Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hình Ảnh Của Mục Tiêu Vô Vọng
Hình Ảnh Của Mục Tiêu Vô Vọng

❊ ❊ ❊

Điểm đặc biệt ở những ngày đầu tiên trong tháng Mười này là Rebecca Linsbach. Tôi nhẹ nhàng gạt khỏi đầu cái ý nghĩ rằng người phụ nữ mà tôi hoàn toàn không quen ấy, xét cho cùng, là một mục tiêu vô vọng đối với tôi. Tôi không việc gì phải đoán mò xem chồng cô ta ngồi ở tầng lãnh đạo nào, ông ta đi xế hộp nào từ nhà đỗ xe riêng đến nhà vườn nào ở nông thôn, và bao nhiêu con vàng con bạc nhà Linsbach sau tối thiểu một tiếng đồng hồ nghi lễ đánh răng phải lên giường để phụ huynh của chúng đọc cho nhau nghe những câu chuyện ngọt ngào trước khi đi ngủ. Rồi khi những đứa nhỏ đã thiếp đi, lửa trong lò sưởi được khơi lên, và Mister James Linsbach quấy rượu Cocktail, hoặc lắc ly, hay để dành cho lát nữa, tùy vào sự cấp thiết và tâm trạng.

Nghĩ về những chuyện đó thì - không. Tôi không phải người ưa khổ dâm. Trước mắt tôi chỉ hiển hiện chân dung Rebecca ở hội nghị nha sĩ mà tôi tìm được qua Google, và tôi so sánh nó với những hình ảnh mà óc tôi đã cho vào bộ nhớ. Loạt hình ấy chắp lại thành một đoạn phim ngắn mà ngày nào tôi cũng tua đi tua lại để tự thưởng cho mình một cái gì tuyệt đẹp, khả dĩ khiến tôi quên đi những chuyện thường nhật. Tôi thích tua đoạn phim đó nhất vào buổi đêm, khi tôi đã lên giường và đầu óc được thảnh thơi không phải sơ kết hôm nay hay trong đời đã làm được gì. Dạo này tôi nhìn thấy Rebecca và tự huyễn hoặc là tất cả những gì hình dung ra được thì cũng thực hiện được, kể cả những gì bất khả thi.

“Bác hơi bị ấy cô bác sĩ chữa răng, phải không ạ?” một buổi chiều nào đó Manuel khiến tôi sửng sốt với câu hỏi đó. Nó vừa hỏi vừa nhếch mép cười rất đểu, cái cười nhếch mép của một thằng mười bốn tuổi mới biết một nửa các chuyện người lớn, và thông điệp tình yêu từ các kênh truyền hình cũng như diễn đàn trên mạng chưa thực sự xôn xao trong óc, nói gì đến trong tim, mà chỉ ở dưới tim vài tầng.

“Hơi bị ấy là hơi bị gì?” tôi hỏi. Giờ thì nó được dịp chứng minh khả năng của mình.

Nó đặt bút xuống, đằng nào thì nó cũng chưa viết một chữ nào vào cuốn vở mở trước mặt từ hai mươi phút.

“Bác biết ý cháu định nói gì rồi đấy - phê, si, choáng…” Hiểu rồi, thứ ngôn ngữ đường phố quen thuộc. Tôi là người phản đối kiểu phát ngôn hạ cấp như thế, ít nhất là trong giới trẻ.

“Ý cháu là bác mê cô ấy?” tôi hỏi.”Ừ, bác thích cô ấy, thành thật mà nói, cô ấy đúng là kiểu người bác thích”, tôi nói.

“Nhưng bác sẽ còn phải phấn đấu hơi mệt đấy”.

Nó lại nhếch mép cười, nhưng không đều cáng, mà có vẻ mưu mô.

“Tại sao cháu nghĩ thế?”

“Nhìn răng bác mà xem”.

“Cô ấy sẽ chỉnh sửa cho tử tế”, tôi nói. Nó cười phá lên. Tôi đã bắt đầu phỏng đoán là càng ngày nó càng thấy tôi lãng trí. Và đột nhiên tôi có cảm giác là mình có thể thực sự làm tấm gương cho nó học cách nhìn sự vật một cách chủ quan, khi sự vật thể hiện khách quan một cách khác hẳn. Không bao giờ quá sớm để học điều đó, về lâu về dài đó là một kỹ năng sống quan trọng.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.