Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Tháng Mười một

Chiếc xe nảy tưng tưng dọc theo con đường hẹp, tôi phải gắng hết sức để tránh những tảng đá lẫn ổ gà trên đường. Cuối cùng tôi cũng đã có được một chiếc xe tươm tất thay vì chiếc Beetle ngớ ngẩn Robert mua cho tôi. Đẹp mắt, nhưng nó cũng là chiếc xe phi thực tế nhất với một phụ nữ có ba đứa con nhỏ. Tôi vẫn còn nhớ nỗi khiếp hãi của mình khi Robert xuất hiện cùng với nó. May thay, anh ta hiểu cái miệng há hốc của tôi là ngạc nhiên và phấn khởi.

“Chết tiệt, Liv, cậu cẩn thận một chút có được không. Cậu sẽ khiến tớ phải vào viện lại nếu cứ làm tớ nhảy tưng tưng suốt đấy.”

Tôi phá lên cười. Thật tuyệt khi được ở bên bạn của mình. Tiếc thay Sophie sẽ buộc phải tiến hành một đợt phẫu thuật chân nữa vì đòn tấn công của Robert đã gây tác hại hơn những gì các bác sĩ nghĩ lúc đầu. Nhưng cô ấy nói mình sẽ không bỏ lỡ ngày hôm nay vì bất kỳ chuyện gì. Cô ấy biết tôi cần cô ấy như thế nào.

Chúng tôi đi tới cuối con đường, đã đến lúc ra ngoài, đón nhận thời tiết đầu tháng Mười một. Một làn gió nhẹ lướt qua trong không khí, như thể đang lơ lửng. Tôi khẽ rùng mình, nhưng có gì đó thật tuyệt trước vẻ hoang vu của đồng hoang Saddleworth. Khi đứng đây, thật khó tin là chúng tôi lại đang ở rất gần Manchester. Những dấu hiệu duy nhất của cuộc sống là đàn cừu và những căn nhà trang trại bằng đá rải rác phía xa xa, nép mình trong những thung lũng bảo vệ. Các quả đồi ở độ cao này đều không có cây cối, nhưng mặt đất phủ kín một lớp thảm cỏ rải rác những ô than bùn lộ thiên, tạo thành một tấm thảm màu lục và nâu hòa với màu tía nhạt của những cây thạch nam.

“Chúng ta sẽ phải đi bộ bao xa?” Sophie hỏi tôi, vớ lấy cây nạng chống để ở băng ghế sau.

“Không xa đâu.” Tôi đáp, hy vọng mình vẫn còn nhớ được chính xác. Lương tâm tôi không muốn làm Sophie bị ảnh hưởng thêm nữa.

“Cậu có chắc là đúng chỗ này không?” Cô ấy hỏi.

Nói thật thì tôi không chắc. Nhưng cũng gần như vậy.

Chúng tôi bắt đầu rời khỏi đường mòn và bước lên mặt đất đồng hoang, leo lên một cái bục gỗ.

“Cậu có nghĩ anh ấy sẽ đến không?” Tôi hỏi Sophie. Tôi hơi lo lắng về chuyện gặp anh ấy, nhưng có anh ấy ở đây là rất đúng.

“Anh ấy nói sẽ đến mà, trước kia anh ấy chưa hề làm cậu thất vọng đúng không?” Sophie thả người xuống nền đất tơi xốp, rõ ràng chẳng bận tâm tới sự ẩm ướt đang thấm vào lớp quần jean của cô ấy. “Cậu có muốn mình để cậu lại đây trong chốc lát hay không?” Cô ấy hỏi.

Nhưng tôi không muốn ở một mình. Tôi chỉ muốn đợi xem anh ấy có đến không.

Chúng tôi im lặng chờ đợi, có lẽ cả hai đều đang lắng nghe sự tĩnh lặng. Cuối cùng chúng tôi cũng nghe thấy tiếng bánh xe nghiến vào đá trên lối đi gồ ghề phía xa xa. Một con gà lôi bị xua ra từ trong bụi cây thấp và tiếng kêu cáu kỉnh oang oác của nó khiến tôi bật dậy.

Chiếc xe dừng lại ngay sau xe của tôi, một người đàn ông bước ra, đóng mạnh cánh cửa lại. Tôi há hốc miệng. Anh ấy đã để tóc mọc quá cổ áo, nơi tóc đang cuộn lại trong bầu không khí ẩm ướt. Nhất thời, tôi đã tin vào điều không thể.

Sophie cố đứng lên. “Anh tìm thấy bọn tôi rồi.” Cô ấy gọi.

Anh ấy gật đầu, nhưng tôi mới là người anh ấy nhìn tới và rồi ngó mặt tôi, xem liệu tôi có ổn không.

“Em thế nào, Liv? Vài tháng rồi mới gặp em. Đến đây nào.” Anh ấy dang rộng tay, tôi không cần đợi anh ấy gọi mình đến lần thứ hai. Cổ họng tôi thắt lại, tôi không nói nổi nên lời.

“Cảm ơn đã đến, Samir.” Giọng tôi vỡ òa khi nhắc đến cái tên đó. Tôi suýt nữa đã gọi anh ấy là Dan. Nhưng tôi nợ người đàn ông này rất nhiều - nhiều như tôi nợ Sophie vậy.

“Em không biết nói gì với cả hai người cả, không biết phải cảm ơn hai người như thế nào vì tất cả những gì hai người đã làm cho em.”

“Chú ấy là em anh mà, Liv. Em còn mong đợi gì hơn nào?” Samir nói. Nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn trong anh ấy, dĩ nhiên, dù sau ngần ấy năm.

“Và cậu là bạn thân nhất của tớ.” Sophie thẽ thọt. “Chúng tớ không thể để cậu tự mình giải quyết được. Nhưng tớ đã suýt làm rối tung mọi việc khi để người phụ nữ ngu ngốc đó chụp được ảnh mình.”

“Nhưng cậu đã không làm vậy. Và dù sao, phản ứng của Robert trước tấm ảnh đó càng làm mọi việc trở nên hợp lý hơn. Thật nguy hiểm cho cả hai người.” Tôi nói, biết rằng việc này là đúng. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu...”

“Suỵt.” Samir nói, đưa ngón tay của anh ấy lên miệng tôi. “Đã năm tháng kể từ khi Robert bị bắt. Hắn đã bị kết tội giết người, chưa có ai truy đến anh để lấy mẫu ADN cả. Giờ họ sẽ không tìm đến nữa, cho nên chẳng cần phải lo lắng.”

Tôi hơi lùi khỏi Samir và gật đầu. Tôi không biết liệu có an toàn không nhưng các con tôi cần phải được bảo vệ.

“Chúng ta đi chứ?” Tôi nói. “Em không nghĩ còn xa lắm đâu.”

Chúng tôi bắt đầu bước đi, háo hức tới được nơi cần đến, nhưng đồng thời việc cuối cùng cũng phải thừa nhận cái chết kia thật khó mà chịu đựng.

“Tại sao em nghĩ đây là nơi hắn chôn chú ấy chứ?” Samir hỏi.

Thật khó giải thích được, nhưng tôi cố gắng hết mức.

“Robert không có mấy trí tưởng tượng, anh ta luôn thấy hứng thú với các vụ giết người ở đồng hoang, đặc biệt là chi tiết thi thể của nạn nhân cuối cùng - Keith Bennett - không bao giờ được tìm thấy. Anh ta đã đưa em đến đây khoảng bảy năm về trước lúc em đang có thai Billy. Anh ta nói đi bộ sẽ tốt cho cả hai. Bọn em dừng lại cách xa đây một chút - và em đã ngồi xuống nghỉ chân trên một tảng đá vì em cảm thấy mệt. Robert bắt đầu nói về các vụ giết người ở đồng hoang.”

Tôi không biết có thể tiếp tục câu chuyện này được không. Nhưng Samir cần hiểu những gì đã xảy ra với em trai anh ấy, tôi không thể nào né tránh sự thật.

“Em còn nhớ rõ một câu anh ta nói, từng lời một: “Anh thắc mắc có bao nhiêu cái xác khác đã được chôn ở đây - có thể lúc này em đang đứng ngay bên trên một cái như vậy đấy.” Dường như thật độc ác khi nói ra như vậy, nhưng anh ta lại mỉm cười.”

Tôi nhìn từ Samir sang Sophie, biết rằng họ đang bắt đầu hiểu được đầu óc bệnh hoạn của Robert.

Không nói một lời, tôi chìa cả hai tay ra. Samir nắm lấy một, còn Sophie thì nắm lấy tay kia. Mỗi người lần lượt siết nhẹ tay tôi đầy khích lệ.

“Em nhận ra hắn giết Dan và cha mẹ mình từ khi nào?” Samir hỏi. “Em đoán ra từ bao giờ?”

Tôi nhìn Sophie và hơi mỉm cười với cô ấy. Tất cả bắt đầu khi tôi gặp lại cô ấy - đến giờ là gần hai năm trước. Ngay khi cô ấy nói với tôi rằng Robert chính là Kẻ Đáng Sợ, mọi chuyện ngay lập tức sáng tỏ.

“Khi Sophie nói cô ấy đã gặp anh, anh không hề nghe được tin tức gì về Dan sau khi anh ấy rời bỏ em, em liền biết rằng anh ấy đã chết. Anh ấy rất yêu anh, Samir à. Anh ấy sẽ không đời nào dứt bỏ anh khỏi cuộc đời anh ấy, hay khỏi gia đình anh. Và chưa từng có lúc nào em tin cái chết của cha mẹ mình là do tai nạn cả.”

Nhất thời, tôi không thể nói nổi nên Sophie tiếp tục câu chuyện cho tôi.

“Tôi cùng Liv đã rà lại mọi việc - từ ngày cô ấy gặp Robert. Khi cô ấy nói với tôi rằng hắn đến gõ cửa nhà cô ấy chỉ vài tiếng sau khi căn hộ được chào bán, mua nó mà không phản đối lấy một lời, tôi liền, biết không đời nào việc này chỉ là trùng hợp cả. Rồi anh ta lại lao đến rất nhanh khi cha mẹ Liv mất, nhưng cô ấy nhớ rằng mình chưa từng nói cho anh ta biết họ sống ở đâu. Vậy nên chúng tôi đã bắt đầu nghi ngờ mọi việc từ lúc anh ta giới thiệu bản thân một cách đầy quyến rũ, cho tới cái đêm anh ta đe dọa giết bọn trẻ.”

“Còn Dan?” Samir hỏi lại, nhìn tôi bằng đôi mắt nâu dịu dàng, hệt như em trai mình.

“Bằng chứng thực sự đầu tiên em có được là Robert biết về cái chết của Dan nhiều hơn mức cần thiết, khi em nghe anh ta nói với Jaz rằng cha con bé đã bỏ sang Úc. Em chưa bao giờ kể cho Robert nghe chuyện đó. Chưa từng kể với ai, bởi vì em cảm thấy rất xấu hổ vì anh ấy đã rời bỏ mẹ con em. Cảnh sát biết, nhưng cho tới khi vụ này bắt đầu và em nói với hai người, thì em chưa hề nói với ai khác. Chắc chắn Robert đã giết Dan và sau đó tự mình lên tàu, cùng với điện thoại và thẻ tín dụng của anh ấy. Tội nghiệp Jaz. Anh ta không có quyền nói với con bé chuyện đó.”

“Thế con gái anh thì sao?” Samir hỏi với vẻ mặt nghiêm túc. Tôi nhắm mắt lại một giây. Tôi thấy rất xấu hổ với lời nói dối này, nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi thầm xin lỗi Danush trước khi ngoảnh sang anh trai anh ấy.

“Ôi Chúa ơi, em xin lỗi, Samir. Em hy vọng không đến mức như thế.”

Samir cười. “Anh đùa thôi, Liv. Anh rất tự hào nếu nó thật sự là con gái mình. Anh đã kể với vợ anh mọi chuyện. Cô ấy đã lo liệu rất tốt phía cảnh sát và cô ấy hoàn toàn ủng hộ chúng ta.”

Tôi liếc nhìn anh ấy kèm một cái cau mày đầy lo lắng. Tôi vẫn luôn tin tưởng Samir biết thế nào là an toàn, nhưng anh ấy đã làm một việc mạo hiểm nhất. Anh ấy từ từ nhưng kiên quyết rút máu của chính mình, từng ít một trong thời gian vài ngày, sẵn sàng dựng hiện trường vụ giết người. Chúng tôi đã hy vọng đôi găng tay cũ của Samir nhét trong thùng đồ đạc của Dan sẽ cung cấp đủ bằng chứng ADN cho cảnh sát, nhưng luôn có khả năng là họ sẽ kiểm tra cả ADN của Jasmine. Họ sẽ biết ngay máu là của ông bác bên bố, cho nên tôi cần phải nói dối. Và tôi biết Dan sẽ tha thứ cho mình vì chuyện này.

Mỗi bước đi của chúng tôi đều nguy hiểm với rất nhiều cạm bẫy. Chuyện gì sẽ xảy đến nếu bà Preston nhận ra rằng người ra khỏi xe lúc nửa đêm quá cao nên không thể là Robert? Chúng tôi đã hy vọng ánh đèn an ninh sẽ làm lóa mắt bà ấy khi Samir men theo lối đi, nhưng có quá nhiều yếu tố phụ thuộc vào năng lực của cảnh sát và thái độ tò mò của xóm giềng.

Tôi thở ra một hơi dài, chậm rãi. Dường như tất cả đã qua đi, cuối cùng chúng tôi đã có thể ngủ ngon trên giường vào buổi tối.

Tôi buông bàn tay Samir và nắm lấy cánh tay anh ấy, kéo anh ấy lại gần mình hơn để tôi có thể dựa đầu vào vai anh ấy. Nếu như nhắm mắt lại, tôi có thể hình dung, dù chỉ một giây thôi, rằng anh ấy chính là Dan.

“Em nghĩ chúng ta tới nơi rồi - hoặc rất gần theo phán đoán của em. Chỗ này loanh quanh vị trí Robert bảo em đứng và nghĩ về những gì có thể nằm ngay dưới chân em, để hiểu được đầu óc bệnh hoạn của anh ta, chúng ta không thể đi xa hơn nữa đâu.”

Tôi lần lượt nhìn từng người. Sophie cười buồn, còn Samir chỉ gật đầu đúng một lần.

Tôi mở túi và lấy ra một bông hồng trắng. Tôi đưa nó lên môi và hôn thật nhanh trước khi thả nó lên đùi, rồi đặt nhẹ đóa hồng lên lớp đất ẩm, cảm thấy hơi ấm bàn tay của Samir đang đặt trên vai mình.

“Gửi tới anh, Dan yêu dấu của em. Vì tất cả những gì anh đã từng trở thành, cũng như những gì ý nghĩa anh mang tới cuộc đời em, vì con gái xinh đẹp của chúng ta. Em rất xin lỗi khi đã từng nghi ngờ anh.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.