Định vị ngôi nhà nơi họ tin rằng Ollie đang bị giữ dễ dàng hơn Becky hình dung. Đội Titan đã xác nhận rằng vợ của Finn McGuinness điều hành một chiếc xe bán bánh kẹp, và điều ngạc nhiên là cặp vợ chồng được cho là rất đáng kính này có một căn nhà ở khu vực Salford sang trọng, trên một đường phố với những căn nhà riêng biệt rất đẹp. Thế lại hóa hay, bởi vì một chiến dịch bí mật ở một đường phố nơi nhà cửa túm tụm với nhau và hàng xóm chỉ cách có hai mét thì quả là một cơn ác mộng.
Becky đã tới chỗ xe hơi của cô, đậu dưới phố bên ngoài hàng rào bảo vệ vành ngoài do nhóm có vũ trang thiết lập, và cô bồn chồn gõ gõ những ngón tay trên vô lăng. McGuinness là kẻ làm nhiệm vụ chấp pháp của nhóm tội phạm có tổ chức, cho nên lúc nào cũng có khả năng tìm thấy súng trong nhà đó. Rủi thay, như thế có nghĩa là Becky không thể cứ việc xông thẳng vào và đòi bé Ollie về.
Người chỉ huy cấp độ chiến thuật chịu trách nhiệm điều hành chiến dịch và đưa ra mọi quyết định, nên tạm thời Becky thừa thãi. Những gì cô có thể làm là đợi mọi việc rõ ràng - đến lúc cô có thể vào và giải cứu Ollie.
Cô ở quá xa nên không thể kiểm tra được những gì đang diễn ra, và dù thế nào thì cô cũng khó nhìn được qua kính chắn gió khi mà từng giọt mưa to tướng cùng hợp lại tạo thành cả dòng sông bạc chảy tràn xuống kính. Cô không sao tập trung được chú ý khi phải bật cần gạt nước lên, cho nên cô nhìn ra cửa bên ngắm những cái bóng đen sì của hàng cây chạy dọc con phố cụt khá hẹp, che kín những ngôi nhà đắt tiền được bố trí lùi xa đường.
Có vẻ thật không ổn khi một trong những ngôi nhà tuyệt vời này lại là nhà của Finn McGuinness, và Becky nghĩ về tất cả những sinh mệnh đã bị hủy hoại bởi ma túy và có Chúa mới biết còn phải trả giá những gì nữa cho lối sống như vậy. Cô đã xem ảnh chụp McGuinness. Hắn không như những gì cô tưởng. Rất lạ là trông hắn như một người quản lý ngân hàng - một người dễ dàng hòa hợp với con phố trung lưu này. Ngoại trừ những gì có vẻ như là vẻ cau có, lo lắng thường trực, gương mặt hắn không có những đặc điểm đáng nhớ. Mái tóc bạc cắt ngắn, chải chuốt của hắn hớt gọn ở phía trước, nhưng chẳng hề có dấu hiệu thấy rõ nào về cuộc sống tội lỗi mà người ta cho rằng gã đang sống. Gã thậm chí còn không phải là người cao to với chiều cao chỉ hơn một mét bảy, và trong bức ảnh nào cô cũng thấy gã mặc một chiếc áo bành tô bảnh bao, đeo cà vạt đỏ hợp thời trang. Một doanh nhân hoàn toàn.
Nhưng ngay trong một bức ảnh tĩnh hai chiều, đôi mắt vẫn nói lên tất cả. Chẳng có gì có thể che giấu được cái nhìn độc địa, vô cảm mà Becky tin chắc - nếu chĩa vào bạn - sẽ khiến hai chân bạn nhũn ra - và không tử tế tí nào. Cô hy vọng và cầu mong rằng tối nay cô sẽ không phải khám phá ra điều đó.
Một ngọn đèn phía trong một ô cửa trên tầng bật sáng, cho biết có ai đó ở nhà, nhưng vẫn chưa ai nhìn thấy có chuyển động hay nghe thấy một âm thanh gì. Cô biết cả đội đang vào vị trí nhưng đây là một chiến dịch tinh vi với quá nhiều yếu tố còn chưa biết với Becky.
Cơn mưa bất chợt trút xuống đã rửa sạch kính chắn gió, nhất thời tạo thành một bức màn nước làm nổi bật hình ảnh nhìn qua kính. Chăm chú nhìn quang cảnh bị làm méo mó, Becky quan sát một thành viên của đội thận trọng tiếp cận ngôi nhà - chỉ hơn một cái bóng tối đen một chút, bám thật sát tường.
Các thiết bị nghe đã được bố trí đâu vào đấy. Họ cần nghe thấy tiếng Ollie hoặc Julie. Nếu họ nhận tín hiệu này sai, bé Ollie có thể không còn sống mà thoát ra nữa.
Emma khóa trái mình trong phòng tắm. Cô không thể để Natasha hay David biết cô cảm thấy như thế nào về việc thực hiện vụ cướp, nhưng vẻ kinh hãi trên gương mặt Natasha đã nói lên tất cả. Nó không ngờ chuyện này. Vẻ mặt nhẹ nhõm của David rằng sẽ không phải là anh ta khiến cô thấy ghê tởm.
Không lẽ đây chính là người đàn ông cô đã cưới sao? Những hình ảnh về cuộc sống bên nhau của họ vụt qua trí óc cô - về những lần có lẽ cô đã hiểu sai những hành động của chồng mình. Cô cứ luôn cho rằng việc anh ta không có khả năng đối mặt với những thực tiễn nghiệt ngã của cuộc sống là do bản chất lạc quan của anh ta. Giờ cô biết chắc rằng đó chỉ là để che giấu sự thật. Ngay lúc này, anh ta đang thuyết phục bản thân rằng quá tốt để Emma thực hiện việc này. Anh ta sẽ nghĩ ra cả danh sách lý do nhằm thanh minh tại sao Emma đi xuống căn hầm tối tăm, tĩnh mịch đó lại tốt hơn. Như thế, anh ta không cần phải cảm thấy có lỗi về việc đó nữa.
Cho dù anh ta nghĩ gì, cô sẽ không cho anh ta cái sự thỏa mãn biết được cô cảm thấy sợ hãi đến thế nào.
Cô đã tới công ty của David vào ban ngày, khi có đến nửa tá nhân viên làm việc ở đó có mặt. Nhưng ngay cả khi đó, cô cũng thấy có gì đó đáng sợ ở nơi ấy. Đã hàng tháng kể từ lần cô đến đó - không phải từ lần cô đến để khoe Ollie với các đồng nghiệp của David ngay sau khi thằng bé chào đời - và cô cố gắng hình dung lại nơi đó, xác định bố cục trong đầu.
Lối vào dành cho khách hàng nằm trên đường chính, nhưng cô được dặn đi vào bằng lối sau - một lối vào cô không hề biết. Không sao cả, bởi vì mọi thứ - văn phòng, lễ tân, các hộp ký gửi an toàn - đều nằm trong lòng đất, bên dưới những đường phố của Manchester.
Có một dãy bậc thang hẹp chạy dài dẫn xuống một khu vực lễ tân nhỏ, chỉ đủ chỗ cho vài nhân viên an ninh và một dãy màn hình máy quay an ninh đằng sau một cái quầy. Một cánh cửa dẫn từ dó vào phòng chìa khóa.
Sau đó lại có thêm bậc thang dẫn xuống các không gian lát gạch bên dưới. Văn phòng của David nằm ở phần này của tòa nhà; anh ta luôn nói rằng anh ta cảm thấy hơi giống một con chuột chũi, chui rúc bên dưới mặt đất suốt ngày. Mùa đông, anh ta chẳng bao giờ nhìn thấy ánh nắng suốt cả tuần. Không hề có cửa sổ - quá sâu bên dưới lòng đất.
Trong lần mới đây tới đó, có một lúc cô được ở lại một mình trong khi David đi trả lời điện thoại. Emma nhớ đã có cái cảm giác y hệt như cô từng gặp trên một sân ga ngầm vắng vẻ ở London. Im phăng phắc, và có cảm giác bị theo dõi bởi cả đám người đã đi qua lối đó lúc trước.
Rồi David quay lại và cho cô xem những căn phòng riêng biệt bắt đầu từ không gian trung tâm, phòng nào cũng có hàng dãy hộp ký gửi an toàn. Có một phòng xem nhỏ nơi khách hàng có thể cầm hộp của mình tới để kiểm tra những thứ bên trong - cho thêm hoặc bỏ bớt cái thứ họ cất giữ ở đó. Như một chiếc quan tài gỗ bóng loáng, nó nằm ở bên hông căn phòng: một nơi để giấu kín những bí mật của bạn.
Gian hầm giống hệt một cái hang thỏ - phòng nối phòng ẩn sau những góc vòng quanh, dẫn vào những không gian bất ngờ. Cô biết nó từng được sử dụng như một hầm tránh bom trong chiến tranh, và Emma hình dung ra những con người nép sát vào tường, lắng nghe những tiếng nổ khi bom đạn của chiến dịch oanh kích Manchester phá hủy Nhà hát Palace chỉ cách đó vài trăm mét.
Cô rùng mình. Đó không phải là nơi cô muốn tự mình ghé đến, kể cả khi tất cả đèn đều bật sáng. Cô không biết mình sẽ xoay xở thế nào trong bóng tối. Nhưng đó là vì Ollie. Cô sẽ làm bất kỳ việc gì vì Ollie.
Cô ngồi chênh vênh trên mép bồn tắm, biết mình sẽ phải gọi điện cho Tom, nhưng cô không thể quyết định được nói với anh chừng nào. Cô có nên nói với anh về David - về thỏa thuận anh ta đã làm sáu năm trước hay không? Liệu điều đó có tạo ra sự khác biệt với những gì xảy ra lúc này không? Cô không nghĩ vậy, nhưng cũng rất có thể. Cô không muốn nói cho anh biết - cô cảm thấy một nỗi xấu hổ ghê gớm.
Nhưng cô không thể thương tiếc David. Không có anh ta, sẽ không có Ollie, và thậm chí nếu David không sẵn sàng chiến đấu tới chết vì vợ mình và thế chỗ cô đi vào gian hầm mà anh ta biết quá rõ, thì cô cũng biết chắc chắn rằng cô sẽ chiến đâu tới hơi thở cuối cùng vì con mình.
Dùng chiếc điện thoại Australia của mình, cô bấm nút gọi.
“Có chuyện gì vậy, Em?”
Tom lắng nghe khi Emma nhắc lại những chỉ dẫn và kể cho anh tất cả những gì cô biết từ lúc cô về nhà.
Tiết lộ của Emma về David thật buồn là không hề gây ngạc nhiên cho Tom; chắc chắn nó lý giải cho một số hành động của anh la và thái độ của Natasha.
“Chị có nghĩ anh ta có gì đó liên quan đến những gì sắp diễn ra lần này không, Emma?”
Anh buộc phải hỏi, mặc dù ý nghĩ ấy thậm chí có thể không lọt vào đầu Emma.
“Tôi không nghĩ vậy,” cô trả lời, không tỏ một chút bất ngờ nào trước lời gợi ý ấy. “Thành thật mà nói thì anh ấy trông khiếp hãi đến mức tôi không nghĩ như thế, cứ như thể đó là một ý nghĩ hoàn toàn điên rồ.”
Anh nghe thấy giọng Emma đột nhiên ngừng lại và băn khoăn không biết cô còn có thể trụ được bao lâu nữa.
“Chị không phải làm việc này, Emma. Chúng ta có thể thực hiện một cuộc tráo đổi khác; ai đó khác có thể vào hầm thay chị.”
“Không làm thế được đâu, Tom. Tôi sẽ nhảy vào lửa vì con tôi nếu tôi buộc phải làm vậy. Nếu ai đó khác làm việc này và hỏng việc, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Và bên cạnh đó, chúng cần dấu vân tay của tôi trên khóa.”
“Khốn kiếp thật, tôi quên mất mấy cái khóa sinh trắc. Mà sao dấu tay của chị lại được lưu nhỉ?”
Emma giải thích rằng đó là một sự cẩn trọng nhân một lần David bị ốm. Hẳn nhóm tội phạm kia đã đột nhập vào hệ thống để phá khóa hẹn giờ cho nên rõ ràng chúng cũng đồng thời phát hiện ra dấu vân tay của cô.
“Vẫn có cơ hội chị không phải làm việc này tí nào,” Tom nói. “Nến chúng ta giành được Ollie trước thời hạn của chị, việc đó sẽ chấm dứt vai của chị trong vụ này.”
Anh nghe thấy tiếng nài xin thì thầm từ Emma và để yên cho cô một lúc.
“Chị ổn chứ?” anh hỏi.
“Ổn thôi. Tôi sẽ không làm vụ này rối lên đâu,” cô nói khẽ.
“Tôi biết. Sẽ có người theo chị từng bước đường, Em. Chỉ cần nhớ - chúng tôi ở sau lưng chị.”