Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Cầm túi giấy và lốc bia nhé, chúng ta sẽ dùng bữa ngoài trời!

Bố tôi đóng sập cửa chiếc bán tải. Tôi nhận ra ông đang kẹp nách cái cặp da cũ mòn mà mẹ đã tặng bố hồi tôi còn nhỏ, nhân một dịp kỷ niệm ngày cưới của hai người.

Tôi đặt bình đá xuống mặt bàn gỗ gần lò nướng bằng gạch xây cách lối vào nhà chừng chục mét. Từ hai thập kỷ nay, thứ đồ ngoại thất ngoài vườn này cùng hai chiếc ghế kiểu Adirondack đi kèm vẫn không suy suyển trước bao đợt tấn công của thời tiết xấu, tôi chịu không thể biết tại sao. Vầng ánh dương cao vợi trên bầu trời, nhưng không khí vẫn buốt lạnh. Tôi kéo khóa áo khoác lên kín cổ rồi bắt đầu giở món bánh kẹp xa lát tôm hùm ra. Bố tôi rút từ túi ra một con dao Thụy Sĩ, mở nắp hai chai Budweiser rồi ngồi xuống một trong những chiếc ghế gỗ thông bá hương màu đỏ.

- Của con này! Ông nói rồi chìa cho tôi một chai.

Tôi đón lấy rồi tới ngồi cạnh ông. Trong khi nhấm nháp ngụm bia đầu tiên, tôi thấy mắt ông lấp lánh một tia âu lo. Im lặng tiếp nối im lặng. Ông chỉ nuốt vài miếng bánh kẹp rồi lại vội vã châm một điếu thuốc nữa. Sự căng thẳng hiển hiện như sờ thấy được, và tôi chợt hiểu ra rằng ông không đưa tôi đến đây để trải qua một buổi chiều êm ả giữa ông bố và con trai, và cũng chẳng có buổi câu nào hết, chẳng có cái vỗ vai nào hết, cũng chẳng có món cá tráp bọc giấy bạc kiểu Ý.

- Bố có chuyện quan trọng muốn nói với con, ông vừa lên tiếng vừa mở chiếc cặp để lấy từ đó ra nhiều tài liệu đựng trong mấy bìa hồ sơ bằng các tông.

Trên mỗi bìa hồ sơ, tôi nhận ra logo khiêm nhường của văn phòng luật Wexler & Delamico chuyên bảo vệ lợi ích của gia đình từ nhiều chục năm nay.

Ông tít một hơi thuốc dài rồi nói tiếp:

- Bố đã quyết định thu xếp công việc đâu vào đấy trước khi đi.

- Đi đâu ạ?

Điệu cười nhếch mép khiến môi dưới ông méo xệch. Tôi khiêu khích ông:

- Bố muốn nói là trước khi chết chứ gì?

- Thế đấy. Nhưng con đừng lấy làm mừng quá sớm: không phải nay mai đâu, dù cho đúng là thời hạn đang tới gần.

Ông nheo mắt, tìm cách thu hút ánh mắt tôi trước khi thông báo với tôi bằng giọng rành mạch:

- Bố rất tiếc, Arthur, nhưng con sẽ không nhận được một đồng nào từ vụ chuyển nhượng hãng. Cũng không nhận được đồng nào từ hợp đồng bảo hiểm nhân thọ hay các bất động sản của bố.

Tôi khó khăn lắm mới giấu được nỗi kinh ngạc, nhưng trong hàng loạt cảm xúc đang xâm chiếm tôi, sự ngạc nhiên vẫn lấn át cơn giận dữ.

- Nếu chỉ để nói với con chuyện đó mà bố dẫn con tới tận đây thì bố đã mất công quá rồi. Con cóc cần tiền của bố, bố nên biết điều đó…

Ông nghiêng đầu chỉ sang xấp bìa hồ sơ bằng các tông đặt trên bàn, như thể không hề nghe thấy từ nào trong lời tôi vừa nói.

- Bố đã tiến hành tất tật các thủ tục theo luật định để toàn bộ gia sản của bố thuộc quyền sở hữu của anh con và chị con…

Tôi siết chặt nắm tay. Cái trò tai ác này là gì vậy? Đã đành bố tôi truất quyền thừa kế của tôi, nhưng tại sao phải dàn cảnh đến mức này để thông báo với tôi tin đó?

Ông hít một hơi thuốc nữa.

- Món duy nhất con được thừa kế…

Ông dùng gót giày dụi tắt đầu mẩu thuốc, để phần đầu câu vừa thốt ra trôi nổi vài giây, cái kiểu hòng tạo ra cảm giác hồi hộp mà tôi thấy không hay ho chút nào.

- Món duy nhất con được thừa kế là 24 Winds Lighthouse, tay ông chỉ vào khối kiến trúc miệng khẳng định. Thửa đất này, ngôi nhà này, ngọn hải đăng này…

Gió nổi lên bốc theo một đám bụi. Vẫn kinh ngạc đến thẫn thờ, phải nhiều giây sau tôi mới có thể phản ứng được.

- Bố muốn con làm gì với chốn tồi tàn này?

Trong lúc mở miệng toan giải thích rõ ràng với tôi, ông bật ho sù sụ. Nhìn ông thở hổn hển, tôi lấy làm tiếc vì đã theo chân ông tới tận đây.

- Nhận món thừa kế này hay không là tùy ý con, Arthur, ông cảnh báo tôi ngay khi lấy lại được hơi thở bình thường. Nhưng nếu nhận món thừa kế này, con phải cam kết thực hiện hai điều kiện. Hai điều kiện không chấp nhận thương lượng.

Tôi đang vờ đứng dậy thì ông nói tiếp:

- Trước hết, con phải cam kết không bao giờ bán đi thứ tài sản này. Con nghe rõ chứ? KHÔNG BAO GIỜ. Ngọn hải đăng phải thuộc sở hữu của gia đình ta. Mãi mãi.

Tôi bực bội gắt:

- Thế còn điều kiện thứ hai?

Ông day day mí mắt hồi lâu rồi buột ra một tiếng thở dài.

- Đi theo bố, ông nói rồi rời khỏi ghế.

Tôi miễn cưỡng theo ông sát gót. Ông dẫn tôi đến chỗ xưa kia vốn là nơi ở của người gác ngọn hải đăng. Đó là một ngôi nhà nhỏ kiểu thôn dã trông có vẻ thảnh thơi và bốc mùi ẩm mốc. Các mặt tường được trang trí bằng lưới đánh cá, một bánh lái gỗ phủ sơn và nhiều bức tranh làng nhàng vẽ phong cảnh vùng của các họa sĩ địa phương. Trên bệ lò sưởi, người ta tìm thấy một chiếc đèn dầu cùng một cái chai bên trong đựng mô hình thuyền buồm thu nhỏ.

Bố tôi mở cánh cửa dẫn vào hành lang - một hành lang dài chừng chục mét ốp những tấm mè đánh véc ni nối căn nhà nhỏ với ngọn hải đăng -, nhưng thay vì men theo lối cầu thang bộ để lên tới đỉnh tháp, ông nhấc cánh cửa sập bằng gỗ dẫn xuống hầm.

- Đi nào! Ông ra lệnh rồi rút từ cặp ra chiếc đèn pin.

Tôi lom khom trèo theo ông xuống một loạt những bậc thang kêu cót két để tới căn hầm.

Khi ông gạt cầu dao điện, tôi nhìn thấy một căn phòng hình chữ nhật, trần thấp, tường gạch đỏ nhạt. Những thùng và hòm bằng gỗ chất đống trong một góc, mạng nhện giăng đầy, im lìm trong lớp bụi từ đời nảo đời nào. Một hệ thống ống dẫn rệu rã chạy thành hình vòng tròn quanh trần. Tôi nhớ rất rõ là khi còn bé tôi cùng anh trai đã từng tới thám hiểm nơi này một lần, bất chấp lệnh cấm tụi trẻ con chúng tôi lai vãng xuống tầng hầm. Thời đó, vì bị bố phạt một trận ra trò nên hai anh em tôi đã từ bỏ luôn ý định đặt chân vào đó thêm lần nữa.

- Bố này, thực ra thì chúng ta đang chơi trò gì vậy?

Thay cho câu trả lời, ông lấy từ túi áo sơ mi ra một viên phấn trắng rồi vạch một chữ thập lớn lên tường. Ông chỉ tay vào ký hiệu đó.

- Ở tầm này, đằng sau lớp tường gạch, có một cánh cửa kim loại.

- Một cánh cửa ư?

- Một lối đi mà cách đây hơn ba chục năm bố đã xây bít lối vào.

Tôi nhướn mày.

- Một lối đi dẫn tới đâu ạ?

Bố tôi lẩn tránh câu hỏi rồi bật ho một tràng nữa.

- Đó là điều kiện thứ hai, Arthur ạ, ông nói khi đã ngừng ho. Con không bao giờ được tìm cách mở cánh cửa đó.

Trong khoảnh khắc, tôi thực sự ngỡ ông đã lẫn cẫn. Tôi còn nhiều câu hỏi khác muốn đặt ra cho ông, nhưng ông đã vội vã tắt điện rồi rời khỏi căn hầm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.