Tôi đang ngồi ở bàn xem xét chồng tài liệu tố tụng, chính xác là mười tám vụ giết người vẫn còn bỏ ngỏ thì Yuki Castellano, luật sư ủy quyền, gọi vào đường dây riêng của tôi.
“Mẹ tớ muốn mời hai chúng mình ăn trưa tại quán cà phê Armani”, thành viên mới nhất của Câu lạc bộ nữ điều tra các vụ giết người nói. “Cậu cần phải gặp bà, Lindsay. Bà có thể thôi miên để lột da rắn đấy, tớ định nói là theo cách đẹp nhất có thể được”.
Xem nào, tôi nên chọn gì nhỉ ? Cà phê nguội và salát cá ngừ trong phòng làm việc ? Hay một bữa tiệc trưa Địa Trung Hải hợp khẩu vị, Carpaccio phủ lên trên Arugula, cùng phomát Pácma và một ly Merlot với Yuki và bà mẹ có khả năng thôi miên rắn của cô ấy ?
Tôi sắp xếp lại đống hồ sơ cho gọn gẽ, nói với cô thư ký Brenda rằng tôi sẽ quay lại sau hai giờ nữa, và rời khỏi Sở cảnh sát mà không cần quay trở lại cho đến khi hội đồng họp vào lúc 3 giờ.
Một ngày tháng chín rực rỡ đã chấm dứt những cơn mưa theo thời tiết và là một trong những ngày tuyệt đẹp cuối cùng trước khi mùa thu lạnh lẽo ẩm ướt bao phủ San Francisco.
Đó mới chỉ là niềm vui bên ngoài.
Tôi gặp Yuki và mẹ cô ấy - bà Keiko, ở trước Saks tại khu vực mua sắm của Quảng trường Thống nhất bên ngoài cổng vàng Panhandle. Chúng tôi nói chuyện phiếm trong khi đi về đường Maiden hướng tới đại lộ Grant.
“Con gái các cô bây giờ quá hiện đại”, Keiko nói. Bà duyên dáng như một chú chim bé nhỏ, quần áo và mũ nón rất phù hợp, túi xách lủng lẳng trên khuỷu tay. “Không có người đàn ông nào lại muốn phụ nữ quá tự lập”, bà nói với chúng tôi.
“Meeẹ’, Yuki rền rĩ. “Thôi đi được không ? Đây là thế kỷ 21. Đây là nước Mỹ”.
“Nhìn cô kìa Linđsay”, bà Keiko nói, tảng lờ những lời của Yuki, khoác tay tôi. “Cô đang đóng hộp đấy”.
Yuki và tôi đều cười rộ lên, tiếng cười của chúng tôi gần như át cả lời tuyên bố của bà Keiko rằng “Không người đàn ông nào muốn một phụ nữ cùng với một khẩu súng”.
Tôi lau mắt bằng mu bàn tay khi chúng tôi dừng lại để đợi đèn đường chuyển màu.
“Cháu có một anh bạn trai mà", tôi nói.
“Mặc dù không giống cô ấy đâu”, Yuki nói, gần như ngâm nga về anh chàng của tôi. “Joe là một chàng người Ý đẹp trai. Giống bố con. Và anh ấy có một công việc lý tưởng trong chính phủ. Bảo vệ an ninh quốc gia".
“Anh ta có làm cho cháu cười không ?” Keiko hỏi, tảng lờ phẩm chất của Joe.
“Ưm-hừm. Thỉnh thoảng chúng cháu cười tùy hứng ạ”.
“Anh ta đối xử với cháu tốt chứ ?”
“Anh ấy đối xử với cháu rấ...ttt tốt”, tôi đáp lại với nụ cười toe toét.
Bà Keiko gật đầu ra vẻ đồng tình. “Bác hiểu nụ cười đó”, bà nói. “Cháu đã tìm được một anh chàng thật tuyệt vời”.
Yuki và tôi lại cười phá lên, và qua ánh mắt lấp lánh của Keiko, tôi có thể nói rằng bà rất thích vai trò của một bà mẹ hay thăm dò.
“Khi nào cháu nhận được nhẫn của anh chàng Joe này ?”
Tôi bất chợt đỏ mặt. Keiko đã đánh trúng điểm yếu của tôi. Joe đang sống ở Washington. Tôi không rõ lắm. Không thể nào. Tôi không biết mối quan hệ của chúng tôi sẽ đi đên đâu.
“Chúng cháu vẫn chưa tính đến điều đó”, tôi đáp lời bà.
“Cháu có yêu Joe không ?”
“Hết mức có thể”, tôi thú nhận.
“Thế nó cũng yêu cháu chứ ?”
Mẹ Yuki đang quan sát tôi với vẻ thích thú, bỗng nét mặt bà đanh lại cứ như thể đã hóa đá. Đôi mắt sống động chợt đờ đẫn, lảo đảo và đầu gối bà khụy xuống. Tôi giơ tay đỡ lấy bà nhưng đã quá muộn.
Keiko ngã xuống vỉa hè cùng với tiếng rên rỉ khiến tim tôi đập loạn xạ. Tôi không thể tin nổi chuyện gì đang diễn ra, và tôi cũng không thể hiểu được. Bà Keiko bị một cơn đột quỵ chăng ?
Yuki thét lên, cúi xuống cạnh mẹ, vỗ vỗ vào má bà, òa khóc: “Mẹ, mẹ tỉnh dậy đi”.
“Yuki, hãy để tớ xem nào. Keiko. Keiko, bác có nghe thấy cháu nói không ?”
Tim tôi đập thình thịch khi đặt ngón tay lên động mạch cảnh của Keiko, theo dõi mạch của bà bằng đồng hồ đeo tay.
Bà vẫn còn thở nhưng mạch đập rất yếu, tôi hầu như không cảm thấy nó.
Tôi chụp lấy máy bộ đàm đeo ở thắt lưng và gọi thông báo khẩn cấp. “Trung úy Boxer, số hiệu hai bảy hai một”, tôi hét lên trong điện thoại. “Hãy cử một đơn vị cấp cứu tới đường Maiden, đại lộ Grant. Ngay lập tức !”