Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Câu Chuyện

❊ ❊ ❊

Trong bếp chính, cô hầu gái đưa cho Nella một bát kandee[1], và múc một bát cho mình. “Rốt cuộc cũng yên ổn.” Cô ta nói.

“Tôi không muốn yên ổn, Cornelia. Tôi muốn có chồng hơn.”

“Món chả nướng bọc bột sắp xong rồi đấy.” Cô hầu gái đáp, chùi hai tay lên tạp dề trong khi một khúc củi trong bếp nổ lách tách tóe ra những tia lửa sáng chói. Nella đặt bát súp xuống bề mặt bóng mỡ của cái bàn thái thịt cao tới đầu gối nàng. “Tôi sẽ không làm đau em đâu, Petronella.” Joahnnes đã hứa vậy khi hai người đang trên con tàu đi đến bữa tiệc của Hội thợ bạc. Nàng vẫn luôn nghĩ rằng sự từ tế là điều tích cực. Nhưng không làm điều gì đó, một hành động kiềm chế có được xem là tử tế không?

Nàng được dạy rằng kê dâm là một trọng tội đi ngược lại với tự nhiên. Về vấn đề đó, hầu như không có sự khác nhau nào giữa học thuyết của một nhà truyền giáo Amsterdam và một linh mục ở Assendelft. Giết một người vì điều gì đó trong linh hồn anh ta thì đúng ở mức độ nào? Nếu Marin đúng, và nó là thứ không thể loại bỏ được, vậy thì tất cả những nỗi đau này có ý nghĩa gì? Nella nhấp một ngụm súp và để cái vị cay nồng xua ra khỏi đầu hình ảnh khủng khiếp của Johannes bên dưới mặt biển đen ngòm lạnh lẽo. “Tôi có cho cả đậu sấy vào đấy. Ý tưởng mới.” Cornelia nói khi hơi nhiệt bốc ra khỏi nắp lò, tràn khắp phòng. Cô ta cho món chả ra đĩa, rưới nước ép nho, mỡ cừu nấu và bơ lên trước khi đưa nó cho Nella.

“Cornelia, Marin có từng yêu ai không?”

“Từng yêu?”

“Ừ.”

Cornelia nắm chặt lấy cái đĩa. “Phu nhân nói tình yêu tốt nhất là nên tưởng tượng chứ đừng biến nó thành hiện thực, đuổi bắt hay hơn là bắt được.”

Những ngọn lửa trong lò cháy bùng lên rồi biến mất. “Có thể là cô ta nói thế thật, Cornelia. Nhưng... tôi có tìm thấy một thứ... Một bức thư... Một bức thư tình được giấu trong phòng cô ta.”

Mặt Cornelia tái mét. Nella ngập ngừng, rồi đánh bạo. “Có phải Frans Meermans viết lá thư không?” Nàng thì thào.

“Ồ, trời đất quỷ thần ơi!” Cornelia thốt lên. “Không thể nào... họ không bao giờ...”

“Cornelia này, chị muốn tôi ở lại, phải không? Chị không muốn tôi làm ầm ĩ lên, phải không?”

Cô hầu gái nghếch cằm lên và nhìn Nella chằm chằm. “Phu nhân mặc cả với tôi đấy phải không?”

“Đúng đấy!”

Cornelia phẩy tay, rồi kéo một chiếc ghế lại gần và đặt tay lên ngực Nella.

“Phu nhân thề chứ? Thề không nói chuyện này với ai chứ?”

“Tôi thề.”

“Vậy để tôi kể phu nhân nghe...” Cô hầu gái nói, hạ thấp giọng. “Agnes Meermans luôn là một con mèo giấu kín móng vuốt. Phong thái kiểu cách và dáng vẻ yêu kiều là thế, nhưng phu nhân hãy nhìn kỹ hơn mà xem. Trong mắt Agnes luôn thường trực sự lo âu. Cô ta luôn ghét Marin ra mặt bởi vì Marin đã cướp đi trái tim của chồng cô ta.”

“Sao?”

Cornelia đứng dậy. “Tôi phải làm gì đó trong khi kể hết tất cả cho phu nhân chứ để hai tay rảnh là không được. Tôi sẽ làm món olie-koecken[2]” Cô ta chuẩn bị một bát quả hạnh, một nắm cây đinh hương và một hũ quế. Khi Cornelia bắt đầu nghiền quả hạnh và cây đinh hương, cô hầu bắt đầu kể lể. Và lời thì thào của Cornelia đầy vẻ bí mật và sức thuyết phục khiến Nella thấy hấp dẫn hơn cả món chả nướng bọc bột trên đĩa.

Cornelia dòm cầu thang để biết chắc là không ai đang xuống. “Lần đầu tiên gặp Meermans, Marin ít tuổi hơn phu nhân bây giờ...” Cô hầu nói. “Ông ta là bạn của ông chủ khi họ cùng làm thư ký cho kho bạc. Ông chủ mười tám, còn phu nhân Marin khoảng mười một.”

Nella cố hình dung Marin khi còn là một đứa trẻ, nhưng Agnes nói đúng, điều đó là không thể. Marin đã luôn như vậy từ trước đến giờ. Trong tâm trí Nella bỗng cộm lên một thứ gì đó, kiểu như vừa nghe một nốt nhạc chối tai. “Nhưng Agnes lại bảo Frans và Johannes gặp nhau ở VOC khi họ hai mươi hai.”

“Xì, cô ta bịa ra đấy hoặc Meermans nói dối cô ta. Ông ta chưa từng làm việc tại VOC. Ông ta gặp ông chủ tại kho bạc Amsterdam và cuối cùng là làm luật lại Stadhuis. Một công việc không lấy gì làm hay hóm, cứ ở tịt trong văn phòng trong khi bạn mình thong dong ngoài biển khơi với công ty lớn nhất của nền Cộng hòa. Ông ta bị say sóng. Phu nhân có hình dung nổi một người Hà Lan mà lại bị say sóng không?”

“Ồ, tôi thích đi ngựa hơn đi tàu.” Nella nói.

Cornelia so vai. “Và cả hai đều có thể ném phu nhân ngã xuống. À, Meermans lần đầu tiên gặp phu nhân Marin tại lễ hội Thánh Nicolas. Nhạc nổi lên khắp chốn, nào ghi-ta, tù và, cả đại hồ cầm nữa. Và phu nhân Marin khiêu vũ với Meermans không chỉ một lần. Marin nghĩ ông ta là một hoàng tử vì quá đẹp trai. Giờ ông ta ăn nhiều quá nên phát tướng ra, chứ hồi đó nhiều cô xin chết lắm đấy.”

“Nhưng làm sao chị biết chuyện này, Cornelia? Lúc đó chị ra đời chưa?”

Cornelia cau mày, chăm chú làm đặc chỗ bột mì trộn gừng bằng cây đánh trứng. “Lúc đó tôi còn bé, ở nhà trẻ mồ côi. Nhưng tôi lắp các tình tiết lại với nhau chứ, đúng không? Những lỗ khóa!” Cô hầu thì thầm, đôi mắt xanh nhìn Nella chằm chằm thông hiểu. “Tôi đã tìm hiểu phu nhân Marin.” Cô ta kéo một bát táo lại gần, gọt vỏ từng quả chỉ bằng một đường dao. “Dứt khoát phu nhân Marin giấu chúng ta điều gì đó. Phu nhân ấy là một cái nút thắt mà tất cả chúng ta đều muốn mở.”

Nhưng Nella tự hỏi có bàn tay nào đủ sắc và khéo léo để mở được cái nút thắt đó không. Lúc thì u sầu, khi thì rộng lượng, đôi lần lại ăn nói đầy ác ý, Marin là người bí ẩn nhất trong số họ.

Khi Cornelia đánh bột trở lại, Nella có cảm tưởng như thể tim nàng trương phình lên trong lồng ngực. Cô gái này đã đến văn phòng của Johannes để cứu mình, nàng nghĩ. Và nếu quả thật vậy thì cô ấy là người bạn thực sự đầu tiên của mình. Nella những muốn đứng lên vòng tay ôm cô gái đến từ trại trẻ mồ côi xa lạ này - một đầu bếp đại tài, đã giúp nàng cảm thấy được an ủi.

“Ông chủ và Meermans là những người bạn tốt...” Cornelia nói. “Nên ông ta thường đến nhà chơi cờ verkerspee[3]. Sau đó thì tình yêu nảy nở. Ở tuổi mười một thì phu nhân Marin biết gì về tình yêu nhỉ?”

“Tôi gần mười chín, và đã có chồng, Cornelia. Nhưng tôi có biết gì về tình yêu hơn hồi bé đâu.”

Cornelia đỏ mặt. Nella nhận ra khi ta lớn hơn không có nghĩa là ta biết chắc về điều gì đó hơn. Chỉ là có thêm nhiều lý do để nghi ngờ thôi.

“Cha mẹ họ mất khi phu nhân Marin mười bốn tuổi, và ông chủ rời kho bạc để gia nhập VOC.” Cornelia tiếp tục. “Meermans chuyển đến Stadhuis.”

“Sao mà cha mẹ họ chết?”

“Người mẹ thì đau yếu suốt, và người cứ yếu dần yếu mòn do làm lụng vất vả. Bà sống vật vờ sau khi sinh phu nhân Marin. Đương nhiên là ngoài ông chủ và Marin ra còn có nhiều người con khác, nhưng không ai còn sống. Một năm sau khi mẹ họ mất, cha họ cũng đi theo sau một cơn sốt, và ông chủ lái con tàu VOC đầu tiên của mình đến Batavia. Phu nhân Marin bước sang tuổi mười lăm. Frans Meermans sang làm việc ở Stadhuis, nhưng vì không có người đi kèm nên phu nhân không thể tự ý gặp ông ta.”

Nella hình dung chồng mình bên dưới những bầu trời xanh ngắt chói chang nắng, trên cát nóng rát bỏng chân, xen lẫn với mớ vỏ sò lạo xạo và máu túa ra từ những vết thương. Trong lúc ông đương đầu với nạn cướp biển hoành hành và sự hiểm nguy rình rập, Frans và Marin tự do trong mớ đồ nội thất làm từ gỗ dái ngựa và thảm thêu, những con kênh lờ đờ chảy và những hồi chuông cầu nguyện.

“Ông chủ cố khuyến khích Meermans vào VOC. Bảo ông ta nắm lấy cơ hội. “Đừng có chỉ trích Frans!” Phu nhân Marin nói. “Không phải ai cũng biết nắm bắt cơ hội giống như anh, Johannes, và đó là cách của anh thôi.”

Comelia khuấy bát nho nghiền bằng cán muỗng. “Vấn đề là, Meermans không thể bì được với ông chủ. Không thể mở được cánh cửa đúng, không truyền được cảm hứng cho người khác, chỉ có chút thành công khiêm tốn, trong khi ông chủ trở nên rất giàu có. Và rồi năm năm sau, khi Marin hai mươi tuổi, thình lình Meermans ghé thăm nhà. Ông ta nói đã dành dụm đủ tiền và hỏi ông chủ liệu ông ta có thể cưới phu nhân Marin được không.”

“Ông ta đã đợi những năm năm? Thế Johannes nói sao?”

“Ông chủ không chịu.”

“Sao? Năm năm đợi chờ để nhận được câu trả lời “không!” Nhưng tại sao chứ? Meermans đâu có vướng tai tiếng gì, có phải không? Và ông ta chắc là yêu Marin thực sự.”

“Ông chủ không bao giờ làm gì mà không có lý do chính đáng.” Comelia bênh chủ nhân, thả dải bột đầu tiên vào chảo dầu đang sôi.

“Đúng, nhưng...”

“Meermans đẹp trai, nếu phu nhân thích tuýp đàn ông như vậy...” Comelia nói. “Nhưng ông ta không có danh tiếng gì.” Cô hầu ngừng lời. “Ông ta là người nóng vội, lúc nào cũng muốn nhiều hơn những gì mình có. Và sau lần bị làm cho mất mặt ấy, ông ta không bao giờ trở lại. Cho đến tận bây giờ.”

Cô hầu vớt mẻ bánh rán mới ra và nhẹ nhàng đặt nó lên khay đường đã chuẩn bị sẵn. “Tôi lén cạo trên chóp cối đường của bà Agnes đấy!” Cô ta nói thêm, giọng ranh mãnh.

“Có lẽ Johannes muốn giữ Marin lại vì ông ấy cần em gái mình.” Nella nói. “Một người vợ búp bê và chị nhìn mà xem! Giờ ông ta có đến hai.” Cornelia nhăn mặt. “Chứ còn gì nữa, Cornelia. Cô ta vẫn là bà chủ của ngôi nhà này. Chị thấy cô ta khắt khe thế nào rồi đấy, lúc nào cũng bắt chúng ta phải tuân thủ phép tắc này nọ. Công việc đó phải là của tôi mới đúng chứ. Mà chị có để ý cô ta hình như quẫn trí hay sao ấy không?”

Cornelia im lặng một lúc. “Tôi không thấy có gì khác cả, phu nhân.” Cô hầu nói.

“Marin có phát hiện ra chuyện Johannes đã làm không?”

“Rốt cuộc phu nhân Marin cũng biết, nhưng lúc đó thì Meermans đã cưới một người bạn của Marin mất rồi, là Agnes Vynke đó.” Cornelia phát âm cái tên đó như những bộ phận của một con ong bắp cày vậy. “Cha của Agnes làm việc với công ty Tây Ấn và trở nên giàu có ở Tân Thế Giới. Ông ta cấm con gái cưới bất kỳ người nào không đủ giàu. Ông ta là một con quái vật, cái lão Vynke ấy, tám mươi rồi mà vẫn cố có con trai để đảm bảo Agnes không được thừa kế! Việc Agnes cưới Meermans là sự nổi loạn đầu tiên và cũng là cuối cùng của cô ta. Cô ta say Frans như điếu đổ. Cô ta khích mấy bà vợ khác chống lại phu nhân Marin, chỉ để đảm bảo rằng cái chương của ngày xưa đã khép lại. Agnes muốn một ít quyền lực thôi, nhưng rồi cha cô ta mất và để lại cho cô ta tất cả những cánh đồng đó.”

Nella nhớ lại những quý cô, quý bà mà Cornelia đã có lần miêu tả: đến nhà chơi, đặt những con chim biết hót vào tóc của Otto. Có phải Agnes nằm trong số những người từng bị Marin cấm cửa?

“Đó là một đám cưới hoành tráng linh đình...” Cornelia tiếp tục. “Được Frans chi trả bằng tất cả những đồng gun-đơn chắc là đi vay mượn. Luôn luôn nợ nần, cái ông đó. Đám cưới kéo dài suốt ba ngày. Nhưng phu nhân biết người ta nói đám cưới lớn là như thế nào không. Chúng che đậy sự thiếu hụt của lòng ham muốn.” Nella đỏ mặt. Nếu điều ngược lại là sự thật thì sau lễ cưới sơ sài hồi tháng Chín, lẽ ra nàng và Johannes không bao giờ rời khỏi giường tân hôn mới đúng.

“Frans và Agnes đã cưới nhau được mười hai năm mà vẫn chưa có con.” Cornelia nói. “Rồi đồn điền mía của Agnes vào tay ông ta! Đối với ông ta, thế còn tốt hơn cả một đứa con thừa tự. Ông ta có thể nhờ vào chỗ đường đó làm nên một gia sản, nhưng điều đó vẫn không thay đổi tình yêu dành cho phu nhân Marin.”

Cô hầu đưa cho Nella chiếc bánh olie-koeck đầu tiên. Nó vẫn còn ấm, và vỏ bánh vỡ ra bên dưới hàm răng của Nella, tỏa ra hương vị hỗn hợp hoàn hảo của quả hạnh, gừng, đinh hương và táo. “Marin vẫn còn yêu ông ta chứ?” Nella hỏi.

“Ồ, tôi tin chắc điều đó. Năm nào ông ta cũng gửi quà cho phu nhân. Những con lợn và gà gô, có lần còn nguyên một cái đùi nai: Và phu nhân Marin không gửi trả lại. Đó hệt như là một cuộc nói chuyện thầm lặng họ muốn duy trì. Đương nhiên, tôi là người lãnh đủ: nào thì vặt lông, rồi chặt, nhồi, chiên, hấp, đủ các kiểu. Tặng một cái vòng cổ có phải hơn không.” Cornelia lau bát bột bằng chiếc khăn ẩm. “Nhờ thế mà Marin phát hiện ra ông chủ đã cự tuyệt lời cầu hôn của Frans. Đó là ngay sau đám cưới của Agnes, khi món quà đầu tiên được gửi đến.”

“Thứ gì vậy?”

“Lúc đó tôi mới vừa đến. Tôi còn nhớ rất rõ, trong sảnh chính phu nhân Marin giơ lên cao một con lợn con ngâm muối. Trông phu nhân rất buồn bã. “Tại sao anh ấy gửi quà cho em, Johannes?” Phu nhân hỏi, và ông chủ đưa em gái vào phòng làm việc, tôi nghĩ chắc là để giải thích.”

“Trời đất!”

Cornelia hùng hồn. “Và kể từ đó Meermans cứ gửi quà suốt. Dù ông ta không bao giờ để tên, tất cả chúng tôi đều biết đó là ông ta.” Cô hầu xoa xoa trán. “Nhưng một bức thư tình lại là chuyện khác...” Cô ta nói. “Một bức thư tình thật nguy hiểm. Ồ, phu nhân làm lơ chuyện đó đi, và vờ như chưa từng thấy.”

Nella lên lầu để cho Peebo những mẩu vụn còn lại của chiếc bánh olie-koeck, đầu lấp đầy những hình ảnh của một Marin thời son trẻ, thẹn thùng đưa mắt về phía chàng Meermans đẹp tựa hoàng tử. Cứ như thể nàng đang hình dung cha mẹ mình khi họ còn trẻ vậy, đang trong giai đoạn yêu nhau ấy. Mình thích lớn lên trong tình yêu, nàng nghĩ - bay lên tới những đám mây, chứ không phải lao xuống mặt đất. Nàng hình dung chính mình, lâng lâng trong cảm giác yêu và được yêu, say sưa trong cơn mê cuồng.

Những thanh xà trống trơn. Nàng đi xuyên qua những căn phòng dưới tầng trệt, gọi to tên Peebo, giang một cánh tay ra chờ nó bay đến đậu xuống với bộ dạng quen thuộc và đôi mắt như hai hạt đậu nhỏ xíu. Nàng đi ngược lên tầng một, thậm chí kiểm tra xem nó có vào nấp bên trong tủ ngăn kéo không nhưng không có. “Peebo?” Nàng gọi. Căn phòng của Marin đóng kín; cô ta đang cố ngủ. Hình ảnh gớm ghiếc của một thi thể bị vặt lông trụi lủi, những chiếc lông vũ giăng mắc khắp nơi, thình lình xẹt ngang tâm trí Nella.

Căn phòng sơ sài đồ đạc của Johannes cũng trống tron.

“Peebo?” Nella lại gọi. Dhana nhảy chồm chồm vì cảm thấy sự hốt hoảng trong giọng nói của chủ nhân. Nella hình dung con vẹt đuôi dài bị con chó vồ lấy - một cú táp bất thình lình, theo bản năng tàn bạo nhất của loài vật. Cảm giác hoảng sợ cồn lên trong lòng nàng và nàng chạy vội xuống lầu. “Cornelia?” Nàng gọi.”Cô có biết...”

Và rồi nàng lập tức hiểu ra chuyện. Cửa sổ sảnh chính, không còn khép hờ mà đã mở toang tự lúc nào, không khí lạnh lẽo đang mặc sức ùa vào.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại súp nóng nấu bằng bột, trứng gà và rượu vang, dành cho người ốm.

[2] Tiếng Hà Lan, nghĩa là bánh nướng.

[3] Tiếng Hà Lan, nghĩa là cờ thỏ cáo.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.