- Sao mặt trăng không rơi, bố? - Chú Gabriel hỏi.
- Câu hỏi này chứng tỏ con đã là người lớn rồi đấy, - Louis đáp.
Vẻ rất xúc động, bố Louis gạt tất cả sách và bản đồ để trên mặt bàn sang một bên, kéo chiếc ghế đẩu cho cậu con trai, trải một tờ giấy lớn, cầm bút chì vạch lên giấy những hình cầu, những đường clip, những hình trăng lưỡi liềm và bắt đầu lờ mờ giải thích, liên tiếp đề cập đến sự hình dung thế giới của người Cổ đại, những nỗi thống khổ của Galilée, sự rơi của các trái táo, chuyển động của nước thủy triều, vv… Khoảng tám giờ, bà nội Marguerite thò đầu vào gọi hai bố con ăn tối.
- Chắc con chưa nhận thấy rằng bố đang trình bày với con những vấn đề nghiêm túc, - bố Louis nói.
Sau đó là những sơ đồ, những con tính xem ra chẳng liên quan gì tới mặt trăng. Rõ ràng là bố Louis đã thất bại.
- Con hiểu chưa, - bố Louis bí quá nên hỏi dồn, con hiểu chưa, con có chắc là đã hiểu rõ rồi chứ?
Chú Gabriel gật đầu. Để bố vui lòng. Thật lòng mà nói, chú chẳng hài lòng chút nào về thông lượng của những giải thích. Gabriel đã có sẵn câu trả lời, giản đơn hơn nhiều. Và không thể bác bẻ vào đâu được, câu trả lời như thế này: một đêm, một người nào đó đã ném xuống đất quả bóng bằng cao su, giống quả của chú, nhưng màu trắng và to đùng. Người nọ ném mạnh đến nỗi quả bóng bật lên tận trời. Vấn đề còn lại chỉ là tìm ra tên nhà vô địch tạo được sự nảy lên đó. Có vậy thôi mà, bố Louis, việc gì phải phức tạp hóa như vậy. Bây giờ con đang đói rồi, bố, phần tiếp theo những câu chuyện của bố, ta có thể gác lại ngày mai, được không, bố?
Sau đó, qua cửa hé mở, tuy đang cởi quần áo, chú Gabriel vẫn nghe rõ tiếng bố Louis:
- Con sợ rằng thằng bé không có đầu óc khoa học.
- Nó có, như con nói, đầu óc khoa học, thì sao nào, Savorgnan de Brazz? - Bà nội Marguerite đáp. - Chuyện đó không gây trở ngại cho nó tiến vào rừng rậm.