Những cảm xúc giận dữ, nhẹ nhõm, hưng phấn hòa quyện với nhau khi Tom nghe giọng nói của anh trai mình. Hơn bất kỳ điều gì khác, anh chỉ muốn có mặt ở khu nghĩa địa đó - anh muốn đấm vào mặt Jack, quật anh ấy xuống đất, sau đó dựng anh ấy dậy và ôm chặt anh ấy hết mức.
“Tại sao anh lại dính vào vụ này, Jack?”
“Anh vẫn luôn dính vào mà. Anh nghĩ giờ chú có thể đoán ra được chuyện đó rồi chứ.”
Thực tế Tom đã đoán ra, kể cả anh không muốn thừa nhận điều đó với chính mình. Điều anh không nhận ra là Jack không hề tiến hành đơn độc. Nhưng giờ đã rõ ràng.
Guy cùng thực hiện với anh ấy. Tất cả những buổi ngày và đêm trong phòng Jack, trong khi Tom bị xua đuổi. Có lẽ bọn họ còn dàn xếp cùng bố của Guy nữa. Là như vậy, hay Jack thực hiện và Guy đoán ra. Giờ chuyện đó không thành vấn đề. Sau đó, có lẽ Guy chọn mục tiêu và Jack đột nhập.
“Xâm nhập máy tính là một việc, nhưng bắt cóc là chuyện khác đấy.”
“Đừng ngớ ngẩn thế, Tom. Anh chẳng liên quan gì đến vụ bắt cóc Natasha Joseph sáu năm trước cả. Vai trò của anh là đột nhập hệ thống, và khi anh phát hiện ra những việc Guy dự tính, anh đã tìm cách ngăn chặn.”
“Có thể anh không dính vào vụ bắt cóc Natasha - nhưng anh vẫn liên quan đến việc lên kế hoạch một vụ trộm lớn. Thế đúng chưa? Thế anh vào cầu khi nào vậy?” Tom hỏi, sắc thái châm biếm từ miệng anh thốt ra để giấu đi cảm giác đau đớn.
“Khi Guy quyết định không thể thiếu anh và bố trí đám lính của hắn vây anh để bảo đảm anh làm đúng những gì anh được yêu cầu. Anh ở vào tình thế ngoài khả năng của mình. Những gì mới đầu chỉ như một trò vui đột nhiên biến thành nghiêm trọng, và Guy không sẵn sàng buông tha anh.”
“Anh đúng là khốn kiếp, Jack. Anh gây đau khổ cho biết bao nhiêu người.” Rất nhiều cảm xúc lần lượt xuất hiện và tan biến ở những vị trí khác nhau.
Trong nhất thời, chỉ có sự im lặng. Khi Jack lên tiếng, giọng anh ấy rất khẽ, đầy tự chủ.
“Anh cứ nghĩ cả Caroline và Natasha đều đã chết. Anh có thể xoay xở được với những âm mưu đen tối - gần như vậy - nhưng mọi người sẽ bị ảnh hưởng và anh không thể làm vậy được. Nếu anh không chết, Guy sẽ cho Finn McGuinness xử anh, và nếu anh biến mất, hắn sẽ nhắm vào chú hoặc Emma, hoặc thậm chí có khi là Lucy, để ép anh phải xuất hiện. Anh đã chờ đợi cơ hội để lừa hắn, và cuối cùng cũng đến lúc trả đũa. Vì sao anh lại mạo hiểm mọi thứ để giờ có mặt ở đây chứ?”
Tom không nghĩ được lời gì để nói, nhưng anh không muốn Jack đi - để mất liên lạc với anh ấy.
“Dù thế nào,” Jack nói, “Anh rất muốn tranh luận về những lựa chọn của anh với chú, nhưng dường như chúng ta có một vấn đề khác rồi. Green nói Guy giữ con của Emma. Anh chưa bao giờ nghĩ hắn lại dùng thủ đoạn đó lần nữa.”
“Ollie là lá bài duy nhất hắn còn lại để chơi. Một thời gian trước, hắn đề nghị để Natasha trở về với David đổi lại sự giúp đỡ của anh ta. Nhưng anh ta từ chối.”
“Anh ta vẫn luôn là thứ rẻ rách vậy.”
“Rẻ rách hay không, thì anh ta cũng bị nện cho một trận tơi tả và Natasha biến mất. Chắc bọn chúng khiến con bé phải xuất hiện khi chúng nện David. Và chúng phát hiện được Emma đang giúp chúng ta. Giờ thì cô ấy đang ở trong xe với gã McGuinness.”
“Mẹ kiếp.” Chỉ hai từ, nhưng với Tom nó truyền tải rất nhiều cảm xúc.
Tom muốn tắt máy. Anh muốn rủa anh trai thậm tệ. Anh cũng muốn ngồi đấy và nghe giọng nói của anh ấy. Anh thật sự không biết mình muốn gì và cảm thấy như thế nào. Nhưng một điều anh biết chắc là Jack hiểu rõ băng nhóm này hơn ai hết, và Emma cần giúp đỡ.
“Làm sao anh biết được việc này sẽ xảy ra, Jack - Guy đang âm mưu gì?”
“Vì anh vẫn đang theo dõi hắn. Anh đã dõi theo từng cử động của Guy trên mạng đen suốt sáu năm ròng, đợi cơ hội hạ hắn. Anh đoán được mục tiêu của hắn là ai, và khi hắn tìm kiếm người mua, anh liền đánh tiếng.”
Hình ảnh sinh động của Jack, ngồi một mình trong căn phòng tối ở một nơi xa xôi nào đó của thế giới, mắt dán vào màn hình máy tính, chờ đợi đến lúc trả thù, vụt đến trong tâm trí Tom. Anh phải cố xua nó đi.
“Anh biết lũ khốn kiếp này - anh là một trong số chúng,” Tom nói.
“Không cần biện bạch, cậu em, nhưng chú - dĩ nhiên - nói đúng.”
“Vậy giờ chúng ta làm gì?”
“Anh sẽ cố câu giờ cho chú. Và chú, Tom, phải bảo đảm an toàn cho Emma.”
Đường dây tắt.
Tom bỏ điện thoại xuống và nhắm mắt lại một giây. Chuyện gì vừa xảy ra? Anh gần như không dám tin vào mình.
“Anh có muốn nói cho tôi biết tất cả chuyện này là thế nào không?” Paul Green nhìn Tom rất chăm chú.
“Không, không hẳn. Rõ ràng đến lúc nào đó tôi sẽ phải nói, nhưng bây giờ chúng ta cần tìm cho ra đứa trẻ, bảo đảm an toàn cho Emma và bắt giữ Guy Bentley. Anh chàng Blake của anh…”
“Ý anh là ông anh trai Jack được cho là đã chết của anh à?”
“… Sẽ câu giờ cho chúng ta.”
“Anh có biết anh ấy còn sống không?” Green hỏi.
“Dĩ nhiên là không. Còn anh?”
Tom biết đó là một câu hỏi rất ngớ ngẩn. Cứ như thể Tom sẽ được phép điều hành chiến dịch nếu họ có ý tưởng gì đó vậy.
Rất may, họ bị ngắt lời khi một thiết bị âm thanh bắt được tiếng điện thoại reo ở khu nghĩa địa.
“Đợi đã,” Green nói. “Chúng ta cần nghe thứ này.”
Đó là điện thoại của Guy Bentley. Hắn trả lời không chút chần chừ.
“Vâng,” hắn nói. Im lặng một lúc trong khi người gọi nói.
“Ý ông là sao, ông vừa hoãn thanh toán à? Lý do nào thế?”
Họ không nghe được Jack nói gì.
“Nghe này, đồ ngu, chúng ta đã thống nhất thời gian và địa điểm. Bọn tôi ở đây. Còn ông ở chỗ khỉ nào vậy?”
Lại thêm một lúc im lặng nữa phía Guy.
“Vớ vẩn. Cô ta chỉ là người chuyển tin. Dĩ nhiên cô ta không bị bám theo - giờ thì họ sẽ chơi chúng tôi, đúng không?”
Guy đi đi lại lại trên đường, và những lời hắn nói lúc trầm lúc bổng tùy vào tình hình hắn đang tiếp nhận.
“Tôi biết ông có thể đánh tháo vụ làm ăn này. Nhưng ông sẽ không làm thế, đúng không - và phải, nếu ông kiên quyết, vệ sĩ của tôi có súng sẽ có mặt và canh chừng, nếu ông thấy như thế là cần thiết. Và tôi sẽ gặp ông sau một tiếng nữa.”
Guy tắt điện thoại và đứng, tay chống nạnh, đăm đăm nhìn xung quanh.
Hắn quay sang gã kia.
“Tao không đứng ở đây chết cóng thêm một tiếng nữa đâu. Thêm nữa, chỗ này quá muộn rồi. Chúng ta cần tìm một chỗ khác. Chúng ta sẽ báo cho hắn địa điểm khi hắn gọi lại. Hắn sẽ không được thỏa ý đâu.”
Green quay sang Tom và vẻ mặt như than thầm. Cho dù chúng chọn đến chỗ nào thì cũng không còn khả năng thiết lập cơ chế giám sát. Họ có lợi về thời gian, nhưng lại mất hết những lợi thế khác.