kia thì may ra còn có cơ hội cho ngươi thương thuyết bằng không, con gái và tệ đồ ngươi không sao thoát chết được.

Ô Phùng tức giận vô cùng, vội quát lớn:

- Ra là ngươi.

Ông già bịt mặt đáp:

- Phải chính lão đây. Ngươi nên biết Khúc Tỉnh Bình này không ra tay thì thôi, bằng không thì còn ác độc hơn ngươi nhiều. Nên ta mới biệt hiệu là Thập Phương Diêm La là thế! Ô Phùng mặt tỏ vẻ oán độc cười nhạt hỏi tiếp:

- Ngươi vô duyên vô cớ gây thù gây oán với lão làm chi?

- Chẳng qua chỉ vì hai thanh bảo kiếm này và nói cho ngươi biết rõ thêm chút nữa, ta phải lấy hai thanh bảo kiếm này cũng chỉ vì muốn xưng hùng xưng bá trên võ lâm. Ta chắc ngươi cũng vậy thôi, võ lâm bao la như vậy, ai làm bá chủ cũng được nhưng người đó phải có đủ tài trí mới được mọi người kính phục, ngươi có mau đuổi xua những con bò cạp độc đi không? Chẳng lẽ ngươi không sợ người ta chê cười hay sao?

- Bất cứ ngươi nói gì thì nói, trước hết phải giải quyết việc trước mắt đã. Bây giờ ngươi đã cướp được song kiếm rồi ngươi còn muốn gì nữa.

- Ngươi thương đứa con gái cưng phải không? Ngươi cứ yên trí quý hồ ngươi thâu hồi những con bò cạp độc này, ta sẽ tha cho con gái ngươi ngay.

- Ngươi nói lấy gì làm bằng? Biết đâu ta thâu hồi những con bò cạp độc rồi mà ngươi vẫn chưa thả con gái của ta ra. Người trong võ lâm ai chả biết ngươi có tiếng là xảo trá, có ai tin được ngươi đâu.

- Đúng lắm, chỉ có ngươi mới nói ra được lời lẽ này thôi, chứ không biết nhân nghĩa gì cả.

Ô Phùng nghe nói rùng mình kinh hãi, bụng bảo dạ rằng: "Khúc Tỉnh Bình đa mưu lắm kế, mưu kế của y không những độc mà còn khéo léo lắm, khiến cho người ta mắc mưu cũng không hay. Chi bằng ta hỏi rõ dụng ý của y ra sao trước để khỏi bị mắc hỡm y." Nghĩ đoạn y liền lạnh lùng hỏi:

- Khúc Tỉnh Bình sao ngươi không nói trắng ý định của ngươi ra cho ta hay có hơn không?

- Ô Phùng, không ngờ ngươi lại thay đổi khác xưa như thế. Thôi được để ta nói thật cho ngươi biết, bá nghiệp của võ lâm giao biến trùng trùng, một mình Khúc mỗ cũng không thể nào chiếm cứ nổi. Sao Hoàn Vũ Tam Tuyệt chúng ta không liên tay mà mưu đồ có hơn không? Ô Phùng ngẩn người ra giây lát, rồi hỏi lại Khúc Tỉnh Bình rằng:

- Dù Ô mỗ có miễn cưỡng nhận lời chăng nữa, nhưng còn Tuyết Sơn lão quỷ thì sao?

- Cần nhất là ngươi! Ô Phùng nghĩ thầm: "Lão quỷ này lợi hại thật, nếu sau này ta không giày vò cho ngươi chí chết thì ta không sao nguôi được cơn giận này." Nghĩ đoạn, y đưa mắt nhìn Như Uyên rồi lại nhìn Tỉnh Bình và nói tiếp:

- Trước hết bạn hãy thả tiểu nữ với tiểu đồ ra trước rồi hãy nói sau cũng chưa muộn. Ô Phùng ta không phải là những kẻ chịu cúi đầu cầu khẩn người như thế này bao giờ đâu.

- Thôi được ta cùng bạn đi một chuyến vậy.

Nói xong, y nhảy tới phía sau Hoa Kỳ lấy nốt hai cái bao kiếm, đưa mắt nhìn con bò cạp khổng lồ trên lưng Hoa Kỳ một cái rồi mới quay người đi ra khỏi ngoài điện luôn.

Ô Phùng theo sau Tỉnh Bình chỉ thoáng cái đã mất dạng liền

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.