Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29.

❊ ❊ ❊

Phòng y tế trong đồn cảnh sát Greenwich không hề có cửa sổ. Vật trang trí duy nhất là một tấm áp phích về heroin đã vàng úa và một bản sao ép plastic quy định về quyền được tư vấn pháp lý của những người bị tạm giữ. Nằm rải rác trên một chiếc bàn nhựa thấp là những tờ rơi chẳng bao giờ có ai sờ tới: Rủi ro mắc bệnh HIV, Cocain - hướng dẫn luật phápNhóm hỗ trợ nạn nhân - Trợ giúp nạn nhân trong các vụ án.

“Anh xắn tay áo lên đi.” Chuyên viên giám định pháp y đã cọ sạch da dùng đôi tay trắng sạch của mình đeo đôi găng cao su và xé mở bộ đồ dụng cụ ra: ống tiêm, khay thận, chai lọ, giấy nhãn, băng gạc. Gemini nhìn chằm chằm vào sợi chỉ duy nhất sút ra từ nút khuy thứ ba trên chiếc áo blouse trắng. Gã thừa nhận tình hình đã trở nên xấu đi.

Khi thanh tra Diamond thò mũi vào khe đút thư của gã hai ngày trước và bảo, “Anh biết vì sao chúng tôi quan tâm tới anh đúng không?” thì Gemini còn chưa kịp đọc tin tức. Trước động thái của cảnh sát, gã có thể đoán được rằng các cô gái kia đã chết, và lý do là vì đám thuốc mà Dog tuồn cho gã. Nhưng khi thanh tra Diamond tới gõ cửa nhà gã lần thứ hai, mọi chuyện đã trở nên tồi tệ hơn, Gemini đã đọc báo và biết được sự thật. Gã biết rằng chuyện này không liên quan đến ma túy. Biết rằng gã đã tiếp cận quá gần với một số nhân vật mà gã nên tránh. Giờ gã đã sợ hãi và bắt đầu cầu nguyện cho bản thân.

Nhưng thanh tra Diamond đã trấn an gã rằng cảnh sát không muốn bắt gã, rằng không có ràng buộc gì cả, họ chỉ muốn hỏi gã vài câu để loại trừ gã ra khỏi vòng tình nghi. Rằng gã có từng nghe tới cái gọi là nghĩa vụ công dân hay không? Thế là gã chui vào chiếc áo dài tay hiệu Yves Saint Laurent của mình và lên đường, điềm nhiên như không.

Làm như không có chuyện gì xảy ra, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Trong đồn cảnh sát, mọi người đều có vẻ thoải mái. Họ mời gã cà phê và thuốc lá, hứa hẹn rằng gã sẽ sớm được đoàn tụ với chiếc GTI. Ai đó chìa cho gã xem bốn bức ảnh lần nữa, nhưng dù đang sợ chết khiếp, gã vẫn nhún vai phủ nhận.

“Không, tôi chưa từng gặp họ.”

Cảnh sát cũng chỉ cười bảo “OK” rồi hỏi xem gã có thể cho mẫu ADN không.

“Chỉ là một thủ tục để loại anh ra khỏi diện tình nghi mà thôi, anh Henry. Sau đó anh có thể tự do ra khỏi đây.”

Và thế là họ nhổ tóc gã, tận gốc, bằng nhíp. Rồi tới lông mu (theo cùng một trình tự). Nước tiểu: bác sĩ đứng cạnh gã trong nhà vệ sinh, quan sát gã đi tiểu vào một chiếc cốc nhựa màu trắng. Trên hành lang từ nhà vệ sinh quay về, Diamond nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay gã, hơi thở chua nồng của anh ta phả vào mặt gã, còn đôi mắt màu xanh nhợt của anh ta nhấp nháy không giấu nổi phấn khích.

“Đừng có mà phởn quá, thằng mọi rởm đời.” Diamond nói khẽ để vị bác sĩ kia không nghe thấy, “chúng tao đều biết là mày đang nói dối.”

“Xin anh vén tay áo lên.”

“Gì cơ?” Gemini nhìn lên.

“Tay áo của anh.” Vị bác sĩ chụp lấy một chiếc băng đo huyết áp, mở nó ra thật nhanh rồi siết chặt quanh bắp tay Gemini.

“Ông muốn làm gì?”

“Đừng lo.” Vị bác sĩ vỗ nhẹ lên ven trên cánh tay gã, lấy một miếng băng sát trùng lau trên bề mặt da rồi đâm kim ống thông vào. Mặt Gemini nhăn lại.

“Ối mẹ ơi. Làm thế nào mà cái thứ này có thể chứng minh tôi đã làm gì các cô gái hả?”

Vị bác sĩ bình tĩnh nhìn gã. “Anh có thể từ chối, nhưng về mặt kỹ thuật, luật pháp cho phép xem xét việc từ chối cho mẫu ADN là một bằng chứng cấu thành tội phạm.”

“Cái gì cơ?”

“Và nếu anh không để tôi lấy mẫu máu, chúng tôi sẽ buộc phải lấy mẫu nước bọt cho dù anh có đồng ý hay không.” Ông từ từ rút ống bơm và mực máu trong ống bắt đầu dâng lên. “Anh Henry, ngồi im nào.”

Nhưng Gemini giật tay ra.

“Không được. Ông nói cho tôi biết các ông đã có bằng chứng gì chống lại tôi và tại sao nước tiểu của tôi lại có thể chứng minh việc tôi làm gì với mấy cô gái đó thì tôi mới để ông lấy máu.”

Vị bác sĩ giám định pháp y liếc nhìn chiếc kim tiêm vẫn lủng lẳng trên ven của Gemini. “Anh đã đồng ý và mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh chịu ngồi im.”

“Này, giờ thì nghe cho rõ.” Gemini đập mạnh tay lên bàn, mặt trong khuỷu tay hướng ra ngoài. Vị bác sĩ lùi chiếc ghế của mình lại một chút, chiếc kim tiêm rung lên nhưng vẫn nằm nguyên trong tĩnh mạch nền trung gian. “Tôi không đồng ý. Tôi đã nói bao nhiêu lần với tay cảnh sát kia rằng tôi không hề biết mấy cô gái. Tôi không làm gì sất!”

Vị bác sĩ bặm môi lại.

“Được thôi, anh Henry.” Mắt vẫn không rời khỏi chiếc kim tiêm, ông đứng dậy ra khỏi phòng, vài giây sau trở lại đứng ở khung cửa để mở cùng thanh tra Diamond, anh ta cười nhăn nhở.

“Anh Henry!”

“Chính là anh.” Hai hàm răng Gemini rít lại đầy vẻ ghê tởm. “Sao cái miệng anh cứ nói năng linh tinh và bảo tôi nói dối là sao?”

“Vì đúng là anh đang nói dối chúng tôi. các cô gái đó đều đã lên xe của anh. chúng tôi đã có chứng cứ pháp y.”

“Chứng cứ cái con mẹ mày ấy!”

Mắt Diamond khẽ nheo lại. Anh ta quay sang một cảnh sát trong hành lang. “Tìm người phụ trách tạm giam tới đây.”

“Lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô gái ấy, cô ta vẫn hoàn toàn khỏe mạnh, các người muốn thì đi điều tra lão mập trong tòa biệt thự sang trọng ở Croom's Hill ấy. Giờ thì nhổ cái thứ chết tiệt này ra khỏi tay tôi.”

Mel Diamond khoanh tay trước ngực. “Jerry Henry...”

“Tôi chả làm đếch gì...”

Jerry Henry, tôi bắt giữ anh vì tình nghi liên quan tới việc cưỡng hiếp và sát hại Shellene Graw ở Stepney Green, London vào đêm mười chín tháng Năm...”

“Tôi không cưỡng hiếp ai cả.”

“Anh có quyền không nói gì cả. Nhưng tất cả những gì anh từ chối khai báo khi được hỏi có thể sẽ trở thành bằng chứng bất lợi cho anh trước tòa. Và theo điều 54e, tôi sẽ yêu cầu anh cởi bỏ quần áo của mình.” Diamond nhìn vị bác sĩ đã rút lui ra sau bàn làm việc. “Hãy đưa cho hắn ta một bộ đồ Andy Pandy[1] đi.”

“Tôi không hề cưỡng hiếp! Cũng không hề sát hại bất kỳ cô gái nào!” chiếc kim tiêm bật ra khỏi tay gã, lộn vòng xuống đất, rạch một đường trên ven khiến máu phun cả lên. Diamond kịp thời nhảy lùi ra ngoài hành lang để tránh máu. Hai cảnh sát xuất hiện sau lưng anh ta.

“Có cần phải còng tay anh ta không ạ?”

“Cẩn thận máu nhé. Hắn là một con nghiện đấy.”

“Đúng vậy, tao chính là một thằng mọi đen nghiện ngập, và tao sẽ cho chúng mày lây AIDS cả lũ.” Gemini nhe răng ra, dứ cánh tay về phía họ. “Một lũ lợn!” Phía sau bàn làm việc, vị bác sĩ giám định pháp y bình tĩnh xé một hộp găng tay cao su. Gemini quay sang quát ông. “Ông định làm gì thế?”

Vị bác sĩ chẳng buồn chớp mắt. “Bảo vệ các đồng nghiệp của mình, anh Henry.” Ông ném mấy đôi găng tay về phía Diamond và hai viên cảnh sát.

“Ông muốn chọc tức tôi có phải không?” Gemini trề môi. Gã tiến lại gần vị bác sĩ, cánh tay giơ lên, máu chảy ròng ròng xuống sàn. “Ông muốn bị AIDS đúng không?”

“Anh bình tĩnh lại đi.”

“Có.” Diamond, lúc này đã tự tin hơn, vừa xỏ găng vừa nói, “Tôi nghĩ chúng ta cần phải còng hắn lại.”

Tôi chả làm quái gì cả!” Gemini quay lại đối diện với Diamond. “Tôi chỉ cung cấp ma túy cho họ, thế thôi. Tôi chẳng giết ai cả!”

“Được rồi, cậu bé.” Viên cảnh sát lớn tuổi hơn kéo tay Gemini ra sau lưng rồi còng chặt lại một cách thành thạo. “Giải quyết cho xong việc này đi.”

“TÔI KHÔNG PHẢI KẺ SÁT NHÂN! KHÔNG PHẢI TÊN SÁT NHÂN KHỐN KIẾP KIA!” Gemini rúm người lại rồi nhổ một bãi nước bọt vào Diamond, hai chân gã loạng choạng, đầu ngật ra sau. “NẾU MUỐN TÌM TÊN SÁT NHÂN, HÃY TÌM GÃ KHÁCH HÀNG CỦA BỌN HỌ Ở CROOM'S HILL ẤY!”

Diamond thở dài, giơ tay lên. “Anh có quyền thuê luật sư hoặc sử dụng luật sư do chúng tôi chỉ định, nếu anh từ bỏ quyền lợi này, xin anh nêu rõ lý do. Theo luật tạm giam, thời điểm bắt giữ và tạm giam sẽ được tính từ giây phút này chứ không phải thời gian anh bước vào đồn cảnh sát. Và giờ thì ai đó lôi cổ người phụ trách tạm giam tới đây cho tôi.”

Một người lớn tuổi, lưng còng, gốc Jamaica, xuất hiện với một xô nước và khăn lau để cọ sạch vết máu của Gemini trên sàn phòng y tế. Thanh tra chỉ huy Maddox từ Shrivemoor tới với một đống hồ sơ trên tay không khỏi đau đầu khi nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn trong phòng tạm giam.

“Các cậu đã làm cơ?”

“Hắn đã trở nên quá khích.”

“Được lắm, giờ thì chúng ta đúng là đã cắm ngập đầu vào đống phân rồi đấy.” Maddox đưa bàn tay lạnh ngắt lên trán. Ông có thể nghe thấy tiếng rên rỉ phản đối của Gemini vang lên từ phòng giam. “Đến mười giờ sáng mai là hết thời hạn hai mươi tư giờ rồi. Nói cho cậu biết, Diamond, cậu tài trí hơn người thì đi mà chen ngang vào giữa bữa sáng của thẩm phán để xin ông ấy gia hạn cho nhé.”

Vị bác sĩ thò đầu ra khỏi phòng y tế, vẫy một tập mẫu đơn về phía Maddox, “các mẫu đơn của FSS. Tôi phải đưa chúng cho ai?”

“Tôi sẽ gọi nhân viên phụ trách tang vật tới lấy.”

“Các mẫu xét nghiệm đã được tách ra. Khi luật sư đại diện có mặt ở đây thì kết quả cũng sẵn sàng.”

“Để vị thanh tra này tặng chúng một nụ hôn may mắn trước khi lên đường, chúng là tất cả những gì cậu ấy có.”

Thanh tra Diamond thở dài, mắt trợn lên trần khi nghe những lời đó.

Ở phía bên kia thành phố cách đó khoảng chín cây số, trong phòng phá án tại Shrivemoor, Jack tranh thủ lúc văn phòng vắng nguời liền chụm tay đốt một điếu thuốc.

“Tuýt tuýt.” Marilyn ngước lên từ máy tính của mình.

“Tin tôi đi, tôi thật sự phải hút một điếu mới được.”

“Tôi biết.” Cô nhấp một ngụm soda từ lon Dr Pepper rồi tựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực. “Vậy giả thuyết mới nhất của anh là gì?”

“Một giả thuyết điên rồ.”

“Điên rồ ư?”

“Đúng vậy.” Anh đeo kính vào rồi đứng sau lưng cô, nhìn vào màn hình máy tính, quan sát hệ thống HOLMES vận hành bộ não đồ sộ của nó. “Tôi nghĩ là tôi đã gặp hắn ta. Tôi nghĩ hắn ở đâu đó trong này. chị có thể...” Anh chỉ vào những cái tên và các cột dữ liệu điều tra chạy trên màn hình như những con đom đóm màu xanh. “Cứ để chúng tiếp tục chạy đi.”

“Dĩ nhiên rồi.” Hai nguời im lặng quan sát những cái tên lần lượt trôi đi, các tín hiệu kỹ thuật số của chúng như chiếu lại mấy ngày điều tra vừa qua: những cái tên xuất hiện sau các cuộc thẩm vấn, những người bình thường chưa từng bị điều tra, những manh mối giả, những ngõ cụt, những quán rượu ở Archway, những chiếc xe thể thao màu đỏ, những cái tên Lacey, North, Julie Darling, Thomas Cook, Wendy...

“Dừng lại!”

Marilyn khẽ hít vào một hơi rồi gõ một ngón tay lên bàn phím, “Cái gì vậy? Anh nhìn thấy cái gì vậy?”

“Đây này.” Jack cúi xuống và gõ lên màn hình, “Cái số hai ở bên cạnh tên của Cook nghĩa là gì?”

“Có nghĩa là tên anh ta xuất hiện hai lần trong cơ sở dữ liệu.”

“Còn dữ liệu đầu vào này?”

“Dữ liệu có được từ các cuộc thẩm vấn của anh ở bệnh viện St Dunstan.”

“Nhưng sao anh ta lại xuất hiện hai lần?”

“Bởi vì...” Cô cắn lưỡi, tay vẫn cuộn các cái tên xuống. “Đây.” Cô chỉ tay lên màn hình. “Thấy không? Anh ta đã xuất hiện vào sáng nay. Anh thấy chữ cái T này không?”

“Có.”

“Nghĩa là anh ta đã gọi điện và gửi lại tin nhắn. Và tôi đã nhận điện thoại của anh ta; thấy tên của tôi không? Số hai mươi hai ấy?”

“Chị đã nói chuyện với anh ta?”

“Anh ta bảo đã kiểm tra và đều ở nhà vào hai buổi tối mà anh hỏi.”

“À, đúng vậy. Và người được cho là bạn gái của anh ta nữa chứ. Tôi rất nghi ngờ chi tiết này.” Jack gõ ngón cái thâm đen lên răng. “Anh ta nói anh ta mù màu và không có ai giúp anh ta chọn quần áo.”

“Nghĩa là không có bạn gái?”

“Rất lạ, đúng không?” Jack dụi điếu thuốc, nhấc mành cửa lên một chút, nhìn ra ngoài. Trời nắng và nóng. “Tôi nghĩ là tôi sẽ tới gặp anh ta xem sao.”

“Thế thì nhanh chân lên. Ngày mai anh ta đi Thái Lan rồi.”

Jack thả mành cửa xuống. “Chị đang nói đùa đúng không?

“Không. Anh ta nói đang cần thưởng thức không khí rừng núi ở khu Tam giác Vàng[2].”

“Hẳn rồi.” Anh quay về phòng chỉ huy lấy áo vét và chìa khóa xe, sắp ra khỏi văn phòng thì Marilyn gọi vọng theo.

“Jack!” Cô ngồi nghiêng trên ghế, giữ ống điện thoại trước ngực. “Là Paul. Anh nên chuyển hướng tới Greenwich đi. Ai đó đang chờ gặp anh. Anh ấy bảo anh biết cô ấy là ai - còn bảo cô ấy, tôi trích nguyên văn nhé, trông rất ngon đấy.

“Ôi chúa ơi.” Anh khoác áo lên. “Rebecca.”

“Paul nói rằng đám cảnh sát địa phương đang nhỏ hết cả dãi ra, khiến cô ấy sợ hết hồn.”

“Được rồi, tôi tới ngay.” Anh thò tay vào trong túi áo lục tìm chìa khóa xe. “Trong lúc tôi đi, chị có thể liên lạc vói Cook được không? Đừng dọa hắn sợ mà cố dò xem hôm nay hắn ở đâu.”

“Không thành vấn đề.”

“Vậy hẹn gặp lại tối nay nhé.”

“Anh chắc chắn về chuyện lũ trẻ chứ?”

“Chắc chắn. Tôi thật sự mong đơi đấy.” Anh gửi cho cô một nụ hôn gió rồi khép cửa lại, để Marilyn băn khoăn rằng tại sao một người đã kết hôn và có con như cô lại lăn tăn khi thấy Jack tỏ ra quan tâm tới một cô gái nào đó tên là Rebecca.

❀ ❀ ❀

[1] Một nhân vật trong chương trình truyền hình cho trẻ em ở Anh, thường mặc trang phục sọc trắng xanh giống đồ phạm nhân.

[2] Khu vực rừng núi hiểm trở giữa biên giới Lào, Thái Lan và Myanmar, là một trong những khu vực sản xuất thuốc phiện nhiều nhất châu Á.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.