Câu chuyện về cuộc đời chúng ta là câu chuyện
về nỗi sợ của chúng ta.
Pablo de SANTIS
1971
- Đừng sợ, Arthur. Nhảy đi! Bố sẽ đỡ con.
- Bố… bố chắc chứ?
Tôi năm tuổi. Tôi đang ngồi trên tấm đệm cao nhất trong chiếc giường tầng thường ngủ cùng anh trai, chân buông thõng. Hai cánh tay dang rộng, bố đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.
- Nhảy đi nào, chàng trai lớn đùng của bố!
- Nhưng con sợ…
- Bố sẽ đỡ con, bố nói rồi đấy thôi. Con tin tưởng bố của con chứ, chàng trai lớn đùng của bố?
- À vâng ạ…
- Vậy thì nhảy đi nào, nhà vô địch!
Tôi vẫn lắc lư cái đầu tròn lủng của mình thêm vài giây nữa. Rồi tôi cười ngoác miệng, lao mình vào không trung, sẵn sàng đu bám vào cổ người đàn ông mình yêu thương nhất trần đời.
Nhưng vào tích tắc cuối cùng, bố tôi, Frank Costello, cố tình lùi lại một bước, và tôi rơi bịch xuống. Hàm và đầu va vào sàn nhà đau điếng. Choáng váng, tôi mất một lúc mới đứng dậy được. Đầu tôi quay cuồng còn xương gò má hõm lại. Trước khi tôi kịp nước mắt ngắn nước mắt dài, bố đã dạy cho tôi một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên:
- Trên đời này, con không nên tin tưởng một ai, con hiểu chứ, Arthur?
Tôi khiếp đảm nhìn bố.
- KHÔNG MỘT AI! Ông nhắc lại với vẻ buồn rầu pha lẫn cơn giận bản thân. Kể cả bố của con!