Điện thoại bàn của Tom kêu khi anh trở về từ phiên giao ban đầu giờ chiều. Đó không phải là một cuộc họp hiệu quả cho lắm. Họ đã bám theo mọi ngóc ngách có thể lần ra để xác minh xem cô gái bị chết là ai và vẫn hoàn toàn chưa đi tới đâu cả. Phân tích DNA từ Amy Davidson cho kết quả âm tính, cho nên cho dù đứa trẻ bị chết là ai thì đó cũng không phải là Amy. Con bé vẫn mất tích, và Tom đã đề nghị tăng quy mô của nhóm. Phải có ai đó biết đứa trẻ này là ai. Làm sao một cô gái còn trẻ như vậy lại không được nhớ đến chứ?
Anh nhấc điện thoại lên.
“Tom Douglas đây.”
“Tom, Leo đây. Em hy vọng làm phiền anh không sao, nhưng em muốn nói chuyện với anh về tài khoản của Jack. Sáng nay em đã xem lại bản danh sách, và em dám chắc rằng rất ít cái tên cũng nằm trong danh sách khách hàng mà em đã xem đêm trước. Anh có muốn em qua nhà anh và so sánh hai danh sách không?”
Tom im lặng. Chính anh cũng đã có sự liên hệ nhưng chưa sẵn sàng chia sẻ với Leo, nếu có. Điều nữa mà anh biết là ngày tháng giao dịch tiền trong tài khoản Thụy Sĩ đều ngay trước ngày ký hợp đồng của những khách hàng trùng khớp.
“Đừng lo,” anh nói. “Em cứ thoải mái đi và anh sẽ xem nhanh khi anh về nhà.”
“Anh có thấy hứng thú gì với ngân hàng không?” cô hỏi.
“Có. Họ sẽ gọi lại cho anh. Họ đã cảnh báo anh rằng nếu đúng tài khoản là của Jack thì trừ phi đích danh anh đứng tên trong hồ sơ tài khoản là người thụ hưởng theo ý anh ấy, nếu không anh sẽ không thể tiếp cận được số tiền. Anh đâu có muốn thứ đó, nhưng ít nhất có thể dùng cho từ thiện hoặc gì đó. Họ sẽ kiểm tra và xem hướng dẫn như thế nào.”
“Còn một câu hỏi nữa, rồi em sẽ thôi. Cái cô bé đột nhiên trở về - cô bé là Natasha Joseph. Đúng vậy không?”
“Đúng rồi. Nhưng sao?”
“Bố con bé là David Joseph - chủ của Joseph & Son Manchester à?”
“Chính thế. David là con trai, nhưng anh nghĩ bố anh ta đã chết vài năm rồi - sao em hỏi vậy?”
“Có vẻ anh ta là một trong những khách hàng của Jack và anh ta có tên trên cả hai danh sách. Một khoản tiền đặt cọc ban đầu là mười nghìn bảng trong tài khoản Thụy Sĩ. Nhưng em nhớ tên anh ta khi xem danh sách khách hàng từ đêm hôm trước bởi vì câu chuyện con gái anh ta.”
Tom vừa định trả lời thì di động của anh kêu.
“Xin lỗi, nhưng anh sẽ phải nói chuyện với em về chuyện đó lúc khác vậy. Anh có cuộc gọi đang đợi, và trông như số nước ngoài nên anh phải nghe. Hẹn em tối nay.”
Tom tắt máy với Leo và nhấc điện thoại di động lên. Đó là số anh không nhận ra.
“Tom Douglas đây,” anh nói.
Một giọng nói bắt đầu thì thào, gần như quá nhỏ nên Tom khó nghe được.
“Xin đừng nói gì. Tôi không có nhiều thời gian và tôi không biết số tiền trên điện thoại này sẽ còn được bao lâu. Tôi là Emma. Emma của Jack. Tôi biết đã rất lâu rồi, Tom - nhưng tôi thật sự cần sự giúp đỡ của anh.”
“Được rồi, Tom, anh biết phải làm gì đấy. Chẳng thấy gì trên các máy tính mở, cũng không có các nội dung trò chuyện điện thoại công cộng. Cứ chọn nhóm bí mật của anh và cho tôi biết anh có những ai là được. Nhưng trước khi anh cho bóng lăn thì hãy nói nhanh cho tôi biết làm sao anh lại biết Emma Joseph và bất kỳ cơ sở gì anh có.”
Tom nhẹ người khi thấy Philippa Stanley trong văn phòng sau khi anh gác máy với Emma. Lời chỉ dẫn “không báo cảnh sát” có nghĩa là việc này phải được xử lý qua một nhóm chuyên nghiệp, và trong khi anh rất mừng vì Becky có thể tham gia nhưng anh cũng cần sự ủng hộ từ cấp trên mới được chọn những người phù hợp vào nhóm.
Anh nhổm người trên ghế, cánh tay đặt trên đùi, vẫn còn choáng váng vì cú sốc khi nhận điện của Emma sau ngần ấy thời gian và phát hiện ra cô là mẹ kế của Natasha Joseph.
Anh cảm thấy lẽ ra mình nên biết chuyện đó. Anh chỉ mới nghĩ đến cô từ buổi tối hôm trước khi anh nói chuyện với Leo về Jack.
“Tôi không gặp hay nói chuyện với Emma trong nhiều năm. Cô ấy là người yêu của anh trai tôi là Jack và họ khá tâm đầu ý hợp. Tôi không biết có chuyện gì với họ. Mọi thứ có vẻ đều ổn, và rồi đột nhiên Emma ra đi còn Jack không kể cho tôi biết tại sao. Emma bỏ sang Australia sống cùng bố cô ấy.”
“Và rồi Jack mất, có phải không?”
“Vâng - trong một vụ tai nạn tàu cao tốc ở biển Adriatic. Tôi cố gắng liên hệ với Emma - cơ bản là để gửi cho cô ấy một ít tiền của Jack bởi, theo quan điểm của tôi, dù sao thì cô ấy cũng có quyền được như vậy - nhưng cô ấy không động đến. Tôi không còn biết tin gì về cô ấy nữa. Tôi cũng chưa hề gặp David Joseph - Natasha Joseph là vụ án của Becky - cho nên tôi không hề biết vợ anh ta lại chính là Emma của Jack.”
“Chà, ở một mức độ nào đó thì thế lại hay. Mặc dù anh từng biết cô ấy nhưng có vẻ anh không có liên hệ mật thiết lắm. Nếu anh có thể khẳng định với tôi rằng cô ấy chỉ là một mối quan hệ xa và cô ấy tin tưởng anh - đây là điểm then chốt nhé - thì anh có thể tiếp tục chỉ đạo cuộc điều tra.”
Tom gãi gãi một bên đầu, cố gắng không đặt câu hỏi.
“Emma không liên hệ với tôi chỉ vì tôi là cảnh sát. Cô ấy điện cho tôi vì cô ấy cho rằng đang có nhu cầu về tiền và cô ấy muốn biết liệu tôi có thể trả khoản tiền chuộc không, điều tôi sẵn sàng làm. Nhưng không hề có yêu cầu, và khi tôi giải thích rằng - với tư cách một cảnh sát - tôi phải báo cáo việc này, cô ấy tỏ ra giận dữ. Tôi đã trấn tĩnh cô ấy, nhưng cô ấy hoàn toàn không muốn có sự can thiệp của cảnh sát, cho nên chúng ta cần tiến hành rất thận trọng. Và cô ấy không nói với chồng mình cô ấy đã liên lạc với tôi - ít nhất là chưa nói.”
Tom rất muốn đưa cả gia đình ấy tới một nơi nào đó an toàn - ra khỏi nơi họ sống. Một cuộc thương thuyết tiền chuộc sẽ càng dễ thành công hơn dưới sự kiểm soát của cảnh sát, bất kể Joseph đã được thông báo gì.
Tom tin chắc rằng chuyện này không đơn thuần là một vụ thanh toán tiền bạc. Có những người còn nhiều tiền hơn David Joseph ngay trong Manchester chứ chẳng xa xôi gì, vậy tại sao lại chọn anh ta?
“Anh nghĩ chuyện gì tiếp theo, Tom? Trực giác của anh nói gì với anh?” Philippa thoáng mỉm cười. Tom biết bà ấy không có thời gian để bản năng lấn át bằng chứng, nhưng bà ấy hiểu rằng với anh, nói về linh cảm của anh thường mang lại cách suy nghĩ một chiều nào đó đem lại kết quả - mặc dù bà ấy chẳng bao giờ xem kết quả đó là nhờ “linh cảm” cả.
Tom giải thích những nghi ngờ của anh về việc đây là một vụ bắt cóc đòi tiền chuộc, và Philippa gật đầu đồng ý.
“Tôi có thể nhầm,” anh nói. “Và tôi thậm chí còn không hé lộ điều này với Emma, nhưng nó có tất cả những dấu hiệu của một vụ bắt cóc kiểu “ném đá giấu tay”* kinh điển và linh cảm của tôi nói rằng David Joseph sẽ được yêu cầu thực hiện một vụ việc thay cho nhóm này. Natasha phải ở lại để theo dõi mọi việc bởi vì nếu chúng ta xuất hiện để phỏng vấn nó và nó biến mất thì kế hoạch - cho dù là gì - sẽ không thành.”
Nguyên tác: “tiger kidnap” là thuật ngữ chỉ vụ việc liên quan đến hai vụ án khác nhau. Vụ thứ nhất thường là bắt cóc ai hoặc thứ gì đó có giá trị. Thay vì đòi tiền chuộc, kẻ bắt cóc đòi thực hiện một vụ án khác thay chúng, có thể là cướp, giết người hay đặt bom. Người hoặc vật bị giữ làm con tin cho tới khi yêu cầu của kẻ bắt cóc được đáp ứng. Mục đích của kẻ bắt cóc là dành công việc nguy hiểm của mình cho người khác thực hiện mà người này ít khi dám báo cơ quan thẩm quyền.
Philippa ngả người, khoanh tay, như thể đột nhiên tất cả trở nên rõ ràng.
“Hiện chúng ta biết tại sao Natasha nói nó không muốn họ gọi cho cảnh sát. Việc đó chắc chắn gây khó chịu. Nhưng có vẻ là kẻ nào đó giữ con bé, đã đào tạo nó rất kỹ càng. Từ chút manh mối bà Joseph hé ra với anh, nghe như thể con bé rất lạnh lùng. Chúng ta làm sao để giữ liên lạc với Emma?”
Tom đã quyết định chọn Gil Tennant, kỹ thuật viên anh tin tưởng nhất. Chẳng ai ngờ anh ấy là một cảnh sát. Trông anh ấy như thể một trận gió mạnh cũng thổi bay, và nếu anh ấy ăn mặc chỉnh tề thì có lẽ anh ấy sẽ đi đôi giày thể thao màu hồng với một chiếc áo dạ cùng màu.
“Gil sẽ tìm cách nạp thêm tiền cho chiếc điện thoại của Emma dùng với công ty viễn thông bên Australia, và tôi muốn anh ấy tới nhà Joseph để kiểm tra xem có bị gắn con bọ không. Tôi mong là trong phòng tắm của Emma không có. Rõ ràng là cô ấy xem rất nhiều phim ảnh, bởi vì cô ấy mang điện thoại vào phòng ngủ của họ, mở vòi nước và nói chuyện trong buồng tắm vòi hoa sen, cho nên tôi khá tin tưởng rằng cô ấy không bị nghe trộm.”
“Thế chồng cô ấy không biết cô ấy liên hệ với anh à?”
Tom lắc đầu, nghĩ đến lời cam kết của Emma. “Anh ấy đã chịu nỗi đau mất một đứa con rồi, cho nên tôi nghĩ anh ấy muốn làm bất kỳ việc gì chúng bảo hơn là mạo hiểm để việc gì đó xảy ra với Ollie.”
Philippa nhướng mày. “Liệu Emma Joseph có xử lý được việc này không?”
“Cô ấy sẽ phải làm. Nếu chúng ta mang được con trai cô ấy về, cô ấy không còn nhiều lựa chọn đâu.”