Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trước mộ Thái Công Vọng, chỉ có ánh nắng mặt trời chiếu vào và những cây cối chung quanh um tùm tối om như những bóng ma vậy.

Lúc ấy Lạc Dương mới rời khỏi nơi đó không lâu, trong bụi cây đã có mười mấy người lướt ra đứng ở trên lối đi, mặt hướng về ngôi mộ. Phía sau ngôi mộ, bỗng có hai người áo đen bịt mặt ra, người đi bên trái hình như đàn bà, dù nàng ta mặc cái áo rất lớn rộng, nhưng người ta vẫn thấy được trước ngực nàng có hai cái ụ nho nhỏ gò lên và hai tay của nàng vừa trắng vừa nhỏ, mười ngón tay như mười cái búp măng. Chỉ những điểm đó cũng đủ biết nàng là đàn bà rồi.

Người đi bên phải với giọng lạnh lùng hỏi:

- Người đến tuần thị Chu lăng đi cùng với người canh gác mộ vừa rồi hình như có vẻ khả nghi lắm, chẳng hay các người có nhận ra không? Mười mấy người kia liền ngẩn người ra nhìn nhau hồi lâu, rồi một người đáp:

- Thưa lệnh chủ, người này trông ẻo lả yếu ớt, chân đi như văn sĩ, hình như không phải là người biết võ, không hiểu lệnh chủ có xét thấy như thế không.

Người áo đen bịt mặt đáp:

- Bổn tọa chỉ nói hình như khả nghi thôi, chứ không cả quyết. Nhưng các Hương chủ đã đi theo y rồi, chắc thế nào cũng tìm ra tung tích manh mối. Bổn tọa lại sai Đường Nhất Hạ đi quan xá để xem bọn người này có gì khả nghi không, có lẽ chỉ trong chốc lát bọn ấy sẽ về.

Người đàn bà bịt mặt đột nhiên cười nhạt một tiếng và đỡ lời:

- Các Hương chủ và Đường Nhất Hạ các người, tôi dám chắc chúng không mong gì sống sót đâu.

Người bịt mặt kia ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì, hiền muội nói như thế căn cứ vào đâu?

- Đại ca nên biết đại trí nhược ngu, người mà khiêm tốn như thế ắt không phải phàm nhân, tiểu muội nhận thấy người này tới đây tuy có mục đích nhưng chưa chắc là kẻ địch của chúng ta. May ra tiểu muội đoán biết phần nào lai lịch của y.

- Hiền muội biết lai lịch của y, sao không sớm nói cho ngu huynh hay.

Thiếu nữ nọ khẽ hừ một tiếng rồi đáp:

- Đại ca, tính rất bướng bỉnh lại hay tự tin, dù tiểu muội có sớm nói cho đại ca biết, chưa chắc đại ca đã nghe mà có khi huynh muội ta bất hòa.

Người bịt mặt lẳng lặng không nói gì hồi lâu, rồi mới lên tiếng hỏi:

- Hiền muội nói như vậy, thì người này rất có lai lịch ư.

- Không những y là người có lai lịch mà cũng không định tâm đến đây cản trở chúng ta nhưng việc làm của chúng ta nơi đây hơi làm trở ngại y.

- Trong võ lâm thị phi bất phân, phàm làm một việc gì, thể nào cũng liên can rất rộng, chẳng lẽ hơi chỉ vì trở ngại người khác một chút mà chúng ta buông tay sao?

- Việc này để cho muội làm nhưng xin đừng có gặp việc gì cũng cản trở muội nhé.

Người bịt mặt cười ha hả đáp:

- Xưa nay hiền muội là người rất vui tính và ôn hòa, gặp việc gì cũng đều do ngu huynh ra mặt nhưng nếu hiền muội muốn nhúng tay vào thì bao giờ ngu huynh cản trở đâu? Đột nhiên năm bóng người ở đằng xa chạy tới mà thưa rằng:

- Thưa Lệnh chủ, chúng tôi không thấy tung tích của Hương chủ và Đường chủ lão sư đâu cả, trong quan xá không có bóng người nào hết, chắc bị trúng độc thủ của địch nhân rồi.

Thiếu nữ bịt mặt nói:

- Đấy, hiền muội nói có đúng không? Người bịt mặt ngẩn người giây lát, rồi nói:

- Hiền muội đoán không sai chút nào.

Một luồng gió mạnh ở trên trời thổi xuống làm cho cành lá những cây quanh đó đều rớt xuống như mưa. Trong tiếng gió xào xào đó bỗng có tiếng vó ngựa kêu như sấm động từ xa vọng tới.

Mọi người đều nhìn về phía vó ngựa, thấy một người một ngựa đang ở dưới bóng cây phi tới, phía sau ngựa cát bụi bay mù mịt.

Người cưỡi ngựa ấy, kỹ thuật rất giỏi, khi phi tới lối đi lát đá ở trong lăng, y liền gò cương lại, con ngựa đứng lại ngay.

Người đó ở trên yên nhảy xuống bắn ra ngoài xa bảy tám trượng và hai chân đi ở trên đầu những tượng đá, chỉ trong nháy mắt đã tới trước hai người bịt mặt, cúi đầu vái chào và nói:

- Thưa Lệnh chủ, Vân Sơn Nhân Ứng với Thiên Khiết Cung Chủ Ô Phùng đã tới thành Trường An và đi tới cầu Bá rồi. Quần hùng của hắc, bạch hai đại cũng lần lượt qua cầu Bá.

Thủ hạ của Tĩnh Bình xuất hiện cũng nhiều lắm, hình như chúng định giúp sức cho Ô Phùng vậy.

Người áo đen kêu hừ một tiếng và nói:

- Chúng ta phải đi ngay mới được.

Thiếu nữ bịt mặt đáp:

- Tiểu muội phải ở lại đây.

Người bịt mặt gật đầu đáp:

- Ngu huynh đã để lại một số người, phiền muội tọa trấn ở đây, công việc xong, ngu huynh trở về ngay.

Nói xong, y dẫn mười mấy thuộc hạ đi luôn, chỉ thoắt cái mất dạng.

Thiếu nữ bịt mặt đứng trước mộ lâu không nói nửa lời hình như đang ngẫm nghĩ gì vậy, một lát sau mới khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt rầu rĩ vô cùng. Hồi lâu nàng mới quay người đi vào phía sau mộ biến mất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.