Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20.

❊ ❊ ❊

“Anh Henry, tôi là thanh tra Diamond, chúng ta đã gặp nhau ở Dog & Bell hôm trước.” Có tiếng sột soạt rồi khe nhận thư được lật lên, chiếc thẻ cảnh sát xuất hiện trong nháy mắt với cái mũi nhỏ rám nắng quen thuộc. “Tôi sẽ cho vào khe thư của anh vài bức ảnh mà anh đã nhìn thấy trước đó.” Một đống ảnh cỡ 25x20 phân rơi loạt soạt xuống sàn nhà. Gemini đứng dựa lưng vào tường, im lặng quan sát những gương mặt bên ngoài hành lang. “Chúng tôi có bằng chứng về việc anh đã từng đi cùng ít nhất là ba trong số các cô gái đó. Anh có muốn nói gì không?”

Gemini im lặng. Phía bên kia cánh cửa, Diamond húng hắng ho.

“Có lẽ anh nên xem xét tới khả năng trình diện ở Sở cảnh sát để thảo luận một chút?” Anh ta đợi một lúc. Gemini vẫn im lặng, nhìn chằm chằm vào khe đút thư, nghe tiếng gập giấy sột soạt. Mẹ gã vẫn đang ngủ trong phòng ở cuối hành lang, gã không muốn bà bị đánh thức và gặp rắc rối.

“Tôi cũng cho vào đây bản sao lệnh khám xét của chúng tôi. Theo các điều khoản của Luật cảnh sát và chứng cứ Hình sự, tôi bắt buộc phải hỏi xem anh có đồng thuận cho lục soát chiếc xe hơi mang biển đăng ký số C966 HCY của anh không, và trao cho anh cơ hội giao chìa khóa chiếc xe cho tôi.”

Gemini trượt lưng xuống tường để ngồi xổm.

“Tôi sẽ coi đó là một lời từ chối.” Một tờ giấy than bay xuống sàn nhà. “Đó là lệnh khám xét, anh Henry. Chúng tôi sẽ trở lại với một bản báo cáo về tất cả những gì chúng tôi đã thu giữ để phục vụ cho mục đích điều tra, trong trường hợp này là chiếc xe hơi và những gì ở bên trong.”

“Các anh đừng hòng mang xe tôi đi.”

“Xin chào?” Một đôi mắt xanh nhợt xuất hiện giữa khe bỏ thư, hấp háy. “Xin chào?”

“Anh định mang xe của tôi đi à?”

“Chính xác.”

“Bởi vì các anh cho rằng những cô gái đó đã ở trên xe của tôi?”

“Anh cũng biết vì sao chúng tôi lại quan tâm tới họ đúng không?” Thậm chí từ đây, Gemini vẫn có thể ngửi thấy hơi thở chua loét của Diamond. “Có đúng không?”

“Có lẽ vậy,” Gemini lẩm bẩm, “Có lẽ vậy.”

“Không phải là Gemini,” Jack nói. “Không thể là hắn được.”

Maddox dựng cổ áo mưa lên để khỏi bị những hạt mưa cuối cùng của cơn bão tạt rồi quay sang nhìn anh với đôi mắt đỏ ngầu. Hai người đang đứng dưới một tòa nhà trợ cấp xã hội cao tầng, một phần của khu địa ốc Pepys ở Deptford trong khi các chuyên viên kỹ thuật từ FSS[1] trong bộ áo liền quần màu xanh lá cây cố định chiếc GTI màu đỏ của Gemini vào chiếc xe tải sàn thấp của phòng thí nghiệm. Trên bầu trời, mây trôi khỏi Deptford và dạt hết về phía sông Thames bởi những ngọn gió vô hình. Hôm nay là thứ Bảy, những cuộc thẩm vấn ở bệnh viện St Dunstan được lên lịch vào thứ Hai nên Jack đang được nghỉ. Anh quyết định dành thời gian bám gót đội điều tra.

“Sếp có nghe đến Serotonin[2] bao giờ chưa? Histamin[3] tự do? Hay giai đoạn giữa chu kỳ lột xác lần thứ nhất và thứ hai của côn trùng?”

“Tôi có phải là nhà nghiên cứu khoa học đâu.”

“Các vết thương đều được gây ra sau khi chết,” Jack nói.

“Ý tôi là rất lâu sau khi chết.”

Maddox đút tay vào túi quần. “Chúng ta đã biết điều đó qua khám nghiệm tử thi.”

“Không, chúng ta vẫn tưởng rằng chúng được gây ra trong một phút giận dữ, ngay khi họ chết, và là một phần của quá trình giết chết nạn nhân.” Anh nhìn về phía các chuyên viên kỹ thuật của phòng thí nghiệm đang buộc một tấm thẻ TÀI SẢN TỊCH THU màu trắng lên cần gạt kính chắn gió chiếc GTI. “Steve, nghe này. Những người phụ nữ đó đã bị hiếp. Hắn đã dùng bao cao su vì hắn là một tên bệnh hoạn ưa sạch sẽ hay có chứng sợ bệnh AIDS, và hắn đã hiếp nạn nhân sau khi họ chết.”

“Sau khi chết?”

“Vì vậy mới không có bất kỳ dấu vết cưỡng bức nào, cũng không có vết thâm ở cơ quan sinh dục. Các mô chết thường không có phản ứng với hành động cưỡng bức bên ngoài.”

“Cậu thêu dệt kinh thế?”

“Bên pháp y nói rằng các vết thương này xảy ra tận ba ngày sau khi nạn nhân tử vong.”

Ba ngày?”

“Chúng tôi cứ băn khoăn mãi về lý do tại sao họ không bị hiếp. Và đây là lời giải thích. Hắn bảo quản xác của nạn nhân. Việc hiếp dâm có lẽ đã xảy ra đồng thời với quá trình hắn mổ xẻ nạn nhân, có khả năng được lặp đi lặp lại nhiều lần, và có thể là sau khi tử thi bớt đông cứng.” Jake thấy mặt Maddox nhăn lại một chút. “Hắn là một tên ái tử thi, Steve. Điều đó không lý giải được tại sao hắn có thể giết các nạn nhân một cách dễ dàng như vậy, nhưng lại giải thích được vì sao hắn muốn việc giết người diễn ra êm ái, vì sao lại không có vết thâm do bạo lực hay thương tích gì.”

“Tôi thật chẳng muốn nghe nữa.”

“Cái chết phải diễn ra nhanh, gọn. Hắn không hứng thú với việc giết người. Đó không phải là thứ kích thích hắn. Thứ kích thích hắn là các xác chết. Hắn chỉ vứt xác đi khi chúng đã trở nên thối rữa quá mức.” Maddox rùng mình như thể mặt trời vừa biến mất sau rặng núi. Những hạt mưa yếu ớt cuối cùng thưa dần. Jack cho hai tay vào túi quần, đứng sát vào Maddox, ghé đầu vào gần ông. “Điểu Nh... hung thủ bảo quản xác nạn nhân trong ba ngày và rồi, khi việc giết người đã trở thành chuyện quá khứ, lúc đó hắn mới mổ xẻ nạn nhân. Sếp hiểu điều này có nghĩa là gì rồi chứ?”

“Ngoài việc hắn thậm chí còn bệnh hoạn hơn chúng ta tưởng?”

“Còn hơn cả thế nữa.”

Maddox cắn môi. Ánh mặt trời vừa được gột rửa lấp lánh trên tòa nhà bê tông khiến ông cảm thấy mình đột ngột già hẳn đi. Ông nhìn lên mép tòa nhà cao tầng gần căn hộ của Gemini nhất. “Hắn làm một mình à?”

“Đúng vậy, và sống một mình.” Jack nhìn theo ánh mắt của Maddox về phía căn hộ. Các rèm cửa đều đã được kéo xuống. “Hắn hẳn phải có một chiếc tủ đông.”

Maddox hắng giọng. “Chúng ta không thể xin được lệnh khám xét căn hộ: mấy vị thẩm phán thân thiện đột nhiên trở nên thận trọng với chúng ta.”

“Không sao.” Jack bắt đầu tiến về phía cổng ra vào tòa nhà.

“Cậu đi đâu đấy?”

“Tôi muốn sếp chứng kiến một việc.”

“Này.” Maddox đuổi kịp Jack. “Tôi không muốn cậu dọa nạt gì hắn đâu đấy, Jack.”

“Tôi sẽ không làm thế đâu.”

Trong hành lang, một cô bé khoảng mười tuổi có mái tóc dài màu vàng bẩn thỉu, địu một đứa bé mặt mũi quạu cọ và quan sát họ qua ô cửa kính. Cô bé mặc áo phông màu hồng nhếch nhác, hai bàn chân trần trầy trụa. Jack gõ lên mặt kính. Cô bé mở cửa, lùi lại, im lặng nhìn họ.

“Cảm ơn cháu.” Jack ấn nút, cửa thang máy liền mở ra. Anh bước vào trong và quay sang nhìn Maddox. “Hắn ở tầng mấy?”

“Tầng mười bảy! Chúng ta sẽ không hỏi han gì hắn đâu đấy. Chưa tới lúc.”

“Không.” Jack ấn nút lên tầng mười bảy. “Sếp cứ vào và chờ xem, từ giờ tới tầng mười bảy, cửa thang máy sẽ mở ra bao nhiêu lần. Xem giả thuyết của Mel Diamond có thực sự khả thi không.”

Hai người đứng đó, tay đút túi quần, mặt ngước lên nhìn ánh đèn màu đỏ di chuyển khắp bảng tín hiệu phía trên cửa. “Cứ tưởng tượng nếu sếp là hắn. Với một xác người để trong túi rác ngay trên sàn thang máy này. Ta đang nói đến xác một người phụ nữ. Bị cắt ra rồi cuộn lại. Bốc mùi nặng.”

Thang máy di chuyển lên trên: tầng chín, mười, mười một. Maddox im lặng nhìn đèn hiệu màu đỏ lề rề đổi số. Mười hai, mười ba, mười bốn. Thang máy dừng lại, cửa mở ra. Một người phụ nữ lớn tuổi đeo túi đi chợ chống thấm, dẫn theo một con chó Jack Russell nhỏ đang lập cập nhìn hai người họ.

“Đi xuống à?”

“Đi lên.”

“Tôi cũng đi cùng vậy.” Bà mỉm cười bước vào và thắt dây chiếc mũ nhựa trùm mái tóc uốn xoăn. “Ai biết được tí nữa lúc đi xuống nó có dừng lại không.”

Jack nhìn sang Maddox nói khẽ, “Sếp nhớ nhé. Trên sàn.”

Ở tầng mười lăm có thêm một bà mẹ và hai đứa trẻ con, và sau khi dừng lại ở tầng mười bảy, thang máy tiếp tục di chuyển tới tầng hai mươi, cũng là tầng thượng. Hiện giờ trong thang máy có sáu người và một con chó. Maddox khó chịu đổi trụ từ chân này sang chân kia. Trên đường đi xuống, họ dừng lại thêm ba lần nữa. Khi xuống tới tầng trệt, cả thang máy đã đầy chật người.

“Giờ là ban ngày,” Maddox nói khi họ bước ra bên ngoài, mệt mỏi xoa mặt. Cô bé bế em dán mũi vào cửa kính nhìn họ đi ra. “Hắn đã di chuyển các nạn nhân vào ban đêm.”

“Đúng vậy, nhưng sếp có tưởng tượng được việc lên xuống bằng ấy lượt cho dù là ngày hay đêm không? Nhìn chằm chằm vào các con số như chúng ta vừa làm, sau đó kéo túi đựng xác ra khỏi thang máy.” Jack bắt đầu sải bước về phía bãi đậu xe. Phía trước, dốc nâng thủy lực của chiếc xe tải sàn thấp đã được kéo lên, chiếc GTI rung bần bật giữa đám dây dợ chằng buộc. “Rồi kéo qua hết đoạn đường này để tới sân trước.” Anh dừng lại, xòe hai tay ra. “Nhìn lên trên đi. Sếp thấy được bao nhiêu cửa sổ?”

“Jack, đây là khu Pepys. chắc chắn đây không phải lần đầu tiên người ta nhìn thấy một chiếc túi khả nghi được kéo qua sân lúc nửa đêm.”

“Sếp cũng xem các kết quả khám nghiệm tử thi rồi đấy.” Jack hạ giọng. “Sếp đừng nói là sếp không để ý tới mùi hôi. Chết ba ngày là đã bốc mùi rồi, Steve, họ bốc mùi khủng khiếp. Sếp biết mà. Một thứ mùi mà người ta không thể nào quên được, không thể nào gột sạch.”

“Có thể hắn còn có một chỗ khác.”

“Hẳn rồi,” Jack gật gù, khịt mũi. “Hẳn rồi, và sếp cứ dựa vào lý do đó đi, được thôi. Sếp cứ túm lấy hy vọng đó đi.”

Nghe tới đây, vẻ mặt của Maddox thay đổi. Đường gân xanh bên thái dương rần rật, và khi ông lên tiếng, giọng nói của ông rất trầm, gần như thì thào. “Tôi vừa nói chuyện này với ngài chánh thanh tra sáng nay: ông ấy nghe nói trong đội chúng ta có một người thích xây dựng chân dung tâm lý của tội phạm. Thế nên giờ đây tôi đang che giấu cho cậu đấy.”

“Chánh thanh tra thích các nhân chứng ngẫu nhiên và các bằng chứng gián tiếp hơn à?” Jack lắc đầu. “Steve, xin sếp hãy đối mặt với sự thật. Đội F có lẽ đã tới gõ cửa tất cả các thành phần phân biệt chủng tộc ở khu Đông Greenwich, và hết thảy đều phấn khích trước cơ hội bỏ tù một tên bán ma túy mạt hạng nào đó trong vùng, cho bắt tên đó để đỡ chướng mắt được mấy ngày. Mà thanh tra Diamond rất thích chuyện đó, nó vốn chảy trong huyết quản của anh ta. Nhưng Steve, tôi chỉ băn khoăn không biết anh ta làm vậy là vì anh ta biết anh ta có năng lực hay là bởi vì...” Jack thọc hai tay vào túi quần và đối diện với đôi mắt xám của Maddox bằng đôi mắt xanh sẫm đầy quả quyết và ương ngạnh của mình. “Bởi vì sếp dung túng cho anh ta làm thế.”

“Cậu đừng có quên là cậu vẫn đang trong thời hạn ba tháng thử việc với chúng tôi đấy nhé, Jack.”

“Tôi nhớ chứ.”

“Vậy hẹn gặp lại cậu ở Shrivemoor. Và chúc Veronica hóa trị thành công.”

“Steve, đợi đã...”

Nhưng Maddox đã bỏ đi khiến Jack phải hét ầm lên át tiếng động cơ ầm ĩ của chiếc xe tải sàn thấp.

Thanh tra chỉ huy Maddox!” Giọng anh vọng giữa những tòa nhà cao tầng. Những đứa trẻ thò đầu ra ngoài cửa, giật mình vì tiếng động. “Tôi sẽ chứng minh cho sếp thấy là sếp buộc tội sai người rồi, thanh tra chỉ huy Maddox. Tôi sẽ chứng minh hắn ta thậm chí không phải là một người da đen!”

Nhưng Maddox vẫn tiếp tục rảo bước, chiếc xe tải sàn thấp vào số và chiếc ô tô GTI được phủ dưới một tấm bạt trắng của Gemini bắt đầu chuyến diễu hành qua các con phố của Deptford như một đám rước dâu của người Ấn Độ.

Quán rượu vắng hoe. Một con chó béc giê nằm gác đầu lên chân cạnh lò sưởi hiệu Calorgas, mở một mắt nhìn Jack tiến lại gần quầy bar. Betty, người phụ trách quầy bar mặc áo ren cổ khoét sâu đeo kính gọng lớn buộc dây quanh cổ, cũng chẳng buồn chào hỏi anh. Bà ta dụi điếu thuốc, thản nhiên đứng đó, những ngón tay sơn bóng hờ hững đặt trên van mở bia, chờ anh lên tiếng.

Jack chìa thẻ cảnh sát ra. “Tôi là cảnh sát.”

“À, tôi nhớ ra rồi. Anh có muốn uống gì không?”

“Cũng được. Một ly...” Trong quán rượu này không có một loại rượu mạch nha nào. “Một ly Bells.” Anh lục túi tìm tiền lẻ. “Công việc kinh doanh thế nào rồi?”

“Anh nhìn thì biết. Phóng viên không biết ở đâu chui ra lắm thế, dọa khách hàng chạy mất quá nửa.”

“Bà có trả lời các phóng viên không?”

Betty khịt mũi, đôi khuyên tai ngọc lam lủng lẳng của bà ta khẽ đong đưa. “Tôi chả thèm mấy đồng tiền bẩn thỉu của họ. Nói cho anh biết, tôi chỉ mong những chuyện này chưa từng xảy ra.”

“Tất cả chúng ta đều mong thế.” Jack nhấc chân lên khỏi thấm thảm nhớp nháp và ngồi xuống một chiếc ghế. “Betty này, bà có nhớ cậu thanh niên mà chúng tôi thẩm vấn ở đây không?”

“Thằng bé da màu? Thằng bé đã bỏ chạy mất chứ gì?”

“Đúng vậy.”

“Là Gemini. Sao mấy người đó đặt tên cho con cái kỳ cục thế không biết[4]? Lại đây.” Bà ta vẫy bàn tay gân guốc ra hiệu cho Jack lại gần. Mặc dù trong quán chẳng còn ai khác nhưng bà ta vẫn có vẻ hài lòng khi Jack nhoài người lại đủ gần để nghe bà ta thì thầm. “Cái thằng Gemini đó,” - bà ta siết chặt cổ tay anh - “báo chí nói rằng các cô ấy đều nghiện, cậu biết đấy, nghiện ma túy ấy.”

“Vâng.”

“Vậy họ phải có nguồn cung cấp ở đâu chứ, đúng không?” Bà ta gõ gõ lên mũi vẻ bí ẩn. “Và đó là tất cả những gì tôi có thể nói.” Bà ta lau một cốc bia bằng giẻ thấm nước, soi trước mắt kính rồi đặt xuống trước mặt anh. “Thằng đó giả vờ làm tài xế cho bọn họ nhưng tôi có mù đâu, tôi biết đó chỉ là cái cớ để hai bên thực hiện, cậu biết đấy, giao dịch.”

“Joni có biết cậu ta không?”

“Dĩ nhiên.” Betty nheo mắt nhìn Jack và anh có thể thấy trọn mí mắt bà ta sặc sỡ như bụng chim bói cá. “Cô ấy vẫn luôn nhờ Gemini đưa về. Cô ấy và cả Pinky nữa, mỗi khi Pinky không đi xe đạp đến.”

“Joni và ai cơ?”

“Pinky, đó là tên của cô ấy khi làm việc.”

“Là Rebecca,” Jack lẩm bẩm, cảm thấy xấu hổ đến kỳ lạ thay cô.

“Đúng rồi. Giờ cô ấy là họa sĩ. Cô ấy luôn ngồi trong một góc ở quầy bar đằng kia với màu vẽ, vô cùng nghiêm túc, không nói năng gì cả buổi chiều.”

Đột nhiên con chó béc giê ngồi bật dậy kêu ăng ẳng. Jack quay ra, vừa kịp nhìn thấy cửa đóng và bóng một người đàn ông đang lui ra sau lớp kính mờ.

“Vào đi cưng, đang mở cửa mà,” Betty gọi theo, vắt chiếc giẻ lên vai và bước ra khỏi quầy bar. Bà ta mở cửa, đứng ở đó một lúc, vừa gặm móng tay vừa nhìn ra phố cho tới khi đành phải bỏ cuộc và đóng cửa lại. “Một khách quen, chắc nhìn thấy anh và tưởng là phóng viên.” Bà ta nhấc ly bia của anh lên, lau mặt quầy bar rồi đặt nó trở lại trên một miếng lót cốc sạch. “Hoặc người đó biết anh là cớm.”

Con béc giê ngồi cạnh lò sưởi, gãi gãi tai bằng cái chân sau xám hoét, mắt híp lại khoan khoái.

Khi Jack rời đi, ngoài đường vắng tanh. Vỉa hè đã khô nhưng nước mưa từ trên cây vẫn tiếp tục rỏ xuống, những con giun đất uốn éo chui vào kẽ nứt giữa những viên đá lót đường. Đột nhiên anh cảm nhận được một bóng người đang đuổi theo anh trên vỉa hè lát đá và tiếng xe đạp kêu lọc cọc. Anh quay đầu lại.

“Thanh tra, chào anh.”

Rebecca dừng xe lại, thò một chân thon dài xuống lề đường để giữ thăng bằng. Cô mặc quần soóc màu nâu, áo len rộng màu yến mạch, mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa. Một cặp tài liệu bằng da được buộc ở yên sau bằng dây vải cũ.

Jack cho hai tay vào túi quần. “Trùng hợp nhỉ?”

“Không hẳn.” Cây tử đinh hương trên đầu họ nhỏ nước mưa xuống áo cô, tạo thành những chấm màu sẫm. “Tôi vẫn thường xuyên ghé tới câu lạc bộ, anh biết đấy, băn khoăn không biết... Tôi thấy anh ra khỏi quán.”

“Ra là vậy.” Anh nhận thấy cô có chuyện muốn nói với anh. “Cô nhớ ra chuyện gì ư?”

“Đúng vậy.” Cô méo miệng như đang thấy có lỗi. “Nhưng cũng có thể chẳng có gì quan trọng cả. Chỉ làm lãng phí thời gian của anh thôi.” Những móng tay khỏe mạnh sơn màu trắng cào lên mấy mũi khâu nhỏ xíu trên đám dây vải. Anh đã quên bẵng mất rằng cô mới xinh làm sao.

“Không có gì là không quan trọng cả.”

“Vậy được...” Cô nói với vẻ thủ thế, như sợ đối phương sẽ cười mình. “Tôi chợt nhớ ra một chuyện của Petra.”

“Chuyện gì?”

“Đôi khi trong lúc buồn ngủ, anh hẳn cũng biết cái khoảnh khắc ngắn ngủi ngay trước khi ta chìm sâu vào giấc ngủ, cái lúc mà tất cả những giấc mơ từ đêm hôm trước tái hiện ấy?”

“Ừ.” Jack biết quá rõ điều này. Đó chính là khoảnh khắc mà anh thường xuyên mơ thấy Ewan và Penderecki.

“Tôi cũng biết chuyện này không quan trọng, nhưng đêm trước trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi nhớ Petra từng nói với tôi rằng cô ấy bị dị ứng với đồ trang điểm. Cô ấy không bao giờ trang điểm. Anh có thể nhìn thấy điều đó trên những bức tranh tôi vẽ. Cô ấy lúc nào cũng nhợt nhạt.” Ánh mặt trời chiếu xuyên qua màn mây và rọi lên mí mắt của Rebecca, tạo thành một quầng rợp trên con ngươi màu xanh nâu. “Bức ảnh cô ấy trong cặp tài liệu của anh trông giống như - giống như một con búp bê. Tôi đã từng nhìn thấy người chết trước đó, và họ đều trông giống người thật hơn là cô ấy.”

“Tôi xin lỗi vì đã để cô nhìn thấy bức ảnh đó.”

“Anh không cần phải xin lỗi.”

“Rebecca này?”

“Vâng?” Cô nghiêng đầu nhìn anh. Một giọt mưa rơi từ trên cây xuống má cô. “Có chuyện gì vậy?”

“Tại sao cô không nói với tôi về Gemini?”

“Cậu ta có chuyện gì?”

“Hôm đó, cậu ta đã ra khỏi quán với Shellene. Sao cô không nói?”

Cô khoanh hai tay lại trước bộ ngực lép của mình rồi nhìn xuống chân. “Anh nghĩ tại sao tôi không nói?”

“Tôi không biết.”

“Đừng có giả vờ ngớ ngẩn, cậu ta bán thuốc, bán cho Joni, đó là lý do.”

“Ôi chúa ơi.” Jack thất vọng lắc đầu. “Cô biết mà, đúng không - cô thực sự biết là chuyện này nghiêm trọng tới mức nào mà, phải không Rebecca?”

“Dĩ nhiên là tôi biết. Anh tưởng tôi không nghĩ tới chuyện đó sao?” Cô cắn môi. “Nhưng Gemini chẳng có liên quan gì tới chuyện này cả.”

“Được rồi, được rồi.” Anh xoa trán. “Tôi nghĩ cô có lý. Nhưng vấn đề là chỉ có mình tôi nghĩ vậy. Còn tất cả những người có tiếng nói đều cho rằng hiện tại cậu ta là nghi phạm lý tưởng, cậu ta đang gặp rắc rối, Rebecca, rắc rối thực sự, không đùa được đâu.”

Không phải cậu ta. Tôi không biết sao anh thậm chí có thể nghĩ...”

Tôi không nghĩ thế! Tôi vừa bảo cô đấy thôi - tôi nghĩ là không phải cậu ta!”

“Chúa ơi!” Cô quay ghi đông xe ra chỗ khác, bỗng dưng dịu lại. “Không cần phải cáu thế.”

“Rebecca, nghe này.” Anh nhún nhường, đột nhiên cảm thấy mình ngớ ngẩn. “Tôi xin lỗi. Chỉ là... tôi cần được giúp đỡ. Tôi cần ai đó thẳng thắn với tôi, cho tôi một cơ hội chỉ lần này thôi.”

“Ôi, Chúa ơi,” cô lầm bầm. “Cơ hội thì ai mà chả cần. Anh được trả lương để tìm ra sự thật đấy.”

“Rebecca...”

Nhưng cô không quay lại. Cô đạp xe đi mất, chiếc áo len tụt xuống để lộ một bờ vai nâu, bỏ lại Jack đứng trên vỉa hè mất vài phút, vừa bối rối vừa giận dữ, nhìn vào đúng cái chỗ cô bị thành phố nuốt chửng.

❀ ❀ ❀

[1] Forensic Science Service: cơ quan khoa học pháp y của lực lượng cảnh sát và các cơ quan chính phủ ở Anh.

[2] Chất dẫn truyền thần kinh giúp cân bằng cảm xúc.

[3] Hợp chất nitrogen hữu cơ, hoạt động như một chất dẫn truyền thần kinh.

[4] Gemini nghĩa là cung Song Tử.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.